Thứ Tư, 13 tháng 6, 2012

Xuất 1-2:10: "Hoàng Tử Của Đức Chúa Trời"


Môise – Hoàng Tử của Israel
Xuất Êdíptô ký 1-2.10
1. Cách đây mấy tuần, một cuốn phim đầy sức sống mới đã được trình chiếu trên các màn ảnh trong xứ sở chúng ta. Tên cuốn phim là Hoàng Tử xứ Ai cập và các chi tiết của nó, 2/3 phần đầu là nói tới đời sống của Môise. Tôi đã đưa mấy đứa con gái của tôi đến xem phim và chúng tôi đã thưởng thức cuộn phim đó. Mặc dù cuộn phim không xác thực lắm ở từng chi tiết, lẽ thật về sự giải cứu lạ lùng của Đức Chúa Trời đối với dân sự Ngài và sự họ xuất Ai cập là rất rõ ràng.

2. Môise quả thực là Hoàng Tử xứ Ai cập. Ông đã được nuôi dạy, lớn lên trong nét huy hoàng rực rỡ của hoàng gia Ai cập. Tuy nhiên, ông còn tiếp thu nhiều hơn thế nữa. Đức Chúa Trời đã giải cứu ông để trở thành "Hoàng Tử xứ Israel" là đấng ban ra luật pháp, là cứu tinh của dân tộc ông.
3. Môise, giống như chúng ta, là một nỗi trớ trêu. Ở mặt nầy ông là một nhân vật mạnh sức của Đức Chúa Trời và ở mặt kia, ông là một con người thường hấp tấp, thiếu suy nghĩ và bốc đồng. Kinh Thánh chia đời sống ông thành ba phần, mỗi phần là bốn mươi năm. Nhà truyền đạo lỗi lạc D.L. Moody đã nói về ông như sau: "Môise để ra bốn mươi năm suy nghĩ mình là một nhân vật quan trọng, bốn mươi năm ông là một người chẳng ra gì, và bốn mươi năm học biết mọi điều Đức Chúa Trời có thể làm với một kẻ chẳng ra gì".
4. Để hiểu rõ ngọn ngành đời sống của Môise, trước tiên chúng ta phải hiểu rõ tính tàn bạo mà Israel gặp phải trong xứ Ai cập và các bối cảnh kỳ lạ vây quanh sự ra đời của ông. Sau đó, chúng ta sẽ áp dụng ba lẽ thật có tính cách biến đổi cho hôm nay.
I. Tính tàn bạo của xứ Ai cập (1.1-22).
A. Di sản của Giôsép (các câu 1-7).
1. Xuất Ai cập có nghĩa là "thoát ra" hay "ra khỏi". Các câu 1-7 nói cho chúng ta biết thể nào Israel đã vào sống trong xứ Ai cập. Phần còn lại của quyển sách nói cho chúng ta biết phương thức họ ra khỏi xứ ấy.
2. Israel bắt đầu với Ápraham và người con có lời hứa của ông là Ysác. Ysác có người con trai tên là Giacốp, ông nầy có 12 con trai. Một trong 12 người là Giôsép. Các anh người đều rất ganh ghét ông rồi vì thế họ đã bán ông đi làm nô lệ trong xứ Ai cập. Đức Chúa Trời đã ở cùng Giôsép và sau nhiều thử thách đã tôn cao ông lên tới địa vị Thủ Tướng. Vì cớ nạn đói rất nghiệt ngã trong vùng Trung đông, các anh của Giôsép đã vào xứ Ai cập đặng mua lương thực. Hiển nhiên là Giôsép đã bày tỏ chính mình ông ra và Pharaôn đã ban cho họ vùng đất trù phú ở Ai cập có tên là Gôsen.
3. Tại xứ Gôsen, gia đình người Hêbơrơ đã được hanh thông (đối chiếu Sáng thế ký 47.27). Trải qua 400 năm kế đó, họ đã sống trong sự thịnh vượng rất lớn và số lượng ngày càng đông thêm. Hãy chú ý sự thêm nhiều lạ lùng ở trong câu 7: "con cháu Israel thêm nhiều lạ lùng". Câu nầy nói họ "thêm nhiều lạ lùng". Họ đã "thêm nhiều" và "nẩy nở ra" (sát nghĩa, trở nên ngày càng đông). Sau cùng, "cả xứ đều đầy dẫy".
B. Nan đề của người Hêbơrơ (các câu 8-10).
1. Sống trong xứ Ai cập – Về văn hoá. Chúng ta hãy suy nghĩ trong một phút về “sống trong xứ Ai cập là như thế nào” đối với dân Hêbơrơ trong suốt khoảng thời gian nầy.
a. Ai cập là vùng đất trù phú. Sông Nile đã được sử dụng cho việc tưới tiêu. Mỗi năm nước tràn lên hai bên bờ đem lại nhiều phù sa cho đồng ruộng. Khí hậu rất ôn hoà và gần như mọi thứ đều mọc lên được ở đó.
b. Ai cập rất giàu có về các tài nguyên thiên nhiên. Có nhiều loại cá và vô số loài chim nước. Nhiều đồng ruộng phì nhiêu cung ứng đồng cỏ phong phú cho các bầy gia súc. Nhiều cây cối cung cấp nguyên liệu cho nghề làm giấy, đan rỗ, giày dép, v.v…Có một nguồn cung cấp đất sét làm gạch không hề cạn. Bờ vực sát mé sông cung cấp sa thạch, đá vôi, đá granite và các khoáng sản khác. Đồng đỏ ra từ hoang mạc và vàng ra từ các vùng cao.
c. Ai cập là một xã hội rất tinh vi. Ai cập là một xứ sở thuộc về văn học. Công vụ Các Sứ Đồ 7.22 chép: "Môi-se được học cả sự khôn ngoan của người Ê-díp-tô; lời nói và việc làm đều có tài năng". Ngày nay có nhiều di tích các bản văn tượng hình của họ. Một số bản văn đó có niên đại hơn 1500 năm trước thời của Môise. Họ rất xuất sắc về nghệ thuật, kể cả hội họa, điêu khắc và làm nữ trang đẹp. Người Ai cập hầu hết được ghi nhớ về khoa học và về nghề kiến trúc của họ. Kim Tự Tháp tại Gizsa có nền vuông vức 775 feet mỗi cạnh, cao 481 feet và do 2,5 triệu khối đá hình thành, mỗi khối đá cân nặng 2,5 tấn. Đến thời của Môise, Đền Thờ Karnak đã được xây dựng và Tượng Nhân Sư đã được chạm khắc rồi.
d. Ai cập có một nền văn hoá thờ lạy hình tượng. Trong mọi sự học hỏi của họ, họ chẳng có chút tri thức gì về Đức Chúa Trời Đấng Tạo Hoá cả. Họ đã thờ thần sông, các loài thú đồng và tin vua của họ là một vì thần.
2. Sống dưới thời Tân Pharaôn – Hoàn toàn đa nghi.
a. Câu 8 chép: "Nhưng bấy giờ tại nước Ê-díp-tô, có một vua mới lên ngôi, chẳng quen biết Giô-sép". Trong 400 năm, người Ai cập đã làm ơn cho người Hêbơrơ. Bây giờ mọi sự sắp sửa phải đổi thay.
b. Tân Pharaôn chỉ ra rằng "dân Israel đông và mạnh hơn chúng ta". Ông ta e rằng họ sẽ tiếp tục "đông thêm" và nếu có chiến tranh, họ sẽ "hiệp cùng quân nghịch đánh bại ta". Hãy chú ý, ông ta e sợ họ sẽ "ra khỏi xứ chăng!?!" Không những ông ta e sợ họ, mà còn muốn lấn lướt trên họ nữa.
c. Nhiều học giả đặt niên đại cho cuộc Xuất Ai cập vào triều đại thứ 18 của người Ai cập. Nếu thực vậy, điều nầy tạo ra một sự song hành rất thú vị về mặt lịch sử. Các Pharaôn mới vừa cởi bỏ triều đại bị người ngoại quốc cai trị bởi nhà Hyksos (hick’-sos), "các vì vua chăn chiên" rồi đưa xứ sở trở lại với những nhà cai trị bản xứ. Sự họ không tin tưởng vào các người ngoại là rất dễ hiểu.
C. Các chiến lược của Pharaôn (các câu 11-22). Ở câu 10, Pharaôn nói: "Hè, ta hãy dùng chước khôn ngoan đối với họ". Khi ấy ông ta bắt đầu thực thi chiến lược đầu tiên trong ba chiến lược không đội trời chung.
1. Chiến lược 1 – Bắt buộc làm nô lệ (các câu 11-14).
a. Trong các thời kỳ xa xưa, vấn đề phải đưa ra cho phân nửa dân cư nầy là bắt phân nửa số dân kia làm nô lệ. Có điều quan trọng ở đây tạo ra vấn đề có một không hai, ấy là cả dân Israel đều bị bắt làm nô lệ.
b. Họ đã đặt những "kẻ đầu xâu" hay "cai nô lệ" cai quản họ. Thay vì một đời sống thịnh vượng và bình an, toàn bộ dân Israel đã trở thành hạng nô lệ rồi bị sử dụng để xây cất "thành Phithom và Ramse" ở sườn phía Đông xứ Ai cập.
c. Sinh mạng của nô lệ rất rẻ rúng. Đức Chúa Trời biết rõ có hàng ngàn người đã ngã chết khi xây dựng các đền đài ở Ai cập cổ xưa. Pharaôn nghĩ tình trạng nô lệ sẽ giết thật nhiều người và làm sụp đổ tinh thần của họ. Câu 12 chép: "Nhưng người Ê-díp-tô càng bắt làm khó nhọc chừng nào, dân Y-sơ-ra-ên càng thêm nhiều lên, và tràn ra chừng nấy". Gần tới thời kỳ ra khỏi xứ Ai cập, đã có hơn 600.000 người nam trên độ tuổi 20 cùng nhiều phụ nữ và trẻ em (12.37; 38.26).
d. Cũng hãy chú ý, "Người Ê-díp-tô bèn đem lòng ghen ghét dân Israel". "Ghen ghét" ra từ chữ Hy bá lai, chữ nầy mô tả một sự ghen ghét rất mạnh, nó gây ra một chứng bịnh rất tự nhiên. Họ, người Ai cập, đã xem dân Hêbơrơ như chứng ung thư đang tràn ngập xứ sở của họ và họ rất đỗi sợ hãi dân nầy, họ đang mắc một chứng đau bịnh rất tự nhiên đó.
e. Người Ai cập bắt dân Israel "làm khó nhọc" hay rất khắc nghiệt. Người Ai cập khiến cho đời sống dân Israel "nên cay đắng". Lạ lùng thay, dân Hêbơrơ vẫn tràn ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tình trạng nô lệ chẳng có hiệu lực chi cả.
2. Chiến lược 2 – Nạo thai (các câu 15-21).
a. Nạo thai không những là một sự tàn bạo rất hiện đại. Nó còn là sách lược thứ nhì trong cái túi mưu mẹo gian ác của Pharaôn kia.
b. Chẳng có ai dám chắc về "các bà mụ Hêbơrơ" có ý nghĩa gì. Có thể đây là những người Hêbơrơ hay họ phục vụ cho người Hêbơrơ. Ý thứ hai dường như thích ứng vì người Hêbơrơ không muốn giết chóc dân tộc của họ và vì cớ câu 16, 19.
c. "Siếp-ra" và "Phu-a" hai bà mụ bị đòi tới gặp Pharaôn cũng được truyền cho giống như các bà mụ khác. Pharaôn buộc họ phải giết bất kỳ một trẻ nam sơ sinh nào đang khi bà mẹ đương ở trên "bàn sinh". Một đứa gái sẽ được phép để cho sống.
d. Trong xứ sở của chúng ta ngày nay, phá thai là hợp pháp. Nhân viên phá thai đỡ đẻ rồi giết nó khi nó mới vừa lọt lòng. Pharaôn buộc các bà mụ phải làm như thế đối với các trẻ nam sơ sinh.
e. Pharaôn cho rằng với một thế hệ nam giới không còn nữa, nữ giới sẽ lấy người Ai cập làm chồng và trong vài năm dân Hêbơrơ sẽ biến thành chủng dân Ai cập.
f. Câu 17 chép: "nhưng các bà mụ kính sợ Đức Chúa Trời". Không nghi ngờ chi nữa, mấy bà mụ giữ trọn luật pháp rõ ràng đã e sợ Pharaôn. Tuy nhiên, họ "kính sợ Đức Chúa Trời" hơn vì họ "để cho các con trai sống hết".
g. Pharaôn đã nổi giận khi nhìn thấy các trẻ nam sơ sinh Hêbơrơ. Ông ta đã hỏi: "Sao các ngươi làm như vậy?" Mấy bà mụ đã đưa ra một nửa sự thực. Họ nói cho ông ta biết rằng mấy người đờn bà Hêbơrơ "mạnh khoẻ hơn", rằng họ "đã sanh nở trước khi mụ đến". Sự thực, có lẽ mấy bà mụ đã cố tình đến muộn.
h. Một lần nữa chúng ta thấy trong câu 20 rằng: "dân sự gia thêm và trở nên đông đúc". Đức Chúa Trời cũng ban thưởng cho các bà mụ vì họ biết kính sợ Ngài. Ngài "làm cho nhà họ được thạnh vượng", nghĩa là, Ngài đã ban cho họ được thêm nhiều gia đình.
3. Chiến lược 3 – Diệt chủng (câu 22).
a. Đã quyết định không cho số dân Hêbơrơ lạ lùng nầy tràn ra thêm, Pharaôn truyền lịnh cho "cả dân mình". Ông ta bảo họ: "Phàm con trai của dân Hê-bơ-rơ mới sanh, hãy liệng xuống sông; còn con gái, thì để cho sống".
b. Không nghi ngờ chi nữa, có lẽ hàng trăm hàng ngàn con trẻ nam Hêbơrơ đã chết mất dưới dòng sông Nile. Tuy nhiên, đã có một đứa trẻ mà ngay cả Pharaôn mạnh sức kia không thể giết chết được.
II. Sự ra đời của đấng cứu tinh (2.1-10).
A. Nỗi sợ của một người mẹ trong tâm trạng thất vọng (các câu 1-2).
1. Câu 1 mô tả bố mẹ của Môise là "một người trong họ Lêvi" và "con gái Lêvi". Ở các chỗ khác trong Kinh Thánh, chúng ta biết được tên của họ là Amram và Giôkêbết.
2. Amram có nghĩa là "người được tôn cao". Tên của ông nhắc tới ở các bản gia phổ khác trong Cựu ước. 6.20 chép ông đã sống tới 137 tuổi.
3. Giôkêbết có nghĩa là "tôn cao Đức Giêhôva". Bà được nhắc tới bằng tên chỉ ở 6.20 và Dân số ký 26.59.
4. Môise cũng có hai anh chị ruột. Miriam có lẽ được 8-10 tuổi khi ông ra đời. Arôn đã được ba tuổi (Xuất Êdíptô ký 7.7).
5. Họ là một gia đình tin kính. Tên tuổi của họ phản ảnh tính cách của họ trong một thời kỳ khi có nhiều người Hêbơrơ thờ lạy các thần giả dối của xứ Ai cập, bố mẹ họ rất trung tín với Đức Giêhôva. Ở giữa một xã hội thờ lạy hình tượng, đức tin được bền giữ trong một gia đình. Hỡi các bậc bố mẹ, đức tin phải được gây dựng từ thế hệ nầy sang thế hệ khác.
6. Hãy tưởng tượng nỗi sợ và mối lo của họ sau khi nhìn biết lịnh lạc của nhà vua, khi họ nhận biết Giôkêbết có lòng trông mong. Hãy tưởng tượng niềm vui mừng cùng nỗi kinh hãi của họ khi câu hỏi "Cái gì vậy?" được trả lời: "Ấy là một đứa trai!" Hỡi các bà mẹ, hãy suy nghĩ về việc cưu mang một đứa trẻ trong 9 tháng với sự nhìn biết nhà vua đã ra lịnh tất cả trẻ nam sơ sinh đều sẽ bị giết.
7. Câu 2 và Hêbơrơ 11.23 nói Môise là "một đứa trẻ ngộ". Công vụ Các Sứ Đồ 7.20 chép ông "người xinh tốt khác thường". Ý tưởng ở đàng sau mấy câu nầy, ấy là ông là một đứa trẻ rất khác thường hay phi thường. Hết thảy chúng ta đều biết rằng "chẳng có bà mẹ nào có một đứa con xấu xí cả". Nhưng Môise rất khác biệt và gia đình ông đều biết rõ sự khác biệt ấy.
8. Họ đem ông "giấu đi trong ba tháng". Hêbơrơ 11.23 chép: "Họ không sợ chiếu mạng vua".
9. Không nghi ngờ chi nữa, họ đã sống trong khu xóm nô lệ, ở đó các ngôi nhà làm gạch bằng bùn đâu mái vào nhau. Hãy tưởng tượng họ đang rên siết qua bóng đêm tăm tối. Hãy tưởng tượng có bao nhiêu lần chú ý buộc ông phải câm nín. Khi ông ngày càng lớn lên thêm, Giôkêbết vốn biết rõ khó mà che giấu ông được nữa.
B. Đức tin của bà mẹ có tánh thận trọng (các câu 3-4).
1. "Nhưng giấu lâu hơn nữa không được", bà mới đan một "cái rương mây". Thú vị thay, từ Hêbơrơ [ark] nầy đã được dùng ở chỗ khác khi nói tới chiếc tàu của Nôê. Hãy suy nghĩ về những điểm tương ứng với nhau!
2. Sau khi sử dụng nhiều cói hay "mây" với "chai và nhựa thông", bà làm cho nó nổi và không thấm nước. Kế đó bà lấy chiếc rương quí báu đó rồi "để đứa trẻ vào, đem thả trong đám sậy dựa mé sông". Hãy tưởng tượng xem công việc nầy thật khó nhọc là dường nào!
3. Giôkêbết sai Miriam, chị của Môise "đứng xa" nơi đó. Miriam phải đứng trông chừng chiếc rương. Điều nầy cho chúng ta biết đôi điều về đức tin của Giôkêbết. Bà tin Đức Chúa Trời sẽ can thiệp. Quí vị không sai một cô gái mới có 10 tuổi ra mé sông để coi chừng đứa em sơ sinh của nó sẽ bị cá sấu ăn thịt bao giờ.
4. Giôkêbết đã lập ra các chương trình của mình và bà đã thốt ra những lời cầu nguyện. Bà phó thác đứa con quí báu của mình cho Đức Giêhôva.
Hỡi các bậc phụ huynh, chúng ta phải làm theo y như thế. F.B. Meyer đã viết: "Có nhiều biện minh mà câu chuyện nầy đưa ra, cho bậc phụ huynh Cơ đốc phó thác con cái của họ cho Đức Chúa Trời. Người mẹ có đứa con gái đi kiếm sống giữa vòng những người lạ; người cha có đứa con trai phải rời bỏ vùng quê an bình vào sống trong thành thị náo nhiệt; bậc phụ huynh nào, là giáo sĩ, không thể nuôi dưỡng con cái mình trong công trường truyền giáo …, hay những ai trên giường hấp hối phải trao con trẻ của mình cho người lạ chăm sóc, hết thảy sẽ học được một bài học từ đức tin phó thác con cái mình vào sự tể trị của Đức Chúa Trời, một cách tuyệt đối hơn cả sông Nile làm cho chiếc rương nổi lên nữa. Đức Chúa Trời hằng sống, yêu thương và đang chăm sóc. Mau mắn và dịu dàng hơn cả sự mau lẹ và dịu dàng của Miriam, Ngài không hề nhắp mắt cũng không buồn ngủ" (Devotional Commentary on Exodus, pp.26-27).
C. Phần thưởng của một người cha có lòng trung tín (các câu 5-10).
1. Đức Chúa Trời đã nhìn thấy đức tin của Giôkêbết, Ngài lắng nghe những lời cầu nguyện của họ và đã ban thưởng cho bà thật rời rộng.
2. Nhiều học giả tin "con gái của Pharaôn" là Hatshepsut, con gái của Vua Thutmose I và về sau trở thành mẹ của Vua Thutmose III, là vì vua trong thời kỳ dân Israel Xuất Ai cập.
3. Có người cho rằng vào thời điểm nầy, nàng son sẻ và dành thì giờ ra bờ sông để cầu nguyện với thần sông Nile, là thần Hapi để được hanh thông. Dù là lý do nào, Đức Chúa Trời của sự khôn ngoan đã dẫn dắt các bước chân nàng đến gần chiếc rương mây quí báu kia.
4. Nàng nói ngay lập tức: "Ấy là một đứa con của người Hêbơrơ". Thực vậy, nàng đã "động lòng thương xót".
5. Miriam tự mình khẳng định và đề nghị tìm "một người vú trong bọn đờn bà Hêbơrơ" đặng cho "đứa trẻ bú". Công Chúa đồng ý và Miriam chạy về mẹ mình với các tin tức thật tốt lành. Công Chúa bảo đem đứa trẻ về nhà và hứa trả "tiền công" cho công việc của bà. Bà ẳm lấy con mình và món tiền công đó!
6. Giôkêbết có lẽ đã giữ đứa trẻ trong 2-3 năm trời, thời gian bình thường mà mấy người nữ Hêbơrơ lo liệu cho con cái của họ. Hãy tưởng tượng xem nỗi khó khăn của bà khi "bà dẫn nó vào cho Công Chúa".
7. Công Chúa đặt tên cho ông là "Môise" có nghĩa là "vớt ra khỏi nước". Nàng nói: "Ta đã vớt nó khỏi nước".
III. Ba lẽ thật làm biến đổi cho ngày hôm nay.
A. Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của sự giải cứu. Mặc dù người Hêbơrơ sống rất "nhọc nhằn" và "đời sống họ bị sự nô dịch làm cho cay đắng", dù con trẻ sơ sinh của họ bị quăng cho bầy cá sấu ăn, Đức Chúa Trời đã ở với họ. Ngài đã giữ cả thảy các lời hứa mà Ngài đã lập với họ (xem Sáng thế ký 15.13-14). Sau cùng, Ngài đã giải cứu họ. Chính Đức Chúa Trời Toàn Năng nầy, elohim của chúng ta cũng sẽ giải cứu chúng ta ra khỏi lò thử thách.
B. Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của sự trớ trêu. Cho phép tôi trình cho quí vị thấy ba điểm trớ trêu có quan hệ đến phân đoạn Kinh Thánh gốc của chúng ta hôm nay.
1. Pharaôn tưởng những người nam Do thái là kẻ thù của mình, song lại là những người nữ, là những người đã bảo tồn sinh mạng của Môise. Trước tiên là mấy bà mụ, kế đó là Giôkêbết, rồi Miriam và cô Công Chúa.
2. Sông Nile bị định là chốn chết của Môise, thế nhưng dòng sông ấy đã trở thành nơi giải cứu.
3. Môise được "vớt ra khỏi" dòng sông để ông "cứu vớt" dân Israel ra khỏi Ai cập.
4. Giôsép đã nói với các anh em mình ở Sáng thế ký 50.20: "Các anh toan hại tôi, nhưng Đức Chúa Trời lại toan làm điều ích cho tôi". Điều chi dường như là xấu xa trong đời sống của quí vị, Đức Chúa Trời sẽ sử dụng để làm ích cho. Hãy tin cậy Ngài!
C. Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời hay ban thưởng.
1. Giôkêbết không những đã cầu nguyện. Không những bà đã lập một chương trình dựa theo sự khôn khéo của con người. Bà đã lập một chương trình rất hợp lý và đã tin cậy Đức Chúa Trời vùa giúp mình. Ngài đã ban thưởng cho đức tin của bà một cách rời rộng!
2. Hãy thốt ra những lời cầu nguyện của quí vị, hãy lập chương trình của mình đi: "Ta sẽ chẳng lìa ngươi đâu, chẳng bỏ ngươi đâu" (Hêbơrơ 13.5).

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2011

Suy Gẫm: Ngày 357

Buổi sáng

Lời Chúa là ngọn đèn cho chân tôi, Ánh sáng cho đường lối tôi.

Tôi nhờ lời môi Chúa phán mà giữ lấy mình khỏi các con đường của kẻ hung bạo. Bước tôi vững chắc trong các lối của Chúa, Chân tôi không xiêu tó. --Khi con đi, các lời đó sẽ dẫn dắt con; Lúc con ngủ, nó gìn giữ con; Và khi con thức dậy, thì nó sẽ trò chuyện với con. Vì điều răn là một cái đèn, luật pháp là ánh sáng. --Khi các ngươi xê qua bên hữu hoặc bên tả, tai các ngươi sẽ nghe có tiếng đằng sau mình rằng: Nầy là đường đây, hãy noi theo! Ta là sự sáng của thế gian; người nào theo ta, chẳng đi trong nơi tối tăm, nhưng có ánh sáng của sự sống. --Nhân đó, chúng tôi càng tin lời các đấng tiên tri chắc chắn hơn, anh em nên chú ý lời đó, như cái đèn soi sáng trong nơi tối tăm, cho đến chừng nào ban ngày lộ ra, và sao mai mọc trong lòng anh em. --Ngày nay chúng ta xem như trong một cái gương, cách mập mờ: đến bấy giờ chúng ta sẽ thấy hai mặt đối nhau; ngày nay tôi biết chưa hết: đến bấy giờ tôi sẽ biết như Chúa đã biết tôi vậy. --và chúng sẽ không cần đến ánh sáng đèn hay ánh sáng mặt trời, vì Chúa là Đức Chúa Trời sẽ soi sáng cho; và chúng sẽ trị vì đời đời.

Thi thiên 119:105; 17:4-5; Châm ngôn 6:22-23; Êsai 30:21; Giăng 8:12; II Phierơ 1:19; I Côrinhtô 13:12; Khải huyền 22:5

Buổi chiều

Hỡi người ngủ kia, làm sao vậy? Khá chờ dậy!

Vì đây không phải là nơi an nghỉ của các ngươi, vì cớ sự ô uế làm bại hoại, tức là sự bại hoại nặng lắm. --Hãy ham mến các sự ở trên trời, đừng ham mến các sự ở dưới đất. --Nếu của cải thêm nhiều lên, Chớ đem lòng vào đó. -Vậy bây giờ, hãy hết lòng hết ý tìm cầu Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các ngươi; hãy chổi dậy. Sao các ngươi ngủ? Hãy đứng dậy cầu nguyện, để cho khỏi sa vào sự cám dỗ. --Vậy, hãy tự giữ lấy mình, e rằng vì sự ăn uống quá độ, sự say sưa và sự lo lắng đời nầy làm cho lòng các ngươi mê mẩn chăng, và e ngày ấy đến thình lình trên các ngươi như lưới bủa. Vì chàng rể đến trễ, nên các nàng thảy đều buồn ngủ và ngủ gục. --Còn ít lâu, thật ít lâu nữa, Thì Đấng đến sẽ đến; Ngài không chậm trễ đâu. --Hãy ăn ở như vậy, vì biết thời kỳ đang lúc chúng ta đây: giờ anh em từ ngủ thức dậy đã đến, bởi sự cứu hiện nay đã gần chúng ta hơn lúc chúng ta mới tin. --Vậy, các ngươi hãy thức canh, vì không biết chủ nhà về lúc nào, hoặc chiều tối, nửa đêm, lúc gà gáy, hay là sớm mai, e cho người về thình lình, gặp các ngươi ngủ chăng.

Giôna 1:6; Michê 2:10; Côlôse 3:2; Thi thiên 62:10; I Sử ký 22:19; Luca 22:46; 21:34; Mathiơ 25:5; Hêbơrơ 10:37; Rôma 13:11; Mác 13:35-36

Suy Gẫm: Ngày 356

Buổi sáng

Ngươi cũng hãy làm một cái thẻ bằng vàng ròng, trên đó khắc như người ta khắc con dấu, rằng: THÁNH CHO ĐỨC GIÊ-HÔ-VA.

Vì nếu không nên thánh thì chẳng ai được thấy Đức Chúa Trời. --Đức Chúa Trời là Thần, nên ai thờ lạy Ngài thì phải lấy tâm thần và lẽ thật mà thờ lạy. --Chúng tôi hết thảy đã trở nên như vật ô uế, mọi việc công bình của chúng tôi như áo nhớp. --Ta sẽ nhờ những kẻ lại gần ta mà được tôn thánh và được vinh hiển trước mặt cả dân sự. Nầy là luật của nhà: Cả châu vi nó ở trên chót núi, là nơi rất thánh. -Sự thánh khiết là xứng đáng cho nhà Ngài đến đời đời.Con vì họ tự làm nên thánh, hầu cho họ cũng nhờ lẽ thật mà được nên thánh vậy. --Ấy vậy, vì chúng ta có thầy tế lễ thượng phẩm lớn đã trải qua các từng trời, tức là Đức Chúa Jêsus, Con Đức Chúa Trời, thì hãy . . . vững lòng đến gần ngôi ơn phước, hầu cho được thương xót và tìm được ơn để giúp chúng ta trong thì giờ có cần dùng.

Xuất Êdíptô ký 28:36; Hêbơrơ 12:14; Giăng 4:24; Êsai 64:6; Lêvi ký 10:3; Êxêchiên 43:12; Thi thiên 93:5; Giăng 17:19; Hêbơrơ 4:14, 16

Buổi chiều

Chén tôi đầy tràn.

Khá nếm thử xem Đức Giê-hô-va tốt lành dường bao! Phước cho người nào nương náu mình nơi Ngài! Hỡi các thánh của Đức Giê-hô-va, hãy kính sợ Ngài; Vì kẻ nào kính sợ Ngài chẳng thiếu thốn gì hết. Sư tử tơ bị thiếu kém, và đói; Nhưng người nào tìm cầu Đức Giê-hô-va sẽ chẳng thiếu của tốt gì. --Vì sự thương xót của Ngài chẳng dứt. Mỗi buổi sáng thì lại mới luôn, sự thành tín Ngài là lớn lắm. Đức Giê-hô-va là phần cơ nghiệp và là cái chén của tôi: Ngài gìn giữ phần sản tôi. Tôi may được phần cơ nghiệp ở trong nơi tốt lành; Phải, tôi có được cơ nghiệp đẹp đẽ. --hoặc … thế gian, hoặc sự sống, hoặc sự chết, hoặc những sự bây giờ, hoặc những sự hầu đến. Hết thảy mọi sự đều thuộc về anh em. --Ngợi khen Đức Chúa Trời, Cha Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, Ngài đã xuống phước cho chúng ta trong Đấng Christ đủ mọi thứ phước thiêng liêng ở các nơi trên trời. Vì tôi đã tập hễ gặp cảnh ngộ nào, cũng thỏa lòng ở vậy. --Vả, sự tin kính cùng sự thỏa lòng ấy là một lợi lớn. --Đức Chúa Trời tôi sẽ làm cho đầy đủ mọi sự cần dùng của anh em y theo sự giàu có của Ngài ở nơi vinh hiển trong Đức Chúa Jêsus Christ.

Thi thiên 23:5; 34:8-10; Ca thương 3:22-23; Thi thiên 16:5-6; I Côrinhtô 3:22; Êphêsô 1:3; Philíp 4:11; I Timôthê 6:6; Philíp 4:19

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2011

Suy Gẫm: Ngày 355

Buổi sáng
Khá nhìn xem vầng đá mà các ngươi đã được đục ra, và cái lỗ của hang mà các ngươi đã được đào lên!
Kìa, tôi sanh ra trong sự gian ác. --Chẳng có mắt nào thương mầy, … song mầy đã bị quăng giữa đồng trống trong ngày mầy sanh ra, vì người ta gớm mầy. Khi ta qua gần mầy, thấy mầy tắm trong máu mình, ta phán cùng mầy rằng: Dầu ở giữa máu mầy, hãy sống! Thật, ta phán cùng mầy rằng: … hãy sống!
Ngài cũng đem tôi lên khỏi hầm gớm ghê, Khỏi vũng bùn lấm; Ngài đặt chân tôi trên hòn đá, Và làm cho bước tôi vững bền. Ngài để nơi miệng tôi một bài hát mới, Tức là sự ngợi khen Đức Chúa Trời chúng tôi.
Thật vậy, khi chúng ta còn yếu đuối, Đấng Christ đã theo kỳ hẹn chịu chết vì kẻ có tội. Vả, họa mới có kẻ chịu chết vì người nghĩa; dễ thường cũng có kẻ bằng lòng chết vì người lành. Nhưng Đức Chúa Trời tỏ lòng yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi chúng ta còn là người có tội, thì Đấng Christ vì chúng ta chịu chết. --Nhưng Đức Chúa Trời, là Đấng giàu lòng thương xót, vì cớ lòng yêu thương lớn Ngài đem mà yêu chúng ta, nên đang khi chúng ta chết vì tội mình, thì Ngài làm cho chúng ta sống với Đấng Christ.
Êsai 51:1; Thi thiên 51:5; Êxêchiên 16:5-6; Thi thiên 40:2-3; Rôma 5:6-8; Êphêsô 2:4-5
Buổi chiều
Ta sẽ rất vui vẻ trong Đức Giê-hô-va, linh hồn ta mừng rỡ trong Đức Chúa Trời ta.
Tôi sẽ chúc tụng Đức Giê-hô-va luôn luôn, Sự khen ngợi Ngài hằng ở nơi miệng tôi. Linh hồn tôi sẽ khoe mình về Đức Giê-hô-va, Những người hiền từ sẽ nghe, và vui mừng. Hãy cùng tôi tôn trọng Đức Giê-hô-va, Chúng ta hãy cùng nhau tôn cao danh của Ngài. --Vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời là mặt trời và là cái khiên; Đức Giê-hô-va sẽ ban ơn-điển và vinh hiển; Ngài sẽ chẳng từ chối điều tốt lành gì cho ai ăn ở ngay thẳng. Hỡi Đức Giê-hô-va vạn quân, Phước cho người nào nhờ cậy nơi Ngài! --Hỡi linh hồn ta, khá ngợi khen Đức Giê-hô-va! Mọi điều gì ở trong ta hãy ca tụng danh thánh của Ngài! Có ai vui mừng chăng? hãy hát ngợi khen. --Phải đầy dẫy Đức Thánh Linh. Hãy lấy ca vịnh, thơ thánh, và bài hát thiêng liêng mà đối đáp cùng nhau, và hết lòng hát mừng ngợi khen Chúa. Hãy thường thường nhân danh Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, vì mọi sự tạ ơn. --vì được đầy ơn Ngài nên hãy hết lòng hát khen Đức Chúa Trời.
Lối nửa đêm, Phao-lô và Si-la đang cầu nguyện, hát ngợi khen Đức Chúa Trời; và những tù phạm đều nghe. --Hãy vui mừng trong Chúa luôn luôn. Tôi lại còn nói nữa: hãy vui mừng đi.
Êsai 61:10; Thi thiên 34:1-3; 84:11-12; 103:1; Giacơ 5:13; Êphêsô 5:18-20; Côlôse 3:16; Công Vụ các Sứ Đồ 16:25; Philíp 4:4

Suy Gẫm: Ngày 354

Buổi sáng
Ta biết được nỗi đau đớn của nó.
Người đã bị người ta khinh dể và chán bỏ, từng trải sự buồn bực, biết sự đau ốm. --cảm thương sự yếu đuối chúng ta.
Chính Ngài đã lấy tật nguyền của chúng ta, và gánh bịnh hoạn của chúng ta. --Nhân đi đường mỏi mệt, Đức Chúa Jêsus ngồi gần bên giếng.
Đức Chúa Jêsus thấy người khóc, và những người Giu-đa đi với người cũng khóc, bèn đau lòng cảm động … Đức Chúa Jêsus khóc. --Vả, vì chính mình Ngài chịu khổ trong khi bị cám dỗ, nên có thể cứu những kẻ bị cám dỗ vậy.
Vì từ nơi thánh cao Ngài đã ngó xuống, Từ trên trời Ngài xem xét thế gian, Đặng nghe tiếng rên siếc của kẻ bị tù, Và giải phóng cho người bị định phải chết. --Nhưng Chúa biết con đường tôi đi; Khi Ngài đã thử rèn tôi, tôi sẽ ra như vàng. --Khi tâm hồn nao sờn trong mình tôi, Thì Chúa đã biết nẻo đàng tôi.
Vì ai đụng đến các ngươi tức là đụng đến con ngươi mắt Ngài. --Hễ khi dân Ngài bị khốn khổ, chính Ngài cũng khốn khổ, và thiên sứ trước mặt Ngài đã cứu họ rồi. Chính Ngài đã lấy lòng yêu đang thương xót mà chuộc họ. Ngài đã ẵm bồng, và mang họ trong các ngày thuở xưa.
Xuất Êdíptô ký 3:7; Êsai 53:3; Hêbơrơ 4:15; Mathiơ 8:17; Giăng 4:6; 11:33-35; Hêbơrơ 2:18; Thi thiên 102:19-20; Gióp 23:10; Thi thiên 142.3; Xachari 2:8; Êsai 63:9
Buổi chiều
Trong khi còn ban ngày, ta phải làm trọn những việc của Đấng đã sai ta đến.
Lòng kẻ biếng nhác mong ước, mà chẳng có chi hết; Còn lòng người siêng năng sẽ được no nê. --Còn ai nhuần gội, chính người sẽ được nhuần gội.
Đồ ăn của ta tức là làm theo ý muốn của Đấng sai ta đến, và làm trọn công việc Ngài. Các ngươi há chẳng nói rằng còn bốn tháng nữa thì tới mùa gặt sao? Song ta nói với các ngươi: Hãy nhướng mắt lên và xem đồng ruộng, đã vàng sẵn cho mùa gặt. Con gặt đã lãnh tiền công mình và thâu chứa hoa lợi cho sự sống đời đời, hầu cho người gieo giống và con gặt được cùng nhau vui vẻ. --Vả, nước thiên đàng, giống như người chủ nhà kia, tảng sáng đi ra, để mướn người làm công cho vườn nho mình. Khi người chủ đã định giá với người làm công, mỗi ngày một đơ-ni-ê, thì sai họ vào vườn nho mình.
Hãy giảng đạo, cố khuyên, bất luận gặp thời hay không gặp thời. --Hãy dùng bạc nầy sanh lợi cho đến khi ta trở về.
Tôi đã làm nhiều việc hơn các người khác, nhưng nào phải tôi, bèn là ơn Đức Chúa Trời đã ở cùng tôi.
Giăng 9:4; Châm ngôn 13:4; 11:25; Giăng 4:34-36; Mathiơ 20:1-2; II Timôthê 4:2; Luca 19:13; I Côrinhtô 15:10

Thứ Hai, 14 tháng 3, 2011

Kinh Thánh Chép...

Kinh thánh chép…
Vua của tôi là Vua của người Do thái

Ngài là Vua xứ Israel
Ngài là Vua của sự công bình
Ngài là Vua của mọi thời đại
Ngài là Vua của Thiên đàng
Ngài là Vua Vinh Hiển
Ngài là Vua các vua
Và Ngài là Chúa của các chúa.
Đấy là Vua của tôi

Tôi ngạc nhiên lắm, bạn có nhận biết Ngài chưa?

Vua của tôi là Vua Chí Cao
Không một phương tiện đo lường nào có thể xác định được tình yêu vô hạn của Ngài
Ngài mạnh mẽ cho đến muôn đời
Ngài rất chơn thật
Ngài bền đỗ cho đến đời đời
Ngài giàu ơn cho đến vô cùng
Ngài oai nghi đường bệ
Ngài thương xót không thiên vị

Bạn nhận biết Ngài chưa?

Ngài là hiện tượng vĩ đại nhất từng lướt ngang qua đường chân trời của thế gian nầy
Ngài là Con của Đức Chúa Trời
Ngài là Cứu Chúa của hạng tội nhân
Ngài là tiêu điểm của nền văn minh
Chẳng ai sánh được với Ngài
Không một tiền lệ nào đối với Ngài
Ngài là ý tưởng cao quý nhất trong nền văn chương
Ngài là nhân cách cao trọng nhất trong triết lý
Ngài là lẽ đạo cơ bản của nền thần học thực
Ngài là đấng duy nhứt đủ tư cách để trở thành Cứu Chúa toàn năng

Tôi ngạc nhiên lắm, bạn có nhận biết Ngài chưa?

Ngài cung ứng sức lực cho kẻ yếu
Ngài sẵn sàng cho kẻ bị khó khăn và người mệt nhọc
Ngài thông cảm và Ngài giải cứu
Ngài thêm sức và nâng đỡ
Ngài canh chừng và dẫn dắt
Ngài chữa lành kẻ đau
Ngài làm cho người phung được sạch
Ngài tha thứ cho hạng tội nhân
Ngài buông tha cho kẻ mắc nợ
Ngài giải phóng kẻ bị tù
Ngài bảo hộ kẻ yếu đuối
Ngài chúc phước cho người trẻ tuổi
Ngài phục vụ cho người không may
Ngài chăm sóc cho người già cả
Ngài ban thưởng cho người siêng năng
Và Ngài ban ơn cho kẻ nhu mì

Tôi lấy làm lạ một khi bạn nhận biết Ngài?

Ngài là chìa khóa cho sự hiểu biết
Ngài là dòng suối của sự khôn ngoan
Ngài là cánh cửa của sự giải cứu
Ngài là con đường bình an
Ngài là con đường của sự công bình
Ngài là con đường của sự thánh khiết
Ngài là cánh cửa của sự vinh hiển

Bạn nhận biết Ngài chưa?

Đời sống Ngài là vô đối
Sự nhơn từ Ngài là không có giới hạn
Sự thương xót của Ngài là đời đời
Tình yêu của Ngài không hề thay đổi
Đạo của Ngài là đầy trọn
Ân điển của Ngài là đủ đầy
Sự trị vì của Ngài là công bình
Và ách của Ngài là dễ chịu
Và gánh của Ngài là nhẹ nhàng

Tôi ước có thể mô tả Ngài cho bạn biết…

Ngài không thể tả được
Ngài không thể hiểu tới được
Ngài là vô địch
Ngài thật hấp dẫn

Bạn không thể loại Ngài ra khỏi tâm trí mình
Bạn không nên buông lỏng Ngài
Bạn không thể sống thọ hơn Ngài
Và bạn không thể sống mà không có Ngài

Phải, người Pharisi không thể dung được Ngài
Nhưng họ thấy họ không thể chặn được Ngài
Philát chẳng thể tìm được lỗi nào nơi Ngài
Hêrốt không thể giết được Ngài
Sự chết không thể giữ được Ngài
Và mồ mả không thể cầm được Ngài!

Đấy là Vua của tôi

Thứ Tư, 23 tháng 2, 2011

Suy Gẫm: Ngày 353


Buổi sáng
Ta đã lấy sự yêu thương đời đời mà yêu ngươi; nên đã lấy sự nhân từ mà kéo ngươi đến.
Hỡi anh em yêu dấu của Chúa, còn như chúng tôi, phải vì anh em tạ ơn Đức Chúa Trời không thôi, vì vừa lúc ban đầu, Ngài đã chọn anh em bởi sự nên thánh của Thánh Linh, và bởi tin lẽ thật, đặng ban sự cứu rỗi cho anh em. Ấy cũng là vì đó mà Ngài đã dùng Tin Lành chúng tôi gọi anh em, đặng anh em hưởng được sự vinh hiển của Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta. --Ấy chính Chúa đã cứu chúng ta, đã gọi chúng ta bởi sự kêu gọi thánh, chẳng phải theo việc làm chúng ta, bèn là theo ý riêng Ngài chỉ định, theo ân điển đã ban cho chúng ta trong Đức Chúa Jêsus Christ từ trước muôn đời vô cùng. -- Mắt Chúa đã thấy thể chất vô hình của tôi; Số các ngày định cho tôi, Đã biên vào sổ Chúa trước khi chưa có một ngày trong các ngày ấy.
Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời.
Nầy sự yêu thương ở tại đây: ấy chẳng phải chúng ta đã yêu Đức Chúa Trời, nhưng Ngài đã yêu chúng ta, và sai Con Ngài làm của lễ chuộc tội chúng ta.
Giêrêmi 31:3; II Têsalônica 2:13-14; II Timôthê 1:9; Thi thiên 139:16; Giăng 3:16; I Giăng 4:10
Buổi chiều
Ta đã làm ra, thì sẽ còn gánh vác các ngươi nữa.
Bây giờ, hỡi Gia-cốp! Đức Giê-hô-va là Đấng đã dựng nên ngươi, hỡi Y-sơ-ra-ên! Ngài là Đấng đã tạo thành ngươi, phán như vầy: Đừng sợ, vì ta đã chuộc ngươi. Ta đã lấy tên ngươi gọi ngươi; ngươi thuộc về ta. Khi ngươi vượt qua các dòng nước, ta sẽ ở cùng; khi ngươi lội qua sông, sẽ chẳng che lấp. Khi ngươi bước qua lửa, sẽ chẳng bị cháy, ngọn lửa chẳng đốt ngươi. --Cho đến chừng các ngươi già cả, đầu râu tóc bạc, ta cũng sẽ bồng-ẵm các ngươi.
Như phụng hoàng phấp phới giỡn ổ mình, Bay chung quanh con nhỏ mình, Sè cánh ra xớt nó, Và cõng nó trên chéo cánh mình thể nào, Thì một mình Đức Giê-hô-va đã dẫn dắt người thể ấy, Không có thần nào khác ở cùng người. --Ngài đã ẵm bồng, và mang họ trong các ngày thuở xưa.
Đức Chúa Jêsus Christ hôm qua, ngày nay, và cho đến đời đời không hề thay đổi. --Vì tôi chắc rằng bất kỳ … bề cao, hay là bề sâu, hoặc một vật nào, chẳng có thể phân rẽ chúng ta khỏi sự yêu thương mà Đức Chúa Trời đã chứng cho chúng ta trong Đức Chúa Jêsus Christ, là Chúa chúng ta.
Đàn bà há dễ quên con mình cho bú, không thương đến con trai ruột mình sao? Dầu đàn bà quên con mình, ta cũng chẳng quên ngươi.
Êsai 46:4; 43:1-2; 46:4; Phục truyền luật lệ ký 32:11-12; Êsai 63:9; Hêbơrơ 13:8; Rôma 8:38-39; Êsai 49:15

Suy Gẫm: Ngày 352

Buổi sáng
Nhưng, như Đấng gọi anh em là thánh, thì anh em cũng phải thánh trong mọi cách ăn ở mình.
Anh em cũng biết rằng chúng tôi đối đãi với mỗi người trong anh em, … và nài xin anh em ăn ở một cách xứng đáng với Đức Chúa Trời, là Đấng gọi anh em đến nước Ngài và sự vinh hiển Ngài. --Anh em rao giảng nhân đức của Đấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm, đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài.
Vả, lúc trước anh em đang còn tối tăm, nhưng bây giờ đã nên người sáng láng trong Chúa. Hãy bước đi như các con sáng láng; vì trái của sự sáng láng ở tại mọi điều nhân từ, công bình và thành thật. Hãy xét điều chi vừa lòng Chúa, và chớ dự vào công việc vô ích của sự tối tăm, thà quở trách chúng nó thì hơn. --được đầy trái công bình đến bởi Đức Chúa Jêsus Christ, làm cho sáng danh và khen ngợi Đức Chúa Trời.
Sự sáng các ngươi hãy soi trước mặt người ta như vậy, đặng họ thấy những việc lành của các ngươi, và ngợi khen Cha các ngươi ở trên trời. --Vậy, anh em hoặc ăn, hoặc uống, hay là làm sự chi khác, hãy vì sự vinh hiển Đức Chúa Trời mà làm.
I Phierơ 1:15; I Têsalônica 2:11-12; I Phierơ 2:9; Êphêsô 5:8-11; Philíp 1:11; Mathiơ 5:16; I Côrinhtô 10:31
Buổi chiều
Các ngươi hãy hỏi ta về những sự sẽ đến; hãy bảo ta về sự các con trai ta, và về việc làm bởi tay ta.
Ta sẽ ban lòng mới cho các ngươi, và đặt thần mới trong các ngươi. Ta sẽ cất lòng bằng đá khỏi thịt các ngươi, và ban cho các ngươi lòng bằng thịt. Ta sẽ đặt Thần ta trong các ngươi, và khiến các ngươi noi theo luật lệ ta, thì các ngươi sẽ giữ mạng lịnh ta và làm theo . . . . Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ta còn muốn nhà Y-sơ-ra-ên cầu hỏi ta để ta làm sự nầy cho.
Nếu hai người trong các ngươi thuận nhau ở dưới đất mà cầu xin không cứ việc chi, thì Cha ta ở trên trời sẽ cho họ. Vì nơi nào có hai ba người nhân danh ta nhóm nhau lại, thì ta ở giữa họ.
Hãy có đức tin đến Đức Chúa Trời. Quả thật, ta nói cùng các ngươi, ai sẽ biểu hòn núi nầy rằng: Phải cất mình lên, và quăng xuống biển, nếu người chẳng nghi ngại trong lòng, nhưng tin chắc lời mình nói sẽ ứng nghiệm, thì điều đó sẽ thành choHave faith in God.
Êsai 45:11; Êxêchiên 36:26-27, 37; Mathiơ 18:19-20; Mác 11:22-23

Suy Gẫm: Ngày 351


Buổi sáng
Vả, chẳng có người nào trong chúng ta vì chính mình mà sống, cũng chẳng có người nào trong chúng ta vì chính mình mà chết
Vì nếu chúng ta sống, là sống cho Chúa, và nếu chúng ta chết, là chết cho Chúa. Vậy nên chúng ta hoặc sống hoặc chết, đều thuộc về Chúa cả. --Chớ ai tìm lợi riêng cho mình, nhưng ai nấy hãy tìm cho kẻ khác. --Vì chưng anh em đã được chuộc bằng giá cao rồi. Vậy, hãy lấy thân thể mình làm sáng danh Đức Chúa Trời.
Đấng Christ sẽ được cả sáng trong mình tôi. Vì Đấng Christ là sự sống của tôi, và sự chết là điều ích lợi cho tôi vậy. Ví thử tôi cứ sống trong xác thịt, là ích lợi cho công khó tôi, thì tôi chẳng biết nên lựa điều chi. Tôi bị ép giữa hai bề muốn đi ở với Đấng Christ, là điều rất tốt hơn.
Vả, bởi luật pháp, tôi đã chết cho luật pháp, để sống cho Đức Chúa Trời. Tôi đã bị đóng đinh vào thập tự giá với Đấng Christ, mà tôi sống, không phải là tôi sống nữa, nhưng Đấng Christ sống trong tôi; nay tôi còn sống trong xác thịt, ấy là tôi sống trong đức tin của Con Đức Chúa Trời, là Đấng đã yêu tôi, và đã phó chính mình Ngài vì tôi.
Rôma 14:7-8; I Côrinhtô 10:24; 6:20; Philíp 1:20-23; Galati 2:19-20
Buổi chiều
Đức Chúa Trời ban cho Sa-lô-môn … lòng rộng rãi như cát trên bờ biển .
Mà đây nầy, có một người tôn trọng hơn vua Sa-lô-môn! -- là Chúa Bình an.
Vả, họa mới có kẻ chịu chết vì người nghĩa; dễ thường cũng có kẻ bằng lòng chết vì người lành. Nhưng Đức Chúa Trời tỏ lòng yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi chúng ta còn là người có tội, thì Đấng Christ vì chúng ta chịu chết. --Ngài vốn có hình Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm giữ; chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người; Ngài đã hiện ra như một người, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự. --Sự yêu thương của Đấng Christ, là sự trổi hơn mọi sự thông biết.
Đấng Christ là quyền phép của Đức Chúa Trời và sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời. --Trong Ngài đã giấu kín mọi sự quí báu về khôn ngoan thông sáng. --Sự giàu có không dò được của Đấng Christ. --Vả, ấy là nhờ Ngài mà anh em ở trong Đức Chúa Jêsus Christ, là Đấng mà Đức Chúa Trời đã làm nên sự khôn ngoan, sự công bình, sự nên thánh, và sự cứu chuộc cho chúng ta.
I Các Vua 4:29; Mathiơ 12:42; Êsai 9:6; Rôma 5:7-8; Philíp 2:6-8; Êphêsô 3:19; I Côrinhtô 1:24; Côlôse 2:3; Êphêsô 3:8; I Côrinhtô 1:30

Thứ Tư, 16 tháng 2, 2011

Suy Gẫm: Ngày 350


Buổi sáng
Đức Giê-hô-va là phần của tôi.
Vì mọi sự đều thuộc về anh em. . . . anh em thuộc về Đấng Christ, Đấng Christ thuộc về Đức Chúa Trời. --Đức Chúa Jêsus Christ, là Đấng liều mình vì chúng ta. Ngài đã bắt muôn vật phục dưới chân Đấng Christ, và ban cho Đấng Christ làm đầu Hội thánh. --Đấng Christ đã yêu Hội thánh, phó chính mình vì Hội thánh Christ; . . . đặng tỏ ra hội thánh đầy vinh hiển, không vết, không nhăn, không chi giống như vậy, nhưng thánh sạch không chỗ trách được ở trước mặt Ngài.
Linh hồn tôi sẽ khoe mình về Đức Giê-hô-va. --Ta sẽ rất vui vẻ trong Đức Giê-hô-va, linh hồn ta mừng rỡ trong Đức Chúa Trời ta; vì Ngài đã mặc áo cứu rỗi cho ta; khoác áo choàng công bình cho ta.
Ở trên trời tôi có ai trừ ra Chúa? Còn dưới đất tôi chẳng ước ao người nào khác hơn Chúa. Thịt và lòng tôi bị tiêu hao; Nhưng Đức Chúa Trời là sức lực của lòng tôi, và là phần tôi đến đời đời. --Tôi đã nói cùng Đức Giê-hô-va rằng: Ngài là Chúa tôi; Trừ Ngài ra tôi không có phước gì khác. --Đức Giê-hô-va là phần cơ nghiệp và là cái chén của tôi: Ngài gìn giữ phần sản tôi. Tôi may được phần cơ nghiệp ở trong nơi tốt lành; Phải, tôi có được cơ nghiệp đẹp đẽ.
Thi thiên 119:57; I Côrinhtô 3:21, 23; Tít 2:13-14; Êphêsô 1:22; 5:25, 27; Thi thiên 34:2; Êsai 61:10; Thi thiên 73:25-26; Thi thiên 16:2, 5-6
Buổi chiều
Có một con đường coi dường chánh đáng cho loài người; Nhưng đến cuối cùng nó thành ra nẻo sự chết.
Kẻ nào tin cậy nơi lòng mình là kẻ ngu muội.
Lời Chúa là ngọn đèn cho chân tôi, Ánh sáng cho đường lối tôi. --Còn về công việc loài người, Tôi nhờ lời môi Chúa phán mà giữ lấy mình khỏi các con đường của kẻ hung bạo.
Nếu giữa ngươi có nổi lên một tiên tri hay là một kẻ hay chiêm bao làm cho ngươi một dấu kỳ hoặc phép lạ, nếu dấu kỳ hoặc phép lạ nầy mà người đã nói với ngươi được ứng nghiệm, và người có nói rằng: Ta hãy đi theo hầu việc các thần khác mà ngươi chẳng hề biết, thì chớ nghe lời của tiên tri hay là kẻ chiêm bao ấy, vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi thử các ngươi, đặng biết các ngươi có hết lòng hết ý kính mến Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các ngươi chăng. Các ngươi phải theo Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các ngươi, kính sợ Ngài, gìn giữ các điều răn Ngài, vâng nghe tiếng phán Ngài, phục sự Ngài và tríu mến Ngài.
Ta sẽ dạy dỗ ngươi, chỉ cho ngươi con đường phải đi; Mắt ta sẽ chăm chú ngươi mà khuyên dạy ngươi.
Châm ngôn 14:12; 28:26; Thi thiên 119:105; 17:4; Phục truyền luật lệ ký 13:1-4; Thi thiên 32:8

Thứ Năm, 10 tháng 2, 2011

Suy Gẫm: Ngày 349


Buổi sáng
Đức Chúa Trời chẳng phải là người để nói dối, Cũng chẳng phải là con loài người đặng hối cải.
Cha sáng láng … trong Ngài chẳng có một sự thay đổi, cũng chẳng có bóng của sự biến cải nào. --Đức Chúa Jêsus Christ hôm qua, ngày nay, và cho đến đời đời không hề thay đổi.
Sự chân thật Ngài là cái khiên và cái can của ngươi.
Đức Chúa Trời cũng vậy, muốn càng tỏ ra cho những kẻ hưởng lời hứa biết ý định Ngài là chắc chắn không thay đổi, thì dùng lời thề; hầu cho nhờ hai điều chẳng thay đổi đó, -và về hai điều ấy Đức Chúa Trời chẳng có thể nói dối, mà chúng ta tìm được sự yên ủi lớn mạnh, là kẻ đã trốn đến nơi ẩn náu, mà cầm lấy sự trông cậy đã đặt trước mặt chúng ta.
Đức Chúa Trời thành tín, giữ sự giao ước và nhân từ đến ngàn đời cho những người yêu mến Ngài và vâng giữ các điều răn Ngài. --Các đường lối Đức Giê-hô-va đều là nhân từ và chân thật. Cho kẻ nào giữ gìn giao ước và chứng cớ của Ngài. --Phước cho người nào có Đức Chúa Trời của Gia-cốp giúp đỡ mình, Để lòng trông cậy nơi Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình! Ngài là Đấng dựng nên trời đất, Biển, và mọi vật ở trong đó; Ngài giữ lòng thành thực đời đời.
Dân số ký 23:19; Giacơ 1:17; Hêbơrơ 13:8; Thi thiên 91:4; Hêbơrơ 6:17-18; Phục truyền luật lệ ký 7:9; Thi thiên 25:10; 146:5-6
Buổi chiều
Nếu con ngã lòng trong ngày hoạn nạn, Thì sức lực con nhỏ mọn thay.
Ngài ban sức mạnh cho kẻ nhọc nhằn, thêm lực lượng cho kẻ chẳng có sức. --Ân điển ta đủ cho ngươi rồi, vì sức mạnh của ta nên trọn vẹn trong sự yếu đuối. --Người sẽ kêu cầu ta, ta sẽ đáp lời người; Trong sự gian truân, ta sẽ ở cùng người, Giải cứu người, và tôn vinh người. --Đức Chúa Trời hằng sống là nơi ở của ngươi, Ở dưới có cánh tay đời đời của Ngài, Ngài đuổi kẻ thù nghịch khỏi trước mặt ngươi.
Tôi trông đợi có người thương xót tôi, nhưng chẳng có ai; Tôi mong-nhờ người an ủi, song nào có gặp.
Phàm thầy tế lễ thượng phẩm, từ trong loài người chọn ra, thì vì loài người lập nên hầu việc Đức Chúa Trời,… Người đã bị vây trong sự yếu đuối, nên có thể thương xót những kẻ ngu dốt sai lầm; . . . Cũng một thể ấy, Đấng Christ . . . Dầu Ngài là Con, cũng đã học tập vâng lời bởi những sự khốn khổ mình đã chịu, và sau khi đã được làm nên trọn vẹn rồi, thì trở nên cội rễ của sự cứu rỗi đời đời cho kẻ vâng lời Ngài. --Thật người đã mang sự đau ốm của chúng ta, đã gánh sự buồn bực của chúng ta.
Châm ngôn 24:10; Êsai 40:29; II Côrinhtô 12:9; Thi thiên 91:15; Phục truyền luật lệ ký 33:27; Thi thiên 69:20; Hêbơrơ 5:1-2, 5, 8-9; Êsai 53:4

Suy gẫm: Ngày 348


Buổi sáng
Vì trên trời dưới đất há có thần nào làm được việc và công sự quyền năng giống như của Chúa chăng?
Vì trên các từng trời, ai sánh được với Đức Giê-hô-va? Trong những con trai kẻ mạnh dạn, ai giống như Đức Giê-hô-va? . . . Hỡi Giê-hô-va Đức Chúa Trời vạn quân, ai có quyền năng giống như Chúa? Sự thành tín Chúa ở chung quanh Chúa? --Chúa ôi! trong vòng các thần không có ai giống như Chúa; Cũng chẳng có công việc gì giống như công việc Chúa. --Ấy vì lời Chúa và tùy theo lòng Ngài mà Chúa đã làm những việc lớn nầy, và tỏ cho kẻ tôi tớ Chúa biết. Vì vậy, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ôi! Ngài là rất lớn, chẳng có ai giống như Ngài, và chẳng có Đức Chúa Trời nào khác hơn Ngài, như lỗ tai chúng tôi đã nghe.
Ấy là sự mắt chưa thấy, tai chưa nghe, Và lòng người chưa nghĩ đến, Nhưng Đức Chúa Trời đã sắm sẵn điều ấy cho những người yêu mến Ngài. Đức Chúa Trời đã dùng Đức Thánh Linh để bày tỏ những sự đó cho chúng ta. --Những sự bí mật thuộc về Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta; song những sự bày tỏ thuộc về chúng ta, và con cháu chúng ta đời đời.
Phục truyền luật lệ ký 3:24; Thi thiên 89:6, 8; 86:8; II Samuên 7:21-22; I Côrinhtô 2:9-10; Phục truyền luật lệ ký 29:29
Buổi chiều
Ai khoe mình, hãy khoe mình trong Chúa.
Người khôn chớ khoe sự khôn mình; người mạnh chớ khoe sự mạnh mình; người giàu chớ khoe sự giàu mình. Nhưng kẻ nào khoe, hãy khoe về trí khôn mình biết ta là Đức Giê-hô-va.
Tôi cũng coi hết thảy mọi sự như là sự lỗ, vì sự nhận biết Đức Chúa Jêsus Christ là quí hơn hết, Ngài là Chúa tôi, và tôi vì Ngài mà liều bỏ mọi điều lợi đó. Thật, tôi xem những điều đó như rơm rác, hầu cho được Đấng Christ. --Thật vậy, tôi không hổ thẹn về Tin Lành đâu, vì là quyền phép của Đức Chúa Trời để cứu mọi kẻ tin. --Vậy tôi có cớ khoe mình trong Đức Chúa Jêsus Christ về điều hầu việc Đức Chúa Trời.
Ở trên trời tôi có ai trừ ra Chúa? Còn dưới đất tôi chẳng ước ao người nào khác hơn Chúa. --Đức Giê-hô-va khiến lòng tôi khấp khởi vui mừng, … Vì sự chửng cứu Ngài làm cho tôi đầy khoái lạc.
Hỡi Đức Giê-hô-va, nhân vì sự nhân từ và sự chân thật Ngài, Sự vinh hiển chớ về chúng tôi, chớ về chúng tôi, Bèn là đáng về danh Ngài.
I Côrinhtô 1:31; Giêrêmi 9:23-24; Philíp 3:8; Rôma 1:16; 15:17; Thi thiên 73:25; I Samuên 2:1; Thi thiên 115:1

Thứ Hai, 3 tháng 1, 2011

Suy Gẫm: Ngày 347


Buổi sáng
Vậy, hãy … cầu nguyện cho nhau, hầu cho anh em được lành bịnh.
Áp-ra-ham lại thưa rằng: mặc dầu tôi đây vốn là tro bụi, song tôi cũng dám cả gan thưa lại cùng Chúa. Hãy trong năm mươi người công bình rủi thiếu hết năm; vì cớ năm người thiếu Chúa sẽ diệt hết cả thành chăng? Ngài trả lời rằng: Nếu ta tìm được có bốn mươi lăm người, ta chẳng diệt thành đâu.
Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết mình làm điều gì. --Hãy yêu kẻ thù nghịch, và cầu nguyện cho kẻ bắt bớ các ngươi.Con vì họ mà cầu nguyện; chẳng phải vì thế gian mà cầu nguyện, nhưng vì kẻ Cha đã giao cho Con, bởi chưng họ thuộc về Cha. --Ấy chẳng những vì họ mà Con cầu xin thôi đâu, nhưng cũng vì kẻ sẽ nghe lời họ mà tin đến Con nữa. --Hãy mang lấy gánh nặng cho nhau, như vậy anh em sẽ làm trọn luật pháp của Đấng Christ.
Vậy, hãy xưng tội cùng nhau, và cầu nguyện cho nhau, hầu cho anh em được lành bịnh: người công bình lấy lòng sốt sắng cầu nguyện, thật có linh nghiệm nhiều. Ê-li vốn là người yếu đuối như chúng ta. Người cầu nguyện, cố xin cho đừng mưa, thì không mưa xuống đất trong ba năm rưỡi.
Giacơ 5:16; Sáng thế ký 18:27-28; Luca 23:34; Mathiơ 5:44; Giăng 17:9, 20; Galati 6:2; Giacơ 5:16-17
Buổi chiều
Đời loài người như cây cỏ; Người sanh trưởng khác nào bông hoa nơi đồng; Gió thổi trên bông hoa, kìa nó chẳng còn, Chỗ nó không còn nhìn biết nó nữa.
Cầu xin Chúa dạy chúng tôi biết đếm các ngày chúng tôi, Hầu cho chúng tôi được lòng khôn ngoan. --Người nào nếu được cả thiên hạ mà mất linh hồn mình, thì có ích gì?
Cỏ khô, hoa rụng, vì hơi Đức Giê-hô-va thổi qua. Phải, dân nầy khác nào cỏ ấy: cỏ khô, hoa rụng; nhưng lời của Đức Chúa Trời chúng ta còn mãi đời đời! --Vả thế gian với sự tham dục nó đều qua đi, song ai làm theo ý muốn Đức Chúa Trời thì còn lại đời đời.
Kìa, hiện nay là thì thuận tiện; kìa, hiện nay là ngày cứu rỗi! --và kẻ dùng của thế gian, nên như kẻ chẳng dùng vậy; vì hình trạng thế gian nầy qua đi. --Ai nấy hãy coi sóc nhau để khuyên giục về lòng yêu thương và việc tốt lành; chớ bỏ sự nhóm lại như mấy kẻ quen làm, nhưng phải khuyên bảo nhau, và hễ anh em thấy ngày ấy hầu gần chừng nào, thì càng phải làm như vậy chừng nấy.
Thi thiên 103:15-16; 90:12; Mác 8:36; Êsai 40:7-8; I Giăng 2:17; II Côrinhtô 6:2; I Côrinhtô 7:31; Hêbơrơ 10:24-25

Suy Gẫm: Ngày 346


Buổi sáng
Cái đền sẽ cất cho Đức Giê-hô-va phải rất nguy nga.
Anh em cũng như đá sống, được xây nên nhà thiêng liêng. --Anh em há chẳng biết mình là đền thờ của Đức Chúa Trời, và Thánh Linh Đức Chúa Trời ở trong anh em sao? Ví có ai phá hủy đền thờ của Đức Chúa Trời, thì Đức Chúa Trời sẽ phá hủy họ; vì đền thờ của Đức Chúa Trời là thánh, mà chính anh em là đền thờ. --Anh em há chẳng biết rằng thân thể mình là đền thờ của Đức Thánh Linh đang ngự trong anh em, là Đấng mà anh em đã nhận bởi Đức Chúa Trời, và anh em chẳng phải thuộc về chính mình sao? Vì chưng anh em đã được chuộc bằng giá cao rồi. Vậy, hãy lấy thân thể mình làm sáng danh Đức Chúa Trời. --Có thể nào hiệp đền thờ Đức Chúa Trời lại với hình tượng tà thần? Vì chúng ta là đền thờ của Đức Chúa Trời hằng sống, như Đức Chúa Trời đã phán rằng: Ta sẽ ở và đi lại giữa họ; ta sẽ làm Đức Chúa Trời của họ, và họ làm dân ta. --Anh em đã được dựng lên trên nền của các sứ đồ cùng các đấng tiên tri, chính Đức Chúa Jêsus Christ là đá góc nhà, cả cái nhà đã dựng lên trên đá đó, sắp đặt cách hẳn hoi, để làm nên một đền thờ thánh trong Chúa. Ấy, anh em cũng nhờ Ngài mà được dự phần vào nhà đó, đặng trở nên nhà ở của Đức Chúa Trời trong Thánh Linh.
I Sử ký 22:5; I Phierơ 2:5; I Côrinhtô 3:16-17; I Côrinhtô 6:19-20; II Côrinhtô 6:16; Êphêsô 2:19-22
Buổi chiều
Ngài có trước muôn vật.
Đấng A-men, … làm đầu cội rễ cuộc sáng thế của Đức Chúa Trời. --Ngài là ban đầu sanh trước nhất từ trong những kẻ chết, hầu cho trong mọi vật, Ngài đứng đầu hàng.
Trong buổi Đức Giê-hô-va khởi cuộc tạo hóa, Và thời thái cổ, trước khi chưa dựng nên muôn vật thì Ngài đã có ta. Ta đã được lập từ trước vô cùng Từ khi nguyên thỉ, trước khi dựng nên trái đất.. . . . Khi Đức Chúa Trời lập các từng trời, Và đặt cái vòng trên mặt vực sâu, thì có ta ở đó. Khi Ngài làm cho kiên cố các từng mây trên cao, Khiến các nguồn vực sâu vững chắc, Định bờ cõi cho biển, Để nước không tràn phạm điều răn của Ngài, Và khi Ngài lập nên trái đất, Thì ta ở bên Ngài làm thợ cái, Hằng ngày ta là sự khoái lạc Ngài, Và thường thường vui vẻ trước mặt Ngài. --Thật, từ khi có ngày ta đã là Đức Chúa Trời.
Chiên Con đã bị giết từ buổi sáng thế. --là cội rễ và cuối cùng của đức tin, tức là Đấng vì sự vui mừng đã đặt trước mặt mình, chịu lấy thập tự giá, khinh điều sỉ nhục, và hiện nay ngồi bên hữu ngai Đức Chúa Trời.
Côlôse 1:17; Khải huyền 3:14; Côlôse 1:18; Châm ngôn 8:22-23, 27-30; Êsai 43:13; Khải huyền 13:8; Hêbơrơ 12:2

Thứ Tư, 29 tháng 12, 2010

Suy Gẫm: Ngày 345


Buổi sáng
Đức Chúa Trời bình an … khiến anh em nên trọn vẹn trong mọi sự lành, đặng làm thành ý muốn Ngài.
Khá theo đến sự trọn lành; hãy yên ủi mình, hiệp một tâm tình, ở cho hòa thuận, thì Đức Chúa Trời sự yêu thương và sự bình an sẽ ở cùng anh em.
Vả, ấy là nhờ ân điển, bởi đức tin, mà anh em được cứu, điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho của Đức Chúa Trời. Ấy chẳng phải bởi việc làm đâu, hầu cho không ai khoe mình. --mọi ân điển tốt lành cùng sự ban cho trọn vẹn đều đến từ nơi cao và bởi Cha sáng láng mà xuống, trong Ngài chẳng có một sự thay đổi, cũng chẳng có bóng của sự biến cải nào.
Lấy lòng sợ sệt run rẩy làm nên sự cứu chuộc mình. Vì ấy chính Đức Chúa Trời cảm động lòng anh em vừa muốn vừa làm theo ý tốt Ngài. --Hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần mình, để thử cho biết ý muốn tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời là thể nào. --được đầy trái công bình đến bởi Đức Chúa Jêsus Christ, làm cho sáng danh và khen ngợi Đức Chúa Trời. --không phải tự mình chúng tôi có tài năng mà nghĩ việc gì như bởi chính mình chúng tôi, nhưng tài năng của chúng tôi đến từ Đức Chúa Trời.
Hêbơrơ 13:20-21; II Côrinhtô 13:11; Êphêsô 2:8-9; Giacơ 1:17; Philíp 2:12-13; Rôma 12:2; Philíp 1:11; II Côrinhtô 3:5
Buổi chiều
Cho nên, nầy, ta sẽ dẫn dụ nó, dẫn nó vào đồng vắng, và lấy lời ngọt ngào nói cùng nó.
Bởi vậy Chúa phán rằng: Hãy ra khỏi giữa chúng nó, hãy phân rẽ ra khỏi chúng nó, đừng đá động đến đồ ô uế, Thì ta sẽ tiếp nhận các ngươi: Ta sẽ làm Cha các ngươi, Các ngươi làm con trai con gái ta, Chúa Toàn năng phán như vậy. --Chúng ta đã có lời hứa dường ấy, thì hãy làm cho mình sạch khỏi mọi sự dơ bẩn phần xác thịt và phần thần linh, lại lấy sự kính sợ Đức Chúa Trời mà làm cho trọn việc nên thánh của chúng ta.
Đức Chúa Jêsus đã chịu khổ tại ngoài cửa thành để lấy huyết mình làm cho dân nên thánh. Vậy nên chúng ta hãy ra ngoài trại quân, đặng đi tới cùng Ngài, đồng chịu điều sỉ nhục.
Ngài phán cùng sứ đồ rằng: Hãy đi tẻ ra trong nơi vắng vẻ, nghỉ ngơi một chút. -- Đức Giê-hô-va là Đấng chăn giữ tôi: tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì. Ngài khiến tôi an nghỉ nơi đồng cỏ xanh tươi, Dẫn tôi đến mé nước bình tịnh. Ngài bổ lại linh hồn tôi, Dẫn tôi vào các lối công bình, vì cớ danh Ngài.
Ôsê 2:14; II Côrinhtô 6:17-18; II Côrinhtô 7:1; Hêbơrơ 13:12-13; Mác 6:31; Thi thiên 23:1-3

Suy Gẫm: Ngày 344


Buổi sáng
Vì sự vui vẻ của Đức Giê-hô-va là sức lực của các ngươi.
Hỡi trời, hãy hát! Hỡi đất, hãy vui mừng! Hỡi các núi, hãy lên tiếng hát xướng! Vì Đức Giê-hô-va đã yên ủi dân Ngài, cũng thương xót kẻ khốn khó. --Nầy, Đức Chúa Trời là sự cứu rỗi tôi; tôi sẽ tin cậy và không sợ hãi. Vì Đức Giê-hô-va, chính Đức Giê-hô-va, là sức mạnh của tôi, lời ca tụng của tôi; Ngài đã nên sự cứu rỗi tôi. --Đức Giê-hô-va là sức mạnh và là cái khiên của tôi; Lòng tôi đã nhờ cậy nơi Ngài, và tôi được cứu tiếp; Vì vậy, lòng tôi rất mừng rỡ, Tôi sẽ lấy bài ca mà ngợi khen Ngài. --Ta sẽ rất vui vẻ trong Đức Giê-hô-va, linh hồn ta mừng rỡ trong Đức Chúa Trời ta; vì Ngài đã mặc áo cứu rỗi cho ta; khoác áo choàng công bình cho ta, như chàng rể mới diện mão hoa trên đầu mình, như cô dâu mới dồi mình bằng châu báu.
Vậy tôi có cớ khoe mình trong Đức Chúa Jêsus Christ về điều hầu việc Đức Chúa Trời. --Nào những thế thôi, chúng ta lại còn khoe mình trong Đức Chúa Trời bởi Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, nhờ Ngài mà chúng ta hiện nay đã được sự hòa thuận. --Dầu vậy, tôi sẽ vui mừng trong Đức Giê-hô-va, Tôi sẽ hớn hở trong Đức Chúa Trời của sự cứu rỗi tôi.
Nêhêmi 8:10; Êsai 49:13; Êsai 12:2; Thi thiên 28:7; Êsai 61:10; Rôma 15:17; 5:11; Habacúc 3:18
Buổi chiều
Ngài đã lập với ta một giao ước đời đời, Vững bền trong mọi sự và chắc chắn.
Ta đã tin Đấng nào, chắc rằng Đấng ấy có quyền phép giữ sự ta đã phó thác cho đến ngày đó.
Ngợi khen Đức Chúa Trời, Cha Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, Ngài đã xuống phước cho chúng ta trong Đấng Christ đủ mọi thứ phước thiêng liêng ở các nơi trên trời, trước khi sáng thế, Ngài đã chọn chúng ta trong Đấng Christ, đặng làm nên thánh không chỗ trách được trước mặt Đức Chúa Trời, bởi sự thương yêu của Ngài đã định trước cho chúng ta được trở nên con nuôi của Ngài bởi Đức Chúa Jêsus Christ, theo ý tốt của Ngài.
Vả, chúng ta biết rằng mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu mến Đức Chúa Trời, tức là cho kẻ được gọi theo ý muốn Ngài đã định. Vì những kẻ Ngài đã biết trước, thì Ngài cũng đã định sẵn để nên giống như hình bóng Con Ngài, hầu cho Con nầy được làm Con cả ở giữa nhiều anh em; còn những kẻ Ngài đã định sẵn, thì Ngài cũng đã gọi, những kẻ Ngài đã gọi, thì Ngài cũng đã xưng là công bình, và những kẻ Ngài đã xưng là công bình, thì Ngài cũng đã làm cho vinh hiển.
II Samuên 23:5; II Timôthê 1:12; Êphêsô 1:3-5; Rôma 8:28-30

Thứ Ba, 28 tháng 12, 2010

ĐỜI MỚI CHO NĂM MỚI



ĐỜI MỚI CHO NĂM MỚI
Mathiơ 25:1-13

Bạn có từng đọc quảng cáo cần người chưa? Họ có những quảng cáo như vầy: “Cần người trông trẻ”, “cần người có cuốc để đào mương”, “cần người cắt cỏ”.
HỌ CÓ MỘT NHU CẦU!
a. Thế giới nầy có một nhu cần về Chúa Jêsus.
Họ có quyền nhìn vào Hội thánh để đạt được nhu cần ấy.
b. Đức Chúa Trời có một nhu cần về các tín đồ đã được xức dầu.
TẠI SAO? Vì như Êsai 10:27 chép: “…ách sẽ bị gãy vì sự béo mập”.
Ách là gì vậy? Một nông cụ bạn mắc lên cổ trâu hay bò để chúng sẽ làm theo những gì bạn muốn chúng phải làm. Ách buộc chúng lại với nhau, và với cái cày. Đây là một gánh nặng, một sự ràng buộc, hay một thứ được sử dụng để nô dịch hóa.
Về mặt thuộc linh có cái ách của tội lỗi, xác thịt, Satan (sợ hãi, vô tín).
Satan muốn bạn bị ràng buộc với hắn, và các công cụ của hắn để bạn sẽ làm theo sự trói buộc của hắn.
Nhưng khi đề cập tới Laxarơ, Chúa Jêsus đã phán ở Giăng 11:44: “Hãy mở cho người, và để người đi”.
ĐỨC CHÚA TRỜI MUỐN MỞ TRÓI CHO AI ĐÓ!
Ấy chẳng phải là nắm lấy một bài giảng hay, bài hát hay, hoặc gõ nơi cửa đâu!
MÀ LÀ NẮM LẤY ĐỨC THÁNH LINH. CHÚNG TA PHẢI CÓ SỰ XỨC DẦU.
II Côrinhtô 3:17: “…Thánh Linh của Chúa ở đâu, thì sự tự do cũng ở đó”.
Chúng ta cần một sự tự do — ca hát, giảng đạo, làm chứng, v.v… Cho tới khi nào chúng ta nhận được sự tự do ấy, người ta sẽ chưa được cứu, chưa được đầy dẫy, chưa được chữa lành, và chưa được giải phóng.
Tôi e rằng chúng ta, sau khi bắt đầu sống theo Thánh Linh giờ đây đang nương vào cánh tay xác thịt (mọi khả năng riêng của mình).
Có một trường nam, ở đó mỗi sáng trước khi vào lớp, học sinh buộc phải đọc Bài Tín Điều Các Sứ Đồ. Mỗi em được trao cho mảnh giấy để đọc: “Tôi tin Đức Chúa Trời là Cha Toàn Năng” và cứ thế mà đọc tới.
Một sáng kia, khi mọi việc cứ tiến triển suông sẻ, có một sự ngắt quảng và im lặng sâu sắc. Thế rồi một học sinh đứng lên nói: “Học sinh nào tin nơi Đức Thánh Linh không có mặt ở đây hôm nay”.
Thật là nhiều lần sự việc ấy đang xảy ra trong các buổi thờ phượng của nhà thờ chúng ta ngày nay.
Chúng ta đã thôi không còn tìm kiếm Đức Thánh Linh nữa.
TUY NHIÊN, SỰ VIỆC ẤY SẼ LÀM THAY ĐỔI TẤM LÒNG CỦA CHÚNG TA!
Mathiơ 25:1-2: “Khi ấy, nước thiên đàng sẽ giống như mười người nữ đồng trinh kia cầm đèn đi rước chàng rể. Trong các nàng đó, có năm người dại và năm người khôn”.
A. NHỮNG NGƯỜI NỮ ĐỒNG TRINH
Họ trong trắng, thanh sạch, bổn tánh không tì vít, và không có gì xấu hổ.
Họ ưa thích sống trong tập thể nhơn đức. Chúng ta thấy có 10 người như thế trong một số nhà thờ của chúng ta ngày nay!
B. HỌ CÓ NHỮNG DỰ TÍNH RẤT CAO ĐẸP
Họ muốn nhìn thấy Chàng Rễ.
Chúng ta có nhiều người với những dự tính tốt đẹp, nhưng họ không hề dấn thân vào đó.
Những dự tính của họ đều rất tốt, nhưng họ rất mù quáng trước nhu cần thực sự của chính họ.
Khải huyền 3:15-18: “Ta biết công việc của ngươi; ngươi không lạnh cũng không nóng. Ước gì ngươi lạnh hoặc nóng thì hay! Vậy, vì ngươi hâm hẩm, không nóng cũng không lạnh, nên ta sẽ nhả ngươi ra khỏi miệng ta. Vả, ngươi nói: Ta giàu, ta nên giàu có rồi, không cần chi nữa; song ngươi không biết rằng mình khổ sở, khốn khó, nghèo ngặt, đui mù và lõa lồ. Ta khuyên ngươi hãy mua vàng thử lửa của ta, hầu cho ngươi trở nên giàu có; mua những áo trắng, hầu cho ngươi được mặc vào và điều xấu hổ về sự trần truồng ngươi khỏi lộ ra; lại mua thuốc xức mắt đặng thoa mắt ngươi, hầu cho ngươi thấy được. Phàm những kẻ ta yêu thì ta quở trách sửa phạt; vậy hãy có lòng sốt sắng, và ăn năn đi”.
Họ chẳng có nhu cần về sự thờ phượng, hay về lối sống thánh khiết.
Họ không muốn trả giá.
Có phải bạn bị mù lòa trước nhu cần của mình không?
Mathiơ 25:3: “Người dại khi cầm đèn đi thì không đem dầu theo cùng mình”.
Mọi hy vọng của họ đều đặt nơi những ngọn đèn tuyên xưng của họ.
Họ sẽ chẳng đi đâu mà không có đèn của họ (loại áo thun có chữ Jêsus, sự nên thánh, v.v…), vì những ngọn đèn người ta có thể nhìn thấy được, còn dầu thì bị che khuất không nhìn thấy được.
Tuy nhiên, họ đã sống rất thế gian trong tấm lòng của họ (ngồi lê đôi mách, tranh cạnh, ghen tương, v.v…).
Họ là những bậc thầy, chớ không phải hạng người sở hữu những điều đó.
Họ chậm lụt, thiếu suy xét.
Bạn có thể có ngôi nhà riêng; nhưng nếu bạn xao lãng với nó, không bao lâu nữa nó sẽ bị bỏ và không dung chứa bạn nữa.
Mathiơ 25:5: “Vì chàng rể đến trễ, nên các nàng thảy đều buồn ngủ và ngủ gục”.
Sau khi họ xao lãng, họ rơi vào chỗ dửng dưng.
Sau khi bạn xao lãng đối với cái gì đó, bạn sẽ có thái độ: “Nào, chắc phải bỏ đi thôi, hãy lo về một người mới” — đặc biệt là tuần lễ sau Lễ Giáng Sinh.
Mấy năm qua chẳng có ai để ý đến những hành động lớn lao của Đức Chúa Trời trong xứ, vì chúng ta đang say ngủ.
Trong sự rút lui đầy thảm họa của Napoleon và nước Pháp ra khỏi Moscow, nước Nga vào năm 1812.
Armand Caulaincourt, Công Tước xứ Vicenza, ông lo về Ngự lâm quân của Napoleon, đã mô tả thể nào những Ngự Lâm Quân nầy, đã bị cơn lạnh áp đảo, họ rã ngũ và nằm sóng soài trên tuyết, họ yếu đuối hay tê cóng quá đến nỗi không còn đứng được nữa.
Họ ngủ thiếp đi, họ đã chết mất. NGỦ LÀ CHẾT.
Ông kể lại thể nào ở một số cơ hội, ông đã tìm cách vực dậy những kẻ đã ngã dưới đất, cảnh cáo họ rằng họ sẽ chết mất; nhưng tình trạng uể oải do cơn lạnh đem đến rất mạnh mẽ không thể cưỡng lại được.
Trước mọi lời khẫn nài của ông, những binh sĩ uể oải kia đã bị điếc hết rồi. Những lời duy nhứt họ thốt ra là lời họ nài xin tình yêu thương của Đức Chúa Trời hãy tránh ra để cho họ ngủ.
Mathiơ 24:12: “Lại vì cớ tội ác sẽ thêm nhiều thì lòng yêu mến của phần nhiều người sẽ nguội lần”.
CHỈ VÌ MỌI NGƯỜI KHÁC, VÀ TỪNG NHÀ THỜ KHÁC ĐANG SỐNG NHƯ THẾ KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ ĐÚNG ĐẮN ĐÂU.
Vì nhà thờ đã bỏ đi việc rao giảng sự nên thánh mà tình cảm của chúng ta bị khuyết đi.
Chúng ta nói: “Nhà truyền đạo ơi, xin để chúng tôi yên, đừng giảng đề tài ấy nữa”.
Chúng ta cần cái chạm của sự xức dầu.
Ngày cả người khôn, họ đang sống trong mối nguy hiểm của sự say ngủ.
Mathiơ 25:6: “Đến khuya, có tiếng kêu rằng: Kìa, chàng rể đến, hãy đi ra rước người!”
Lúc nửa đêm, khi giấc ngủ đang say nồng, và sự thức tỉnh gần như chẳng được hoan nghênh cho lắm.
Chúa Jêsus phán cùng các môn đồ Ngài: “Cứ ngủ đi”, vì đã quá trễ không còn làm chi được nữa.
Có bao nhiêu cơ hội đã bị bỏ qua, vì chúng ta không được đầy dẫy Đức Thánh Linh?
Một ngày kia, quả là quá trễ không còn đầy dẫy được nữa.
Mathiơ 25:7: “Các nữ đồng trinh bèn thức dậy cả, sửa soạn đèn mình”.
Họ đã cất bỏ phần tim đèn đã từng được thắp sáng. Phần tim đèn sẽ không bắt lửa nữa.
Chúng ta cần phải cất bỏ di tích các kinh nghiệm trong quá khứ.
Êxêchiên 33:12, 18: “Hỡi con người, khá nói cùng con cái của dân ngươi rằng: Sự công bình của người công bình sẽ không cứu được nó trong ngày nó phạm tội, và sự dữ của kẻ dữ sẽ không làm cho nó sa ngã nơi ngày nó đã xây bỏ sự dữ ấy, cũng như người công bình sẽ không nhờ sự công bình đã qua rồi mà sống được nơi ngày mình phạm tội...Nếu người công bình xây bỏ sự công bình của mình mà phạm sự gian ác, thì nó sẽ chết trong đó”.
GIỜ ĐÂY, BẠN ĐANG Ở ĐÂU? Đàng trước hay đàng sau?
Thi thiên 139:23-24: “Đức Chúa Trời ơi, xin hãy tra xét tôi, và biết lòng tôi; Hãy thử thách tôi, và biết tư tưởng tôi; Xin xem thử tôi có lối ác nào chăng, Xin dắt tôi vào con đường đời đời”.
Trong ánh sáng của cõi đời đời, chẳng có thứ gì quá quí báu để nắm giữ mãi được.
Mathiơ 25:8-10: “Các người dại nói với các người khôn rằng: Xin bớt dầu của các chị cho chúng tôi, vì đèn chúng tôi gần tắt. Nhưng các người khôn trả lời rằng: Không, e chẳng đủ cho chúng tôi và các chị; thà các chị hãy đi đến người bán dầu mà mua. Song trong khi họ đang đi mua, thì chàng rể đến; kẻ nào chực sẵn, thì đi với người cùng vào tiệc cưới, và cửa đóng lại”.
5 nữ đồng trinh dại đã chạy vào thành đổ mồ hôi, bực bội và thở phì phò.
Họ bận tìm kiếm dầu khi lẽ ra họ phải vui mừng.
Đấy là lý do tại sao ngồi lại cầu nguyện, đọc và nghiên cứu Kinh thánh là điều quan trọng.
HÃY BỎ ĐI TỘI LỖI VÀ TÍNH THỜ Ơ.
Nhiều nhà thờ đã trở thành một cộng đồng thịnh vượng. Chúng ta trông đợi nhà truyền đạo lo liệu mọi sự dinh dưỡng.
Chúng ta không thể cho người khác ăn nếu bản thân chúng ta đang đói kém.
Bao lâu bạn được cứu không phải là vấn đề. Bạn cần sự xức dầu của Đức Thánh Linh.
Phierơ — cái bóng đã chữa lành cho nhiều người.
Êlisê — bộ xương khô của ông đã làm cho một người lại sống.
Sự xức dầu của chúng ta có hiệu quả như thế nào?
Đây là thời điểm chúng ta phải thức tỉnh và nhìn thấy nhu cần một sự phấn hưng cho cá nhân.
Nếu chẳng có ai khác cần đến nó, chúng ta cần phải quyết định tìm kiếm sự phấn hưng ấy.
Vance Havner đã nói: “Hội thánh không bao giờ phình được cái ruột (những sinh hoạt) ra với một ít hơi ở trong đó. Mọi sự đều là hư không trừ phi Thánh Linh của Đấng Thánh ngự xuống. Thật là buồn khi phải nói, chúng ta dường như không biết rằng chúng ta chẳng có hơi hướm của Đức Thánh Linh. Nếu Ngài thôi không vận hành nữa, nhiều thuộc viên trong Hội thánh sẽ không hề biết được sự khác biệt. Giống như Samsôn, chúng ta sẽ không biết Ngài đã rời đi, nhưng chúng ta giữ việc “tự mình lắc lư” trong bộ môn thể dục mềm dẻo”.
TỐI NAY, CHÚA JÊSUS ĐANG PHÁN: “HÃY MỞ CHO “HỌ” VÀ ĐỂ CHO ‘HỌ’ ĐI”.
Phần kết luận: Charles Finney thuật lại vị trưởng lão nầy hỏi cụ già kia: “Làm sao ông có được ơn phước nầy?”
Ông cụ đáp: “Tôi thôi không nói dối với Đức Chúa Trời nữa. Mọi sự sống Cơ đốc của tôi, tôi đã từng giả vờ và cầu xin Đức Chúa Trời những thứ mà tôi không muốn có. Tôi cứ cầu nguyện, và thường không thành thật và thực sự nói dối với Đức Chúa Trời. Không bao lâu sau khi tôi suy nghĩ lại, tôi không nói điều tôi thực sự không muốn nói với Đức Chúa Trời trong sự cầu nguyện, Đức Chúa Trời đã trả lời tôi, và Đức Thánh Linh ngự xuống, và tôi được đầy dẫy Đức Thánh Linh”.
Mục sư Jayme D. Carter.

Thứ Năm, 23 tháng 12, 2010

Lẽ mầu nhiệm và sứ mệnh của Lễ Giáng Sinh



Lẽ mầu nhiệm và sứ mệnh của Lễ Giáng Sinh
Nhân vật trọng tâm của Lễ Giáng Sinh không phải là một gã chăn chiên hay một thiên sứ hoặc một thầy bác sĩ hay Mary hoặc Giôsép hay Vua Hêrốt, mà là một Con Trẻ trong chuồng chiên và được nằm trong máng cỏ. Con Trẻ ấy là Đức Chúa Trời của ân điển lạ lùng; Ngài là Đức Chúa Trời của Lễ Giáng Sinh. Xoay quanh lễ Giáng Sinh là một lẽ mầu nhiều rất quan trọng. Và trọng tâm của Lễ Giáng Sinh là một sứ điệp rất quan trọng.
Mục sư John Munro
Lẻ mầu nhiệm của Lễ Giáng Sinh
Chúa Jêsus không phải là Đức Chúa Trời ngự trong con người, cũng không phải là con người được tôn làm thần, mà là Người-Trời — sự kết hợp hai bổn tánh trong một thân vị (Giăng 1:14). Vào năm 451SC, Giáo Hội Nghị Chalcedon đã mô tả thân vị của Đức Chúa Jêsus Christ Chúa chúng ta là “trọn vẹn cả thần tánh và nhân tánh, thực là Đức Chúa Trời và thực là Con Người”. Đây là lẽ mầu nhiệm của Lễ Giáng Sinh.
Vị Mục sư người xứ Tô cách Lan tên là James Stewart viết như sau: “Ngài là con người nhu mì nhất và thấp hèn nhất trong tất cả con trai loài người, tuy nhiên Ngài đã phán rằng Ngài sẽ ngự đến trên đám mây trong sự vinh hiển của Đức Chúa Trời. …
Các tà linh và ma quỉ đã kêu la khủng khiếp nơi sự đến của Ngài, tuy nhiên Ngài rất ân cần, rạng rỡ, dễ gần gũi đến nỗi những đứa trẻ rất thích đùa vui với Ngài, và những đứa trẻ nhỏ muốn nép mình trong hai cánh tay của Ngài. … Không ai có được phân nửa sự tử tế hay thương xót như thế đối với hạng tội nhân, cũng không có ai từng phán ra những lời hoàn toàn nôn nả, nhói lòng như thế về tội lỗi. …
“Toàn bộ đời sống của Ngài là yêu thương, tuy nhiên trong một cơ hội Ngài hỏi người Pharisi làm sao họ mong tránh được sự rủa sả của Địa Ngục. … Ngài đã cứu nhiều người khác, thế mà đến cuối cùng, Ngài không cứu được mình. Chẳng có một điều gì trong lịch sử giống như sự kết hiệp những điều tương phản đối mặt với bạn trong các sách Tin Lành. Lẽ mầu nhiệm nói tới Chúa Jêsus là lẽ mầu nhiệm nói tới một Thân Vị”.
Chúa Jêsus là Người-Trời. Đây là lẽ mầu nhiệm của Lễ Giáng Sinh.
Từ cõi đời đời Chúa Jêsus là Con của Đức Chúa Trời; giờ đây nơi sự ra đời của Ngài, Ngài trở thành Con của Mary. Trong khi Ađam có một khởi đầu song chẳng có sự ra đời, còn Chúa chúng ta thì có sự ra đời, song không có khởi đầu.
Về phần xác, Chúa Jêsus đã phát triển bình thường như một con người (Luca 2:52). Ngài biết đói biết khát. Ngài biết ngủ và biết khóc. Ngài biết mệt mõi. Khi Ngài bị giáo đâm trên thập tự giá, huyết và nước tuôn ra từ Ngài. Về mặt tình cảm, Ngài thực sự là con người. Hãy xem những giọt nước mắt của Ngài, cái chạm của Ngài, sự dịu dàng của Ngài, lòng thương xót của Ngài, cơn giận dữ của Ngài, sự buồn rầu của Ngài, tình yêu thương của Ngài, ân điển của Ngài.
Tại sao nhân tánh của Đức Chúa Jêsus Christ lại quan trọng như thế chứ? Chúa Jêsus là Người-Trời đặc biệt có đủ tư cách để trở thành Đấng Trung Bảo trọn vẹn giữa Đức Chúa Trời và con người. Nếu Chúa Jêsus chỉ là Đức Chúa Trời thôi mà không phải là con người, Ngài sẽ chẳng có một điểm nào để tiếp xúc với chúng ta. Nếu Chúa Jêsus chỉ là con người thôi mà không phải là Đức Chúa Trời, Ngài sẽ dự phần vào nhu cầu muốn được cứu rỗi như chúng ta. Nhưng chúng ta cần có ai đó sẽ biến đổi hoàn cảnh của con người, chớ không chỉ nói cho chúng ta biết về hoàn cảnh hay kinh nghiệm hoàn cảnh ấy.
Đức Chúa Jêsus Christ ra đời từ một người nữ và vì lẽ đó thực sự là một con người. Ngài được Đức Chúa Trời sanh hạ và vì lẽ đó tuyệt đối là vô tội. Khi Ngài chịu chết trên thập tự giá, Ngài không dự phần vào tội lỗi như một tội nhân, mà gánh lấy tội lỗi của chúng ta trong vai trò một Cứu Chúa. Ngài không hiệp với chúng ta khi chúng ta quì gối trong sự ăn năn, mà nhấc chúng ta lên khỏi hai đầu gối kia như một tội nhân đã được tha thứ. Đây là chương trình cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Hãy tiếp nhận Ngài làm Cứu Chúa và Chúa của bạn. Hãy kính mến, phục vụ, vâng theo và thờ lạy Ngài.
SỨ MỆNH CỦA LỄ GIÁNG SINH
Đức Chúa Trời của mọi ân điển được đặt tên là “Jêsus” (Mathiơ 1:21). Nghe đến tên của một người thường phải suy nghĩ đến sự thành tựu chủ yếu của người ấy (nam hay nữ). Thí dụ, nói tới tên “Bill Gates” thì phải nghĩ tới máy tính và Microsoft. Nói tới tên “Einstein” thì phải nghĩ tới lý thuyết tương đối. Nói tới tên “Shakespeare” thì phải nghĩ tới văn chương. Nói tới tên “Churchill” thì phải nghĩ tới chức năng lãnh đạo trong chiến tranh. Nói tới tên “Manning” thì phải nghĩ tới bóng đá của nước Mỹ.
Điều gì thoạt đến trong trí của bạn khi nghe đến danh “Jêsus”? Đây là danh được đặt cho Người-Trời khi Ngài ra đời. Thiên sứ đã phán với Giôsép rằng Jêsus phải là tên của Ngài. Jêsus là hình thức Hylạp của tên Do thái “Yeshua” (Joshua). “Yeshua” có nghĩa là Đức Giêhôva cứu rỗi. Vì vậy mỗi lần Mary và Giôsép gọi “Jêsus”, sứ điệp đã được rao giảng về Đấng Cứu Thế, Đấng Giải Cứu, Đấng Cứu Tinh.
Sự thành tựu lớn lao nhất của Đấng Christ là gì? Ấy chẳng phải là các phép lạ của Ngài hay sự dạy thật trí tuệ của Ngài hoặc gương yêu thương của Ngài đâu. Sự thành tựu lớn lao nhất của Đức Chúa Trời của lễ Giáng Sinh là sự cứu rỗi. Tội lỗi là một thế lực rất mạnh mẽ trong đời sống của chúng ta và nó kềm giữ chúng ta trong sự phu tù. Kinh thánh mô tả những lần vật vã và thất bại của chúng ta về mặt thuộc linh với nhiều cách thức khác nhau.
Thí dụ, chúng ta bị bẫy giống như đang lọt vào đại dương bùn lầy vậy. Càng cựa quậy để thoát ra, chúng ta càng lún sâu hơn nữa. Chúng ta đang ở trong một hố sâu tối tăm, các bức tường của nó cao đến nỗi chúng ta không thể trèo ra được. Chúng ta đang ở trong chỗ bịnh tật kinh khiếp chẳng có phương chữa lành. Chúng ta đang ở trong một ngục tù mà chẳng có hy vọng nào được phóng thích cả. Chúng ta đang bị hư mất và không biết nơi nào phải đi. Đây là chỗ mà sứ mệnh lễ Giáng Sinh chiếu tỏa ra thật rực rỡ.
Chúa Jêsus là một tấm gương lớn được để lại cho chúng ta, nhưng gương của Ngài quá cao cho bất cứ ai trong chúng ta muốn giữ theo. Ngài là một giáo sư lớn, nhưng thực sự cho thấy là một giáo sư lớn như thế không thể cứu chúng ta được. Nếu chúng ta bị chìm đắm, bạn không cần ai đó hô to những chỉ dẫn từ bờ biển đâu. Bạn không cần một bài thuyết trình về môn bơi lội. Bạn cần ai đó đến chỗ nước sâu và cứu bạn.
Con của Đức Chúa Trời, Chúa Jêsus, đến với chúng ta trong chỗ phu tù, trong tình thế chẳng đặng đừng thật kinh khiếp và vô vọng của chúng ta, và giải cứu chúng ta. Sự chết của Ngài trên thập tự giá tỏ ra tình yêu cao sâu của Ngài trong việc cứu chúng ta ra khỏi tội lỗi và trả giá cho sự giải cứu và ơn tha thứ của chúng ta. Chúa Jêsus là Đấng Cứu Tinh của Đức Chúa Trời — đây là chiến lược giải cứu của Đức Chúa Trời — Ngài sai Chúa Jêsus đến với Trần Gian để cứu chúng ta và đem chúng ta vào trong Thiên Đàng. Đây là Đức Chúa Trời của mọi ân điển, Ngài với xuống, xuống, xuống với bạn trong sứ mệnh của lễ Giáng Sinh.
Nhưng ơn cứu rỗi chỉ dành cho những ai nhìn nhận rằng họ đã thất bại, rằng họ là hạng tội nhân. Nếu chúng ta đã kiếm được ơn cứu rỗi cho bản thân mình, thì chẳng có lý do nào cho Đức Chúa Jêsus Christ đến với thế gian nầy và chịu chết trên thập tự giá mà chi. Chúng ta không được cứu bởi những gì chúng ta làm, mà bởi sự tin cậy nơi Đức Chúa Jêsus Christ, Ngài đã làm hết mọi sự. Đấy là ý nghĩa của việc được cứu do chỉ bởi ân điển mà thôi, nhờ một mình đức tin vì cớ một mình Đấng Christ thôi. Và ân điển có nghĩa là ơn cứu rỗi được hiến cho chúng ta miễn phí.
Sứ mệnh của lễ Giáng Sinh là đem sự vui mừng đến cho chúng ta. Khi thiên sứ của Đức Giêhôva hiện ra cùng mấy gã chăn chiên, họ rất đỗi sợ hãi. Có lẽ mấy gã chăn chiên, nhận ra tình trạng tội lỗi của chính họ, đang trông mong một sứ điệp phán xét, về số phận. Song sứ điệp là: “Đừng sợ chi”.
Có người nghĩ họ bị định phải sống trong đời sống buồn rầu, thất vọng, ngã lòng, sợ hãi và vô vọng. Họ sống trong nổi sợ nhiều người khác, về sự thất bại, về những điều người khác nghĩ; sợ về tương lai. Năm nay có lẽ là năm thất vọng sâu đậm và buồn rầu dành cho bạn, nhưng sự vui mừng lớn đã được hiến cho bạn trong dịp lễ Giáng Sinh nầy. Đức Chúa Trời muốn bạn phải có sự vui mừng lớn lao ấy.
Sứ điệp từ Cứu Chúa là Những Tin Tức Tốt Lành. Sứ điệp ấy đến cho muôn dân (Luca 2:10). Điều nầy kể cả bạn và tôi nữa đấy. Hãy nhận lấy sứ điệp ấy theo cách riêng đi. Đức Chúa Trời đang phán với bạn trong lễ Giáng Sinh nầy đấy.
Ngài đang nói với bạn: “Đừng sợ”. Vui mừng là nhận biết không chút sợ hãi. Đức Chúa Trời đang hiến cho bạn ơn cứu rỗi qua Chúa Jêsus, là Đấng Cứu Thế. Nhận biết Chúa Jêsus làm Cứu Chúa của riêng mình sẽ đem sự vui mừng cả thể đến cho bạn, là thứ không một điều gì hay một ai khác trong đời nầy có thể cất đi được.
Giờ đây bạn hiểu rõ lý do tại sao Đức Chúa Jêsus Christ đã đến với trần gian nầy rồi, phải không? Có phải bạn hiểu rằng ơn cứu rỗi, sự vui mừng, ơn tha thứ tội lỗi và sự sống đời đời đến từ Đức Chúa Trời của lễ Giáng Sinh? Có phải bạn nhận biết rằng để được hòa lại với Đức Chúa Trời, bạn phải tin cậy nơi Đức Chúa Jêsus Christ theo cách riêng và tiếp nhận ơn tha thứ và ơn cứu rỗi không?
Sự nhơn đức, sự tử tế, nhà thờ, lai lịch, sự thành thật của bạn sẽ không kiếm được phương thức đến Thiên Đàng được đâu. Lễ Giáng Sinh đang nói cho chúng ta biết ơn cứu rỗi và sự tiếp nhận của Thiên Đàng không phải là phần thưởng cho lối sống nhơn đức ở trên Đất đâu. Bạn có thể là một người chuyên đi nhà thờ; có thể bạn sống rất tôn giáo; có thể bạn đang tin theo các giá trị của gia đình; có thể bạn đang có một cơ nghiệp Cơ đốc; có thể bạn đã chịu phép rửa tội; có thể bạn đã đi nhà thờ suốt cả cuộc đời mình; có thể bạn là một thuộc viên của nhà thờ; nhưng tách rời khỏi ân điển của Đức Chúa Trời bạn sẽ không bao giờ được vào Thiên Đàng đâu.
Bob Vernon, trước đây làm việc ở Sở Cảnh sát Los Angeles, thuật lại thể nào sở sẽ thử nghiệm loại áo chống đạn — và chứng tỏ cho các sĩ quan mới thấy giá trị của chúng — bằng cách khoác chúng lên các bức tượng thạch cao và rồi bắn hết loạt đạn nầy đến loạt đạn khác vào chúng. Khi ấy họ mới kiểm tra xem không biết có viên đạn nào xuyên thủng áo giáp hay không!?! Lúc nào cũng vậy, chiếc áo giáp sẽ qua thử nghiệm với kết quả mỹ mãn. Vernon khi ấy xây qua một sĩ quan mới rồi hỏi: “Sao nào, bây giờ ai muốn mặc áo giáp thay vì bức tượng thạch cao kia?”
Sự hiểu biết theo lý trí và đưa ra một sự cam kết cá nhân rất khác biệt nhau! Có thể bạn hiểu sứ mệnh của lễ Giáng Sinh theo lý trí. Nhưng bạn không bao giờ tin cậy nơi Đức Chúa Jêsus Christ theo cách riêng. Bạn biết về Đấng Christ, song bạn không nhìn biết Ngài? Bạn hiểu rõ trong đầu của mình, song có phải cái hiểu ấy đã chạm đến tấm lòng của bạn? Bạn có tôn giáo, nhưng có phải bạn có một mối quan hệ riêng tư sống động với Đức Chúa Jêsus Christ không? Lễ Giáng Sinh nầy, liệu bạn sẽ tiếp nhận ân ban cứu rỗi chứ? Đây là sứ mệnh của lễ Giáng Sinh.
John Munro là Mục sư quản nhiệm của Hội thánh Calvary ở Charlotte, N.C.

Suy Gẫm: Ngày 343


Buổi sáng
Ngài đã sắm sẵn cho họ một thành.
Khi ta đã đi, và đã sắm sẵn cho các ngươi một chỗ rồi, ta sẽ trở lại đem các ngươi đi với ta, hầu cho ta ở đâu thì các ngươi cũng ở đó. --là cơ nghiệp không hư đi, không ô uế, không suy tàn, để dành trong các từng trời cho anh em. --Vì dưới đời nầy, chúng ta không có thành còn luôn mãi, nhưng chúng ta tìm thành hầu đến.
Jêsus nầy đã được cất lên trời khỏi giữa các ngươi, cũng sẽ trở lại như cách các ngươi đã thấy Ngài lên trời vậy. --Hỡi anh em, vậy hãy nhịn nhục cho tới kỳ Chúa đến. Hãy xem kẻ làm ruộng: họ bền lòng chờ đợi sản vật quí báu dưới đất cho đến chừng nào đã được mưa đầu mùa và cuối mùa. Anh em cũng vậy, hãy nhịn nhục và bền lòng; vì kỳ Chúa đến gần rồi. -- Còn ít lâu, thật ít lâu nữa, Thì Đấng đến sẽ đến; Ngài không chậm trễ đâu.
Kế đến chúng ta là kẻ sống, mà còn ở lại, sẽ cùng nhau đều được cất lên với những người ấy giữa đám mây, tại nơi không trung mà gặp Chúa, như vậy chúng ta sẽ ở cùng Chúa luôn luôn. Thế thì, anh em hãy dùng lời đó mà yên ủi nhau.
Hêbơrơ 11:16; Giăng 14:3; I Phierơ 1:4; Hêbơrơ 13:14; Công Vụ các Sứ đồ 1:11; Giacơ 5:7-8; Hêbơrơ 10:37; I Têsalônica 4:17-18
Buổi chiều
Đức Chúa Trời đã chọn những sự hèn hạ và khinh bỉ ở thế gian.
Anh em há chẳng biết những kẻ không công bình chẳng bao giờ hưởng được nước Đức Chúa Trời sao? Chớ tự dối mình: phàm những kẻ tà dâm, kẻ thờ hình tượng, kẻ ngoại tình, kẻ làm giáng yểu điệu, kẻ đắm nam sắc, kẻ trộm cướp, kẻ hà tiện, kẻ say sưa, kẻ chưởi rủa, kẻ chắt bóp, đều chẳng hưởng được nước Đức Chúa Trời đâu. Trước kia anh em ít nữa cũng có một đôi người như thế; nhưng nhân danh Đức Chúa Jêsus Christ, và nhờ Thánh Linh của Đức Chúa Trời chúng ta, thì anh em được rửa sạch, được nên thánh, được xưng công bình rồi.
Còn anh em đã chết vì lầm lỗi và tội ác mình, đều là những sự anh em xưa đã học đòi, theo thói quen đời nầy, … Chúng ta hết thảy cũng đều ở trong số ấy, trước kia sống theo tư dục xác thịt mình, làm trọn các sự ham mê của xác thịt và ý tưởng chúng ta.
Không phải cứu vì việc công bình chúng ta đã làm, nhưng cứ theo lòng thương xót Ngài, bởi sự rửa về sự lại sanh và sự đổi mới của Đức Thánh Linh mà Ngài đã rải ra trên chúng ta cách dư dật bởi Đức Chúa Jêsus Christ, Cứu Chúa chúng ta.
Đức Giê-hô-va phán: Ý tưởng ta chẳng phải ý tưởng các ngươi, đường lối các ngươi chẳng phải đường lối ta.
I Côrinhtô 1:28; 6:9-11; Êphêsô 2:1-3; Tít 3:5-6; Êsai 55:8

Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010

Mác 15:22-32: "MỘT CHỖ ĐƯỢC GỌI LÀ GÔGÔTHA"



Mác 15:22-32
MỘT CHỖ ĐƯỢC GỌI LÀ GÔGÔTHA

Phần giới thiệu: Trước khi thế gian được dựng nên, Đức Chúa Trời đưa một chương trình đáng kinh ngạc vào hành động. Trước khi có mặt trời, mặt trăng, các ngôi sao cùng những hành tinh được dựng nên; trước khi Đức Chúa Trời dựng nên con người theo ảnh tượng của Ngài; trước khi có sự sáng chiếu trên vũ trụ; Đức Chúa Trời đã quyết định sai Con Ngài đến chịu chết vì hạng tội nhân. Hãy lắng nghe một vài câu quí báu từ Lời của Đức Chúa Trời.
+ Khải huyền 13:8: “Hết thảy những dân sự trên đất đều thờ lạy nó, là những kẻ không có tên ghi trong sách sự sống của Chiên Con đã bị giết từ buổi sáng thế”.
+ Êphêsô 1:4: “trước khi sáng thế, Ngài đã chọn chúng ta trong Đấng Christ, đặng làm nên thánh không chỗ trách được trước mặt Đức Chúa Trời”.
+ Tít 1:2: “trông cậy sự sống đời đời, là sự sống mà Đức Chúa Trời không thể nói dối đã hứa từ muôn đời về trước”.
+ I Phierơ 1:19-20: “bèn là bởi huyết báu Đấng Christ, dường như huyết của chiên con không lỗi không vít, đã định sẵn trước buổi sáng thế, và hiện ra trong cuối các thời kỳ vì cớ anh em”.
Tôi biết chúng ta có một thời gian khó nhọc khi muốn nắm bắt các lẽ thật đó, song kỳ thực là, nếu bạn đã được cứu, bạn đã có mặt trên bảng lòng của Đức Chúa Trời từ lâu lắm rồi. Đức Chúa Trời đã quyết định rằng Ngài sẽ cứu bạn trong Đức Chúa Jêsus Christ, trước khi Ngài dựng nên thế gian. Khi ấy, Đức Chúa Trời đã sai Con Ngài vào trong thế gian để chịu chết trên thập tự giá hầu cho bạn được cứu. Những gì Đức Chúa Trời đã hình thành trong cõi đời đời đều đã ứng nghiệm đúng kỳ! Hãy lắng nghe một lần nữa I Phierơ 1:20: “đã định sẵn trước buổi sáng thế, và hiện ra trong cuối các thời kỳ vì cớ anh em”.
Từng giây phút trong đời sống của Chúa chúng ta, từ khi Ngài còn ở trong thai cho đến khi Ngài bị bắt, bị xét xử, đều đã được ấn định để dẫn Ngài tới chính giây phút mà chúng ta nghiên cứu hôm nay. Theo một ý nghĩa rất thực, Đức Chúa Jêsus Christ đã chào đời để chịu chết. Ngài đã đến trong thế gian nầy để Ngài có thể phó mạng sống Ngài làm giá chuộc cho dân sự Ngài, hầu cho họ sẽ được cứu cho đến đời đời, Mathiơ 1:21; Mác 10:45.
Hôm nay, chúng ta sẽ đi theo Cứu Chúa của chúng ta đến đồi Gôgôtha. Chúng ta sẽ quan sát khi Ngài chịu thương khó vì tội lỗi của chúng ta. Chúng ta hãy bước theo Ngài với ý định tham khảo Một Nơi Được Gọi Là Gôgôtha. Ở Mác 15:22, Kinh thánh chép: “Họ đem Đức Chúa Jêsus đến nơi kia, gọi là Gô-gô-tha...”. Đây là một nơi rất kinh khiếp, song rất vinh hiển có trong sự chú ý của tôi hôm nay.
Tôi muốn bạn nhìn thấy vài sự thực về Một Nơi Được Gọi Là Gôgôtha hôm nay. Tôi nguyện rằng chúng ta sẽ nhìn thấy Chúa Jêsus khi Ngài bằng lòng phó mạng sống Ngài để chuộc lấy chúng ta ra khỏi tội lỗi của chúng ta. Tôi nguyện rằng hạng tội nhân hư mất sẽ nhìn thấy nhu cần của mình về một Đấng Cứu Thế. Tôi cũng nguyện rằng từng thánh đồ của Đức Chúa Trời thực sự đã được chuộc sẽ nhớ đến cái giá khủng khiếp mà Ngài đã trả cho chúng ta và chúng ta sẽ rơi vào tình yêu với Chúa Jêsus một lần nữa. Bởi sự vùa giúp của Đức Chúa Trời, tôi muốn rao giảng về Một Nơi Được Gọi Là Gôgôtha.
I. ĐÂY LÀ MỘT NƠI CỦA SỰ LỰA CHỌN (các câu 22-23)
+ Khi mấy tên lính đến tại đồi Gôgôtha với Chúa Jêsus, họ cho Ngài uống “rượu hòa với một dược”. Đây là một hỗn hợp gây mê. Hỗn hợp nầy không được định làm sự yên ủi cho kẻ bị xét đoán; nó được định để cho sự thuận tiện của mấy tên lính. Họ không lo nhiều về Chúa Jêsus cũng những kẻ bị xét đoán khác đã chịu khổ. Mấy tên lính cho họ uống vì hỗn hợp ấy giữ các tù phạm không vùng vẫy khi họ bị đóng đinh trên cây thập tự. Họ đã làm thế vì hỗn hợp ấy làm cho công việc họ được dễ dàng hơn. Các tù phạm bị mê mẫn không còn cựa quậy gì với mấy tên lính nữa. Họ không lăn lộn và gào thét chống lại cơn đau khi bị đóng đinh trên thập tự giá nhiều như những kẻ trước tiên không bị gây mê.
+ Khi Chúa Jêsus bị buộc phải uống thứ gây mê đó, Ngài đã từ chối. Tại sao Ngài lại từ chối chứ? Chúa Jêsus đã đến với thế gian nầy để chịu chết cho tội lỗi, Giăng 18:37. Ngài đã đến để uống cho hết cáu cặn trong cái chén thạnh nộ của Cha Ngài, Mác 14:36; Êsai 51:17. Ngài đã đến để chịu chết cho người vô tội, I Phierơ 3:18; II Côrinhtô 5:21.
Thực sự chẳng có một sự lựa chọn nào cho Chúa Jêsus trong ngày ấy. Ngài có mặt ở đó để hoàn tất chương trình cứu chuộc của Cha Ngài. Ngài có mặt ở đó để biến Tin Lành ân điển ra hiện thực. Ngài có mặt ở đó để mở ra cánh cửa cứu rỗi rồi mở rộng nó ra hầu cho hết thảy những ai chịu đến với Chúa Jêsus có thể đến và được cứu!
+ Chúa Jêsus muốn thực hiện những điều Ngài sắp sửa làm với một lý trí tỉnh táo. Chúa Jêsus bằng lòng gánh chịu mọi thương khó về phần xác, về lý trí, về thuộc linh và về tình cảm của thập tự giá, mà không cần bất cứ một sự giảm thiểu nào hết. Ngài ao ước gánh chịu trọn lượng án phạt mà tôi đáng phải chịu. Ngài đã chịu thế vì tôi và tôi ngợi khen Ngài vì sự ấy.
+ Chúa Jêsus cũng đã thực hiện những điều Ngài đã chịu để làm ứng nghiệm lời tiên tri từ ngàn xưa. Êsai 53:7-8: “Người bị hiếp đáp, nhưng khi chịu sự khốn khổ chẳng hề mở miệng. Như chiên con bị dắt đến hàng làm thịt, như chiên câm ở trước mặt kẻ hớt lông, người chẳng từng mở miệng. Bởi sự ức hiếp, và xử đoán, nên người đã bị cất lấy; trong những kẻ đồng thời với người có ai suy xét rằng người đã bị dứt khỏi đất người sống, là vì cớ tội lỗi dân ta đáng chịu đánh phạt?”
Mấy tên lính không phải buộc Chúa Jêsus trên cây thập tự ấy. Họ không phải kềm giữ Ngài khi họ đóng những mũi đinh vào hai tay và hai chơn của Ngài. Họ không phải chịu đựng những lời rủa sả và gào thét của Ngài khi họ đóng đinh Ngài trên cây thập tự. Không, như tác giả bài hát ghi nhận: “Ngài chịu thế cả thảy vì Ngài yêu tôi!”
I. Đây là một nơi của sự lựa chọn
II. ĐÂY LÀ MỘT NƠI ĐÓNG ĐINH TRÊN THẬP TỰ GIÁ (các câu 24-28)
+ Kinh thánh là một quyển sách thật lạ lùng. Tất cả bốn trước giả Tin Lành đều viết về sự Chúa bị đóng đinh trên thập tự giá, song bản thân biến cố thì không hề được mô tả. Những biến cố quan trọng nhất trong lịch sử con người được mô tả sơ sài bằng câu nói: “họ đóng đinh Ngài trên thập tự giá”. Ngày Đức Chúa Trời giương cao ngọn cờ thánh nói tới tình yêu đời đời dành cho hạng tội nhân bị co lại thành một câu chỉ có từng ấy chữ. (4 chữ theo bản Kinh thánh Anh ngữ)
Kinh thánh không cung ứng cho chúng ta biết nhiều qua cách thức mô tả, nhưng Kinh thánh khiến cho chúng ta nhìn biết rằng sự đóng đinh Chúa Jêsus trên cây thập tự ở đồi Gôgôtha là một biến cố rất quan trọng. Thật vậy, thập tự giá là trọng tâm của toàn bộ lịch sử. Ngày mà Chúa Jêsus bị đóng đinh trên thập tự giá là ngày mà tội lỗi và Satan bị đánh bại cho đến đời đời đối với tất cả những người nào tin.
+ Sự Chúa bị đóng đinh trên thập tự giá là một biến cố đáng có cho cái nhìn kỷ càng hơn. Sự đóng đinh Đức Chúa Jêsus Christ trên thập tự giá là một biến cố sẽ bắt lấy tấm lòng của người được chuộc. Sự ấy sẽ đầy dẫy chúng ta với sự khen ngợi và thờ lạy. Đó là một biến cố sẽ khiến cho tội nhân bị hư mất phải dừng lại rồi nhìn lên trời với sự kinh ngạc và đức tin hướng tới một Đức Chúa Trời là Đấng yêu thương tội nhân bị hư mất để cho Con Ngài phải chịu chết trong một tư thế như vậy.
Frederick Farrar, trong quyển sách do ông viết có đề tựa The Life Of Christ (Cuộc Đời Của Đấng Christ), mô tả sự Chúa bị đóng đinh trên thập tự giá theo cách nầy:
Chết bởi sự đóng đinh trên thập tự giá dường như bao gồm hết mọi nổi đau đớn và cái chết rất là khủng khiếp và rùng rợn – hoa mắt, vọp bẻ, khát, đói, tình trạng mất ngủ, sốt cao, xấu hổ, xấu hổ công khai, chịu đựng khổ hình lâu dài, kinh khiếp, các vết thương dẫn tới cái chết – tất cả sẽ dẫn tới điểm mà tai đó họ phải chịu đựng, nhưng tất cả chỉ dừng lại tại điểm mà người bị hành quyết không còn cảm biết gì nữa hết.
Tình trạng không tự nhiên làm cho từng phút thêm phần đau đớn; các mạch máu bị rách toạt và các sợi gân bị chằng ra rất là đau đớn; các vết thương, bị viêm loét do bị bày ra, dần dần hoại đi [khi nạn nhân phải mất vài ngày mới gục chết]; các động mạch – đặc biệt ở đầu và bao tử – bị phình ra và bị máu dồn ép, và trong khi từng nổi đau cứ tiếp tục tăng lên từ từ, lại còn có một cơn khát nước dữ dội lắm, và tất cả những sự chịu đựng theo phần xác nầy đã gây ra một sự kích thích và lo sợ ở bên trong, nó tạo ra viễn cảnh về chính sự chết – về sự chết, là kẻ thù vô danh, với sự đến gần của nó, con người thường phải rùng mình – mang tới phương diện giải thoát ngọt ngào và tốt đẹp.
Có một việc rất rõ ràng. Những cuộc hành quyết trong thế kỷ đầu tiên không giống như những cuộc hành hình trong thời hiện đại, vì họ không tìm kiếm một cái chết không đau đớn, mau chóng cũng không thể hiện một lượng nghiêm chỉnh nào dành cho tội phạm. Ngược lại, họ đã tìm cách hành hình thật đau đớn hoàn toàn sỉ nhục người ấy. Và thật là quan trọng khi chúng ta hiểu rõ vấn đề nầy, vì nó giúp chúng ta nhìn biết sự thương khó trong cái chết của Đấng Christ.
+ Thủ tục đóng đinh trên thập tự giá có thể được tóm tắt như sau: Cây thập tự được đặt trên mặt đất và nạn nhân được đặt trên đó. Những cây đinh, (dài khoảng 7 inches và với đường kính 3/8 inch) được đóng ngay nơi cổ tay. Điểm đóng sẽ ngay vào động mạch, gây ra sốc đau đớn lan ra khắp hai cánh tay. Có thể họ đặt các mũi đinh giữa khúc xương để chẳng có một xương nào bị gãy.
Các nghiên cứu cho thấy rằng những mũi đinh có lẽ đâm thủng qua những xương nhỏ nơi cổ tay, một khi những mũi đinh xuyên qua lòng bàn tay sẽ không chịu nổi trọng lượng của cơ thể. Theo thuật ngữ đời xưa, cổ tay được coi là một phần của bàn tay.
Dựng đứng tại bối cảnh đóng đinh vào thập tự giá sẽ là vị trí thẳng, gọi là trụ, đứng cao khoảng 7 feet. Ở trung tâm những cây trụ đôi khi có một chỗ ngồi, gọi là ghế đá, góp phần ủng hộ cho nạn nhân. Cây thập tự khi ấy được đỡ lên bên mấy cây trụ. Hai chơn lúc đó đã bị đóng đinh vào cây trụ. Để đóng đinh như thế, hai đầu gối phải khụm lại, ở tư thế rất khó chịu.
Khi thập tự giá được dựng thẳng lên, có lực căng nơi hai cổ tay, hai cánh tay và hai vai, kết quả trong sự lật khớp nơi vai và gân khuỷu tay. Hai cánh tay, ở vào tư thế khiến cho nạn nhân rất khó thở, và không thể hít không khí trọn được cho một lần thở. Nạn nhân chỉ có nước thở hắt mà thôi. (Điều nầy có thể giải thích lý do tại sao Chúa Jêsus đưa ra những câu nói ngắn khi ở trên thập tự giá). Khi thời gian trôi qua, các bắp thịt, từ chỗ bị mất máu, thiếu oxygen và tư thế phức tạp của cơ thể, sẽ rơi vào tình trạng vọp bẻ trầm trọng và co giật liên tục.
Đấy là một số những điều mà Chúa Jêsus đã gánh chịu khi cứu lấy hạng tội nhân. Bạn đã được cứu chưa? Nếu bạn đã được cứu rồi, hãy để cho thập tự giá cảm động bạn ở một tình trạng vâng phục cao độ và sự kính sợ dành cho Ngài. Nếu bạn chưa được cứu, ồ hỡi tội nhân, hãy đến với Ngài hôm nay và được cứu bởi ân điển Ngài.
+ Sự chết của Jêsus người Naxarét và hai tên cướp ngày ấy chỉ là công việc thường lệ đối với người Lamã. Sự chết của ba người Do thái không hề tạo ra một đốm sáng nào trên màn hình radar của Rome. Tôi muốn bạn nhìn biết rằng đang khi thế gian không nhìn thấy ý nghĩa của mọi điều xảy ra trong ngày ấy, sự chết của Đức Chúa Jêsus Christ đã tạo ra những tin tức trên Thiên Đàng!
Đức Chúa Cha đã chứng kiến cái chết của Đức Chúa Con, và Ngài đã thỏa lòng, Êsai 55:11. Án phạt của tội lỗi đã được trả cho đến đời đời và hạng tội nhân có thể được cứu. Sự đóng đinh Đức Chúa Jêsus Christ trên thập tự giá đã mở ra một con đường đến với Đức Chúa Trời, con đường ấy sẽ không bao giờ bị đóng lại. Giờ đây, tất cả những ai chịu đến với Ngài bởi đức tin, tin cậy sự chết trên thập tự giá và sự sống lại từ kẻ chết của Ngài là hy vọng được cứu duy nhứt của họ, sẽ được cứu cho đến đời đời bởi ân điển của Đức Chúa Trời. (Minh họa: Rôma 10:9; 13). Đấy là những gì Ngài đã thực hiện để chuộc lấy chúng ta ra khỏi tội lỗi!
I. Đây là một nơi của sự lựa chọn
II. Đây là một nơi đóng đinh trên thập tự giá
III. ĐÂY LÀ MỘT NƠI RẤT ĐỘC ÁC (các câu 24, 29-32)
(Minh họa: Con người thích nghĩ rằng con người về mặt cơ bản là rất tốt. Sự thực thì khác xa lắm! Con người, trong thể trạng tự nhiên, hoàn toàn bị vấy bẩn rồi, là hư hoại tuyệt đối. Bị để lại đó, con người sẽ luôn luôn chọn con đường hướng hạ, con đường gian ác. Đấy là sự dạy của Êphêsô 2:1-3 và Rôma 3:10-23. Chẳng có điều tốt lành nào nơi con người cả. Con người bị ô uế trong vô vọng và rất là gian ác. Con người không thể làm lành, và họ không thể đổi được chính tấm lòng của mình. Thực vậy, họ chẳng có ước muốn thay đổi nữa là.
Chiều sâu tình trạng băng hoại xấu xí của con người đã thể hiện rõ nét trong ngày ấy tại đồi Gôgôtha. Con người đã đến mặt đối mặt với Đấng Tạo Hóa của mình. Con người không sấp mình xuống trước mặt Ngài. Con người không chịu thờ lạy Ngài. Con người không tôn cao Ngài. Khi con người đến mặt đối mặt với Đấng Tạo Hóa trên đồi Gôgôtha, con người đã giết Đức Chúa Trời mình.
Đúng như thế! Có nhiều người tại đồi Gôgôtha ngày ấy là hạng người rất khuôn phép, bởi các tiêu chuẩn của người khác. Họ sống nhơn đức với người lân cận của họ. Họ đã trả các món nợ của họ. Họ sống đời sống của họ và dấy lên nhiều gia đình của họ. Có nhiều người nhìn xem họ và sẽ gọi họ là nhơn đức. Hạng người được gọi là “nhơn đức” đó đã giết Đức Chúa Trời khi họ được cung ứng cho cơ hội! Hãy lưu ý thể nào sự độc ác của con người đã được tỏ ra tại một nơi được gọi là Gôgôtha).
+ Sự độc ác tỏ ra qua mấy tên lính, câu 24 – Sau khi mấy tên lính đã đóng đinh Chúa Jêsus vào cây thập tự, họ ngồi xuống nơi chơn Ngài rồi bắt thăm chỉ để lấy của cải duy nhứt mà Ngài đã có trên thế gian nầy, chính cái áo nơi lưng của Ngài. Điều nầy đã được thực hiện để làm ứng nghiệm lời tiên tri đời xưa, Thi thiên 22:18.
Mọi hành vi của những người nầy thể nào cũng tỏ ra tấm lòng chai cứng và gian ác ấy. Mấy tên lính cứng lòng nầy đã xây một con mắt mù và một lỗ tai điếc trước nổi thống khổ của Chúa Jêsus trong ngày ấy. Chẳng có một chút thương xót nào dành cho Đức Chúa Jêsus Christ ngày ấy tại đồi Gôgôtha!
+ Sự độc ác bày ra bởi đám dân đông đi ngang qua đó, các câu 29-30 – Khi Chúa Jêsus bị treo trên cây thập tự tại đồi Gôgôtha, có một đám đông tụ tập lại để xem Ngài và hai người kia chịu chết. Cụm từ “những kẻ đi ngang qua đó” nằm trong một thì động từ cho thấy “họ cứ đi qua đi lại”. Nói khác đi, chẳng có ngơi nghỉ trong hành động. Hết người nầy tới người kia, người ta cứ qua lại bên thập tự giá của Chúa Jêsus.
Khi họ đi như thế, Kinh thánh cho chúng ta biết rằng họ “lắc đầu”. Trong xã hội thời ấy, đây là một dấu hiệu khinh dễ và nhạo báng. Số người nầy đã thù ghét Chúa Jêsus và muốn Ngài phải chết!
Kinh thánh cũng cho chúng ta biết rằng họ “mắng nhiếc Ngài”. Cụm từ “mắng nhiếc” có ý nói “phạm thượng”. Họ đã lặp đi lặp lại những lời kết án giả dối gán nơi Chúa Jêsus bởi các cấp lãnh đạo người Do thái. Họ đã chế nhạo lời xưng nhận của Ngài cho rằng Ngài sẽ sống lại từ kẻ chết, câu 29b. Họ chế nhạo lời xưng nhận của Ngài là Cứu Chúa của thế gian, câu 30. (Minh họa: Luca19:10; Mác 10:45).
Những người đi ngang qua đó bên cạnh Chúa Jêsus ngày ấy chẳng màng đến những thương khó của Ngài. Họ chẳng màng Ngài đã chịu khổ hình cay đắng. Họ chẳng màng Ngài sắp sửa gục chết. Mọi sự họ quan tâm đến là nhiếc móc Ngài khi Ngài chịu chết. Đấy là hành động của con người! Đấy là những gì hạng người không có Đức Chúa Jêsus Christ thực sự giống với. Đây cũng chính là tinh thần khiến cho dân chúng đến đứng bên lề rồi gọi một người muốn tự tử hãy nhảy xuống khỏi tòa cao ốc đi. Họ có khả năng đưa ra những hành vi đồi bại nhất có thể tưởng tượng được! (Minh họa: Đâu cần nhìn xa hơn, Nước Đức phát xít và cuộc diệt chủng; tội diệt chủng tại Sudan; sự độc ác của thiên kiến; v.v…).
+ Sự độc ác tỏ ra bởi các thầy tế lễ, các câu 31-32 – Giữa vòng đám đông người tụ tập lại ở đó ngày ấy là chính hạng người chịu trách nhiệm về cái chết của Chúa Jêsus ở chỗ thứ nhứt; các thầy tế lễ cả và mấy thầy thông giáo. Giờ đây, hãy in hình ảnh ấy trong trí bạn. Chúa Jêsus đã bị đóng đinh vào thập tự giá và Ngài đã gục chết. Hai người kia cũng bị đóng đinh vào cây thập tự và bị treo ở đó trong sự xấu hổ và đau đớn công khai.
Nếu có bất kỳ một nhóm người nào trong thành Jerusalem, họ bị tình yêu, lòng thương xót, và mối quan tâm tin kính tác động, thì lẽ ra phải là số người nầy. Thế nhưng, họ chỉ đi qua đi lại bên thập tự giá. Họ không cầu nguyện. Họ không đưa ra lời lẽ yên ủi và khích lệ. Họ không đưa ra những lời lẽ thương cảm hay xin lỗi.
Khi số người nầy đi qua đi lại bên cạnh thập tự giá, họ “nhiếc móc” Chúa Jêsus. Từ ngữ ấy có ý nghĩa “đùa giỡn với ai đó”. Nói khác đi, họ đang chơi một trò: đi qua đi lại rồi chế nhạo Chúa Jêsus khi Ngài gục chết. Họ đã nhạo báng Ngài là Cứu Chúa, câu 31. Họ xưng rằng Ngài không có khả năng để cứu nhiều người khác.
Cái điều mà họ không biết, ấy là Chúa Jêsus đã ở trên cây thập tự, không phải vì Ngài không thể xuống được. Chúa Jêsus ở trên cây thập tự vì Ngài không xuống khỏi đó. Ngài có thể dễ dàng tự cứu lấy mình trong ngày ấy. Chúa Jêsus đã ở trên cây thập tự hầu cho Ngài có thể cứu dân sự Ngài ra khỏi tội lỗi của họ!
Thế thì, họ có sự táo tợn khi mắng nhiếc Chúa Jêsus, thậm chí khi Ngài đang gục chết. Họ chế nhạo Ngài xưng mình là Vua của Israel. Họ nói rằng nếu Ngài xuống khỏi thập tự giá, họ sẽ tin. Kỳ thực, Chúa Jêsus chẳng làm gì trong ngày ấy sẽ dẫn họ đến chỗ có đức tin. Họ sẽ không tin Chúa Jêsus dù cho có chuyện gì đi nữa! Họ đã bị phó hoàn toàn cho tội lỗi của họ!
Số người nầy là minh chứng rành rành cho thấy chỉ tôn giáo thôi không có quyền biến hạng người gian ác ra thánh cho được. Tôn giáo của họ không nhập vào tận tấm lòng của họ được. Họ biết về Đức Chúa Trời, nhưng họ không nhìn biết Đức Chúa Trời. Họ sống rất tôn giáo, nhưng họ bị hư mất. Hạng người tôn giáo bị hư mất có mặt giữa hạng người đồi bại nhất mà bạn sẽ từng gặp gỡ. Tại sao chứ? Họ “có hình thức tin kính, song họ chối bỏ quyền phép ấy”. Điều đó khiến cho họ có khả năng xưng công bình những xúc phạm ghê khiếp nhất theo danh xưng của tôn giáo họ!
+ Sự độc ác tỏ ra bởi những người bị xét đoán khác, câu 32 – Ngày ấy tại đồi Gôgôtha, ngay cả hai tên kia, khi sắp chết còn thả ra sự thù hận và căm ghét của họ đối với Đức Chúa Jêsus Christ. Kinh thánh cho chúng ta biết rằng họ đã “nhiếc móc” Ngài. Cụm từ nầy có ý tưởng “tìm lỗi”. Từ ấy cũng có nghĩa là “lấy ác báo thiện”.
Hai người sắp chết nầy đã chứng minh rằng họ chẳng khác gì hơn hạng tội nhân gian ác khi họ nhạo báng Cứu Chúa sắp gục chết trên thập tự giá. Họ đang tỏ ra bản chất của Ađam ngay cả khi họ gục chết. Tất nhiên, Luca nói cho chúng ta biết một trong hai người nầy đã đến với đức tin. Đức Chúa Trời đã mở mắt người và người đã xây sang Chúa Jêsus rồi cầu xin được cứu rỗi, và Chúa đã cứu linh hồn của người nầy trong ngày ấy, Luca 23:39-43.
Nơi người ấy, chúng ta nhìn thấy phương thức cứu rỗi. Ấy chẳng phải bởi việc làm. Ấy chẳng phải bởi các việc làm tôn giáo. Ấy chẳng phải bởi sống nhơn đức. Mà chỉ bởi đức tin nơi Chúa Jêsus và công tác đã hoàn tất của Ngài trên cây thập tự. Sự cứu rỗi xảy ra khi một tội nhân hư mất đặt đức tin mình nơi Tin lành ân điển, I Côrinhtô 15:3-4.
+ Tôi không có thời gian để trụ lại ở tư tưởng nầy, vì vậy tôi chỉ nhắc tới tư tưởng ấy hôm nay. Bạn đã được trình bày cho biết về Gôgôtha! Có người ở đó rất giống như bạn.
+ Có thể bạn trông giống như mấy tên lính kia, chẳng nghĩ đến ai trừ ra chính mình. Hãy lấy mọi thứ bạn có thể vì bạn nghĩ cuộc sống mọi sự quy về cho bạn.
+ Có thể bạn giống như đám dân đông ấy, hư mất và sống không có Đức Chúa Trời, chỉ xây một con mắt mù và một lỗ tai điếc vào Đấng duy nhứt có thể cứu lấy bạn. Bạn nhiếc móc ơn cứu rỗi và sự tái sanh. Bạn nghĩ cứu rỗi chỉ là một trò đùa.
+ Có thể bạn sống giống như các thầy tế lễ cả và mấy thầy thông giáo. Bạn sống rất tôn giáo, song bạn bị hư mất. Bạn biết nhiều về Đức Chúa Trời, nhưng bạn không nhìn biết Đức Chúa Trời. Bạn là một người nhơn đức, đạo đức lắm. Bạn là một thuộc viên của nhà thờ. Bạn là một người láng giềng tốt bụng. Bạn không uống rượu hay rủa sả. Tuy nhiên, bạn chưa hề sấp mình xuống trước mặt Chúa Jêsus rồi kêu cầu Ngài để được cứu rỗi. Cho tới chừng nào bạn làm việc ấy, bạn đang bị hư mất ở trong tội lỗi của mình!
+ Có thể bạn sống giống như hai tên cướp nọ; đang hấp hối nhưng rõ ràng có Cứu Chúa đứng kề bên, sẵn sàng để cứu. Hãy nhìn xem Ngài hôm nay, rồi giống như tên cướp biết ăn năn kia, kêu cầu Chúa Jêsus thì Ngài sẽ cứu lấy linh hồn bạn và bảo đảm cõi đời đời của bạn. Ngài sẽ cứu bạn ra khỏi Địa Ngục và ban cho bạn một quê hương ở Thiên đàng!
+ Bạn có mặt ở đó trong ngày Chúa Jêsus chịu chết. Một là bạn ở trong Ngài khi Ngài gục chết, hay bạn là một trong những kẻ đã nhiếc móc Ngài khi Ngài gục chết! (Minh họa: Rôma 6:6; Galati 2:20).

Phần kết luận: Các biến cố tại đồi Gôgôtha ngày ấy có ý nghĩa gì đối với bạn? Bạn có thể quay nhìn lại khi Chúa Jêsus chịu chết trên thập tự giá ấy và vui mừng nơi lẽ thật Ngài chịu chết vi tội lỗi của bạn không? Hoặc, có phải bạn quay nhìn lại ngày ấy rồi nói: “Sao chứ? Đấy là một câu chuyện hay, nhưng tôi không thấy câu chuyện ấy tác động nơi tôi chút nào”.
Các biến cố đã xảy ra trong ngày ấy tại Một Nơi Được Gọi Là Gôgôtha, một là bạn được cứu hoặc bạn sẽ bị rủa sả, đều nương vào những gì bạn xử lý với chúng. Nếu bạn tiếp nhận Chúa Jêsus làm Cứu Chúa của bạn, đồi Gôgôtha trở thành sự cứu rỗi của bạn. Nếu bạn từ chối không tin Chúa Jêsus, chọn lấy tội lỗi, con đường riêng và ý riêng của mình hơn là ý Ngài, thế thì đồi Gôgôtha trở thành sự rủa sả của bạn đấy.
Thập tự giá ở đồi Gôgôtha là lằn ranh phân biệt của con người! Ở bên nầy là người được chuộc; những người đã tin cậy Chúa Jêsus và được cứu bởi ân điển. Đám đông ấy sẽ lên Thiên Đàng.
Ở bên kia là những người từ chối không sấp mình xuống trước mặt Ngài. Đây là đám đông hướng tới Địa Ngục. Họ bị hư mất!
Nếu bạn ở bên người được chuộc, bạn nên vui mừng vì Đức Chúa Trời đã giàu ơn đối với bạn, kêu gọi bạn ra khỏi tội lỗi và cứu lấy bạn bởi ân điển Ngài.
Nếu bạn bị hư mất, bạn nên ấp ủ tiếng gọi của Ngài và hãy đến với Chúa Jêsus ngay hôm nay đi. Ngài sẽ cứu lấy bạn, nếu bạn chịu đến với Ngài! Thay đổi bên chẳng có gì là quá trễ đâu!