Hiển thị các bài đăng có nhãn Mark. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mark. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010

Mác 15:22-32: "MỘT CHỖ ĐƯỢC GỌI LÀ GÔGÔTHA"



Mác 15:22-32
MỘT CHỖ ĐƯỢC GỌI LÀ GÔGÔTHA

Phần giới thiệu: Trước khi thế gian được dựng nên, Đức Chúa Trời đưa một chương trình đáng kinh ngạc vào hành động. Trước khi có mặt trời, mặt trăng, các ngôi sao cùng những hành tinh được dựng nên; trước khi Đức Chúa Trời dựng nên con người theo ảnh tượng của Ngài; trước khi có sự sáng chiếu trên vũ trụ; Đức Chúa Trời đã quyết định sai Con Ngài đến chịu chết vì hạng tội nhân. Hãy lắng nghe một vài câu quí báu từ Lời của Đức Chúa Trời.
+ Khải huyền 13:8: “Hết thảy những dân sự trên đất đều thờ lạy nó, là những kẻ không có tên ghi trong sách sự sống của Chiên Con đã bị giết từ buổi sáng thế”.
+ Êphêsô 1:4: “trước khi sáng thế, Ngài đã chọn chúng ta trong Đấng Christ, đặng làm nên thánh không chỗ trách được trước mặt Đức Chúa Trời”.
+ Tít 1:2: “trông cậy sự sống đời đời, là sự sống mà Đức Chúa Trời không thể nói dối đã hứa từ muôn đời về trước”.
+ I Phierơ 1:19-20: “bèn là bởi huyết báu Đấng Christ, dường như huyết của chiên con không lỗi không vít, đã định sẵn trước buổi sáng thế, và hiện ra trong cuối các thời kỳ vì cớ anh em”.
Tôi biết chúng ta có một thời gian khó nhọc khi muốn nắm bắt các lẽ thật đó, song kỳ thực là, nếu bạn đã được cứu, bạn đã có mặt trên bảng lòng của Đức Chúa Trời từ lâu lắm rồi. Đức Chúa Trời đã quyết định rằng Ngài sẽ cứu bạn trong Đức Chúa Jêsus Christ, trước khi Ngài dựng nên thế gian. Khi ấy, Đức Chúa Trời đã sai Con Ngài vào trong thế gian để chịu chết trên thập tự giá hầu cho bạn được cứu. Những gì Đức Chúa Trời đã hình thành trong cõi đời đời đều đã ứng nghiệm đúng kỳ! Hãy lắng nghe một lần nữa I Phierơ 1:20: “đã định sẵn trước buổi sáng thế, và hiện ra trong cuối các thời kỳ vì cớ anh em”.
Từng giây phút trong đời sống của Chúa chúng ta, từ khi Ngài còn ở trong thai cho đến khi Ngài bị bắt, bị xét xử, đều đã được ấn định để dẫn Ngài tới chính giây phút mà chúng ta nghiên cứu hôm nay. Theo một ý nghĩa rất thực, Đức Chúa Jêsus Christ đã chào đời để chịu chết. Ngài đã đến trong thế gian nầy để Ngài có thể phó mạng sống Ngài làm giá chuộc cho dân sự Ngài, hầu cho họ sẽ được cứu cho đến đời đời, Mathiơ 1:21; Mác 10:45.
Hôm nay, chúng ta sẽ đi theo Cứu Chúa của chúng ta đến đồi Gôgôtha. Chúng ta sẽ quan sát khi Ngài chịu thương khó vì tội lỗi của chúng ta. Chúng ta hãy bước theo Ngài với ý định tham khảo Một Nơi Được Gọi Là Gôgôtha. Ở Mác 15:22, Kinh thánh chép: “Họ đem Đức Chúa Jêsus đến nơi kia, gọi là Gô-gô-tha...”. Đây là một nơi rất kinh khiếp, song rất vinh hiển có trong sự chú ý của tôi hôm nay.
Tôi muốn bạn nhìn thấy vài sự thực về Một Nơi Được Gọi Là Gôgôtha hôm nay. Tôi nguyện rằng chúng ta sẽ nhìn thấy Chúa Jêsus khi Ngài bằng lòng phó mạng sống Ngài để chuộc lấy chúng ta ra khỏi tội lỗi của chúng ta. Tôi nguyện rằng hạng tội nhân hư mất sẽ nhìn thấy nhu cần của mình về một Đấng Cứu Thế. Tôi cũng nguyện rằng từng thánh đồ của Đức Chúa Trời thực sự đã được chuộc sẽ nhớ đến cái giá khủng khiếp mà Ngài đã trả cho chúng ta và chúng ta sẽ rơi vào tình yêu với Chúa Jêsus một lần nữa. Bởi sự vùa giúp của Đức Chúa Trời, tôi muốn rao giảng về Một Nơi Được Gọi Là Gôgôtha.
I. ĐÂY LÀ MỘT NƠI CỦA SỰ LỰA CHỌN (các câu 22-23)
+ Khi mấy tên lính đến tại đồi Gôgôtha với Chúa Jêsus, họ cho Ngài uống “rượu hòa với một dược”. Đây là một hỗn hợp gây mê. Hỗn hợp nầy không được định làm sự yên ủi cho kẻ bị xét đoán; nó được định để cho sự thuận tiện của mấy tên lính. Họ không lo nhiều về Chúa Jêsus cũng những kẻ bị xét đoán khác đã chịu khổ. Mấy tên lính cho họ uống vì hỗn hợp ấy giữ các tù phạm không vùng vẫy khi họ bị đóng đinh trên cây thập tự. Họ đã làm thế vì hỗn hợp ấy làm cho công việc họ được dễ dàng hơn. Các tù phạm bị mê mẫn không còn cựa quậy gì với mấy tên lính nữa. Họ không lăn lộn và gào thét chống lại cơn đau khi bị đóng đinh trên thập tự giá nhiều như những kẻ trước tiên không bị gây mê.
+ Khi Chúa Jêsus bị buộc phải uống thứ gây mê đó, Ngài đã từ chối. Tại sao Ngài lại từ chối chứ? Chúa Jêsus đã đến với thế gian nầy để chịu chết cho tội lỗi, Giăng 18:37. Ngài đã đến để uống cho hết cáu cặn trong cái chén thạnh nộ của Cha Ngài, Mác 14:36; Êsai 51:17. Ngài đã đến để chịu chết cho người vô tội, I Phierơ 3:18; II Côrinhtô 5:21.
Thực sự chẳng có một sự lựa chọn nào cho Chúa Jêsus trong ngày ấy. Ngài có mặt ở đó để hoàn tất chương trình cứu chuộc của Cha Ngài. Ngài có mặt ở đó để biến Tin Lành ân điển ra hiện thực. Ngài có mặt ở đó để mở ra cánh cửa cứu rỗi rồi mở rộng nó ra hầu cho hết thảy những ai chịu đến với Chúa Jêsus có thể đến và được cứu!
+ Chúa Jêsus muốn thực hiện những điều Ngài sắp sửa làm với một lý trí tỉnh táo. Chúa Jêsus bằng lòng gánh chịu mọi thương khó về phần xác, về lý trí, về thuộc linh và về tình cảm của thập tự giá, mà không cần bất cứ một sự giảm thiểu nào hết. Ngài ao ước gánh chịu trọn lượng án phạt mà tôi đáng phải chịu. Ngài đã chịu thế vì tôi và tôi ngợi khen Ngài vì sự ấy.
+ Chúa Jêsus cũng đã thực hiện những điều Ngài đã chịu để làm ứng nghiệm lời tiên tri từ ngàn xưa. Êsai 53:7-8: “Người bị hiếp đáp, nhưng khi chịu sự khốn khổ chẳng hề mở miệng. Như chiên con bị dắt đến hàng làm thịt, như chiên câm ở trước mặt kẻ hớt lông, người chẳng từng mở miệng. Bởi sự ức hiếp, và xử đoán, nên người đã bị cất lấy; trong những kẻ đồng thời với người có ai suy xét rằng người đã bị dứt khỏi đất người sống, là vì cớ tội lỗi dân ta đáng chịu đánh phạt?”
Mấy tên lính không phải buộc Chúa Jêsus trên cây thập tự ấy. Họ không phải kềm giữ Ngài khi họ đóng những mũi đinh vào hai tay và hai chơn của Ngài. Họ không phải chịu đựng những lời rủa sả và gào thét của Ngài khi họ đóng đinh Ngài trên cây thập tự. Không, như tác giả bài hát ghi nhận: “Ngài chịu thế cả thảy vì Ngài yêu tôi!”
I. Đây là một nơi của sự lựa chọn
II. ĐÂY LÀ MỘT NƠI ĐÓNG ĐINH TRÊN THẬP TỰ GIÁ (các câu 24-28)
+ Kinh thánh là một quyển sách thật lạ lùng. Tất cả bốn trước giả Tin Lành đều viết về sự Chúa bị đóng đinh trên thập tự giá, song bản thân biến cố thì không hề được mô tả. Những biến cố quan trọng nhất trong lịch sử con người được mô tả sơ sài bằng câu nói: “họ đóng đinh Ngài trên thập tự giá”. Ngày Đức Chúa Trời giương cao ngọn cờ thánh nói tới tình yêu đời đời dành cho hạng tội nhân bị co lại thành một câu chỉ có từng ấy chữ. (4 chữ theo bản Kinh thánh Anh ngữ)
Kinh thánh không cung ứng cho chúng ta biết nhiều qua cách thức mô tả, nhưng Kinh thánh khiến cho chúng ta nhìn biết rằng sự đóng đinh Chúa Jêsus trên cây thập tự ở đồi Gôgôtha là một biến cố rất quan trọng. Thật vậy, thập tự giá là trọng tâm của toàn bộ lịch sử. Ngày mà Chúa Jêsus bị đóng đinh trên thập tự giá là ngày mà tội lỗi và Satan bị đánh bại cho đến đời đời đối với tất cả những người nào tin.
+ Sự Chúa bị đóng đinh trên thập tự giá là một biến cố đáng có cho cái nhìn kỷ càng hơn. Sự đóng đinh Đức Chúa Jêsus Christ trên thập tự giá là một biến cố sẽ bắt lấy tấm lòng của người được chuộc. Sự ấy sẽ đầy dẫy chúng ta với sự khen ngợi và thờ lạy. Đó là một biến cố sẽ khiến cho tội nhân bị hư mất phải dừng lại rồi nhìn lên trời với sự kinh ngạc và đức tin hướng tới một Đức Chúa Trời là Đấng yêu thương tội nhân bị hư mất để cho Con Ngài phải chịu chết trong một tư thế như vậy.
Frederick Farrar, trong quyển sách do ông viết có đề tựa The Life Of Christ (Cuộc Đời Của Đấng Christ), mô tả sự Chúa bị đóng đinh trên thập tự giá theo cách nầy:
Chết bởi sự đóng đinh trên thập tự giá dường như bao gồm hết mọi nổi đau đớn và cái chết rất là khủng khiếp và rùng rợn – hoa mắt, vọp bẻ, khát, đói, tình trạng mất ngủ, sốt cao, xấu hổ, xấu hổ công khai, chịu đựng khổ hình lâu dài, kinh khiếp, các vết thương dẫn tới cái chết – tất cả sẽ dẫn tới điểm mà tai đó họ phải chịu đựng, nhưng tất cả chỉ dừng lại tại điểm mà người bị hành quyết không còn cảm biết gì nữa hết.
Tình trạng không tự nhiên làm cho từng phút thêm phần đau đớn; các mạch máu bị rách toạt và các sợi gân bị chằng ra rất là đau đớn; các vết thương, bị viêm loét do bị bày ra, dần dần hoại đi [khi nạn nhân phải mất vài ngày mới gục chết]; các động mạch – đặc biệt ở đầu và bao tử – bị phình ra và bị máu dồn ép, và trong khi từng nổi đau cứ tiếp tục tăng lên từ từ, lại còn có một cơn khát nước dữ dội lắm, và tất cả những sự chịu đựng theo phần xác nầy đã gây ra một sự kích thích và lo sợ ở bên trong, nó tạo ra viễn cảnh về chính sự chết – về sự chết, là kẻ thù vô danh, với sự đến gần của nó, con người thường phải rùng mình – mang tới phương diện giải thoát ngọt ngào và tốt đẹp.
Có một việc rất rõ ràng. Những cuộc hành quyết trong thế kỷ đầu tiên không giống như những cuộc hành hình trong thời hiện đại, vì họ không tìm kiếm một cái chết không đau đớn, mau chóng cũng không thể hiện một lượng nghiêm chỉnh nào dành cho tội phạm. Ngược lại, họ đã tìm cách hành hình thật đau đớn hoàn toàn sỉ nhục người ấy. Và thật là quan trọng khi chúng ta hiểu rõ vấn đề nầy, vì nó giúp chúng ta nhìn biết sự thương khó trong cái chết của Đấng Christ.
+ Thủ tục đóng đinh trên thập tự giá có thể được tóm tắt như sau: Cây thập tự được đặt trên mặt đất và nạn nhân được đặt trên đó. Những cây đinh, (dài khoảng 7 inches và với đường kính 3/8 inch) được đóng ngay nơi cổ tay. Điểm đóng sẽ ngay vào động mạch, gây ra sốc đau đớn lan ra khắp hai cánh tay. Có thể họ đặt các mũi đinh giữa khúc xương để chẳng có một xương nào bị gãy.
Các nghiên cứu cho thấy rằng những mũi đinh có lẽ đâm thủng qua những xương nhỏ nơi cổ tay, một khi những mũi đinh xuyên qua lòng bàn tay sẽ không chịu nổi trọng lượng của cơ thể. Theo thuật ngữ đời xưa, cổ tay được coi là một phần của bàn tay.
Dựng đứng tại bối cảnh đóng đinh vào thập tự giá sẽ là vị trí thẳng, gọi là trụ, đứng cao khoảng 7 feet. Ở trung tâm những cây trụ đôi khi có một chỗ ngồi, gọi là ghế đá, góp phần ủng hộ cho nạn nhân. Cây thập tự khi ấy được đỡ lên bên mấy cây trụ. Hai chơn lúc đó đã bị đóng đinh vào cây trụ. Để đóng đinh như thế, hai đầu gối phải khụm lại, ở tư thế rất khó chịu.
Khi thập tự giá được dựng thẳng lên, có lực căng nơi hai cổ tay, hai cánh tay và hai vai, kết quả trong sự lật khớp nơi vai và gân khuỷu tay. Hai cánh tay, ở vào tư thế khiến cho nạn nhân rất khó thở, và không thể hít không khí trọn được cho một lần thở. Nạn nhân chỉ có nước thở hắt mà thôi. (Điều nầy có thể giải thích lý do tại sao Chúa Jêsus đưa ra những câu nói ngắn khi ở trên thập tự giá). Khi thời gian trôi qua, các bắp thịt, từ chỗ bị mất máu, thiếu oxygen và tư thế phức tạp của cơ thể, sẽ rơi vào tình trạng vọp bẻ trầm trọng và co giật liên tục.
Đấy là một số những điều mà Chúa Jêsus đã gánh chịu khi cứu lấy hạng tội nhân. Bạn đã được cứu chưa? Nếu bạn đã được cứu rồi, hãy để cho thập tự giá cảm động bạn ở một tình trạng vâng phục cao độ và sự kính sợ dành cho Ngài. Nếu bạn chưa được cứu, ồ hỡi tội nhân, hãy đến với Ngài hôm nay và được cứu bởi ân điển Ngài.
+ Sự chết của Jêsus người Naxarét và hai tên cướp ngày ấy chỉ là công việc thường lệ đối với người Lamã. Sự chết của ba người Do thái không hề tạo ra một đốm sáng nào trên màn hình radar của Rome. Tôi muốn bạn nhìn biết rằng đang khi thế gian không nhìn thấy ý nghĩa của mọi điều xảy ra trong ngày ấy, sự chết của Đức Chúa Jêsus Christ đã tạo ra những tin tức trên Thiên Đàng!
Đức Chúa Cha đã chứng kiến cái chết của Đức Chúa Con, và Ngài đã thỏa lòng, Êsai 55:11. Án phạt của tội lỗi đã được trả cho đến đời đời và hạng tội nhân có thể được cứu. Sự đóng đinh Đức Chúa Jêsus Christ trên thập tự giá đã mở ra một con đường đến với Đức Chúa Trời, con đường ấy sẽ không bao giờ bị đóng lại. Giờ đây, tất cả những ai chịu đến với Ngài bởi đức tin, tin cậy sự chết trên thập tự giá và sự sống lại từ kẻ chết của Ngài là hy vọng được cứu duy nhứt của họ, sẽ được cứu cho đến đời đời bởi ân điển của Đức Chúa Trời. (Minh họa: Rôma 10:9; 13). Đấy là những gì Ngài đã thực hiện để chuộc lấy chúng ta ra khỏi tội lỗi!
I. Đây là một nơi của sự lựa chọn
II. Đây là một nơi đóng đinh trên thập tự giá
III. ĐÂY LÀ MỘT NƠI RẤT ĐỘC ÁC (các câu 24, 29-32)
(Minh họa: Con người thích nghĩ rằng con người về mặt cơ bản là rất tốt. Sự thực thì khác xa lắm! Con người, trong thể trạng tự nhiên, hoàn toàn bị vấy bẩn rồi, là hư hoại tuyệt đối. Bị để lại đó, con người sẽ luôn luôn chọn con đường hướng hạ, con đường gian ác. Đấy là sự dạy của Êphêsô 2:1-3 và Rôma 3:10-23. Chẳng có điều tốt lành nào nơi con người cả. Con người bị ô uế trong vô vọng và rất là gian ác. Con người không thể làm lành, và họ không thể đổi được chính tấm lòng của mình. Thực vậy, họ chẳng có ước muốn thay đổi nữa là.
Chiều sâu tình trạng băng hoại xấu xí của con người đã thể hiện rõ nét trong ngày ấy tại đồi Gôgôtha. Con người đã đến mặt đối mặt với Đấng Tạo Hóa của mình. Con người không sấp mình xuống trước mặt Ngài. Con người không chịu thờ lạy Ngài. Con người không tôn cao Ngài. Khi con người đến mặt đối mặt với Đấng Tạo Hóa trên đồi Gôgôtha, con người đã giết Đức Chúa Trời mình.
Đúng như thế! Có nhiều người tại đồi Gôgôtha ngày ấy là hạng người rất khuôn phép, bởi các tiêu chuẩn của người khác. Họ sống nhơn đức với người lân cận của họ. Họ đã trả các món nợ của họ. Họ sống đời sống của họ và dấy lên nhiều gia đình của họ. Có nhiều người nhìn xem họ và sẽ gọi họ là nhơn đức. Hạng người được gọi là “nhơn đức” đó đã giết Đức Chúa Trời khi họ được cung ứng cho cơ hội! Hãy lưu ý thể nào sự độc ác của con người đã được tỏ ra tại một nơi được gọi là Gôgôtha).
+ Sự độc ác tỏ ra qua mấy tên lính, câu 24 – Sau khi mấy tên lính đã đóng đinh Chúa Jêsus vào cây thập tự, họ ngồi xuống nơi chơn Ngài rồi bắt thăm chỉ để lấy của cải duy nhứt mà Ngài đã có trên thế gian nầy, chính cái áo nơi lưng của Ngài. Điều nầy đã được thực hiện để làm ứng nghiệm lời tiên tri đời xưa, Thi thiên 22:18.
Mọi hành vi của những người nầy thể nào cũng tỏ ra tấm lòng chai cứng và gian ác ấy. Mấy tên lính cứng lòng nầy đã xây một con mắt mù và một lỗ tai điếc trước nổi thống khổ của Chúa Jêsus trong ngày ấy. Chẳng có một chút thương xót nào dành cho Đức Chúa Jêsus Christ ngày ấy tại đồi Gôgôtha!
+ Sự độc ác bày ra bởi đám dân đông đi ngang qua đó, các câu 29-30 – Khi Chúa Jêsus bị treo trên cây thập tự tại đồi Gôgôtha, có một đám đông tụ tập lại để xem Ngài và hai người kia chịu chết. Cụm từ “những kẻ đi ngang qua đó” nằm trong một thì động từ cho thấy “họ cứ đi qua đi lại”. Nói khác đi, chẳng có ngơi nghỉ trong hành động. Hết người nầy tới người kia, người ta cứ qua lại bên thập tự giá của Chúa Jêsus.
Khi họ đi như thế, Kinh thánh cho chúng ta biết rằng họ “lắc đầu”. Trong xã hội thời ấy, đây là một dấu hiệu khinh dễ và nhạo báng. Số người nầy đã thù ghét Chúa Jêsus và muốn Ngài phải chết!
Kinh thánh cũng cho chúng ta biết rằng họ “mắng nhiếc Ngài”. Cụm từ “mắng nhiếc” có ý nói “phạm thượng”. Họ đã lặp đi lặp lại những lời kết án giả dối gán nơi Chúa Jêsus bởi các cấp lãnh đạo người Do thái. Họ đã chế nhạo lời xưng nhận của Ngài cho rằng Ngài sẽ sống lại từ kẻ chết, câu 29b. Họ chế nhạo lời xưng nhận của Ngài là Cứu Chúa của thế gian, câu 30. (Minh họa: Luca19:10; Mác 10:45).
Những người đi ngang qua đó bên cạnh Chúa Jêsus ngày ấy chẳng màng đến những thương khó của Ngài. Họ chẳng màng Ngài đã chịu khổ hình cay đắng. Họ chẳng màng Ngài sắp sửa gục chết. Mọi sự họ quan tâm đến là nhiếc móc Ngài khi Ngài chịu chết. Đấy là hành động của con người! Đấy là những gì hạng người không có Đức Chúa Jêsus Christ thực sự giống với. Đây cũng chính là tinh thần khiến cho dân chúng đến đứng bên lề rồi gọi một người muốn tự tử hãy nhảy xuống khỏi tòa cao ốc đi. Họ có khả năng đưa ra những hành vi đồi bại nhất có thể tưởng tượng được! (Minh họa: Đâu cần nhìn xa hơn, Nước Đức phát xít và cuộc diệt chủng; tội diệt chủng tại Sudan; sự độc ác của thiên kiến; v.v…).
+ Sự độc ác tỏ ra bởi các thầy tế lễ, các câu 31-32 – Giữa vòng đám đông người tụ tập lại ở đó ngày ấy là chính hạng người chịu trách nhiệm về cái chết của Chúa Jêsus ở chỗ thứ nhứt; các thầy tế lễ cả và mấy thầy thông giáo. Giờ đây, hãy in hình ảnh ấy trong trí bạn. Chúa Jêsus đã bị đóng đinh vào thập tự giá và Ngài đã gục chết. Hai người kia cũng bị đóng đinh vào cây thập tự và bị treo ở đó trong sự xấu hổ và đau đớn công khai.
Nếu có bất kỳ một nhóm người nào trong thành Jerusalem, họ bị tình yêu, lòng thương xót, và mối quan tâm tin kính tác động, thì lẽ ra phải là số người nầy. Thế nhưng, họ chỉ đi qua đi lại bên thập tự giá. Họ không cầu nguyện. Họ không đưa ra lời lẽ yên ủi và khích lệ. Họ không đưa ra những lời lẽ thương cảm hay xin lỗi.
Khi số người nầy đi qua đi lại bên cạnh thập tự giá, họ “nhiếc móc” Chúa Jêsus. Từ ngữ ấy có ý nghĩa “đùa giỡn với ai đó”. Nói khác đi, họ đang chơi một trò: đi qua đi lại rồi chế nhạo Chúa Jêsus khi Ngài gục chết. Họ đã nhạo báng Ngài là Cứu Chúa, câu 31. Họ xưng rằng Ngài không có khả năng để cứu nhiều người khác.
Cái điều mà họ không biết, ấy là Chúa Jêsus đã ở trên cây thập tự, không phải vì Ngài không thể xuống được. Chúa Jêsus ở trên cây thập tự vì Ngài không xuống khỏi đó. Ngài có thể dễ dàng tự cứu lấy mình trong ngày ấy. Chúa Jêsus đã ở trên cây thập tự hầu cho Ngài có thể cứu dân sự Ngài ra khỏi tội lỗi của họ!
Thế thì, họ có sự táo tợn khi mắng nhiếc Chúa Jêsus, thậm chí khi Ngài đang gục chết. Họ chế nhạo Ngài xưng mình là Vua của Israel. Họ nói rằng nếu Ngài xuống khỏi thập tự giá, họ sẽ tin. Kỳ thực, Chúa Jêsus chẳng làm gì trong ngày ấy sẽ dẫn họ đến chỗ có đức tin. Họ sẽ không tin Chúa Jêsus dù cho có chuyện gì đi nữa! Họ đã bị phó hoàn toàn cho tội lỗi của họ!
Số người nầy là minh chứng rành rành cho thấy chỉ tôn giáo thôi không có quyền biến hạng người gian ác ra thánh cho được. Tôn giáo của họ không nhập vào tận tấm lòng của họ được. Họ biết về Đức Chúa Trời, nhưng họ không nhìn biết Đức Chúa Trời. Họ sống rất tôn giáo, nhưng họ bị hư mất. Hạng người tôn giáo bị hư mất có mặt giữa hạng người đồi bại nhất mà bạn sẽ từng gặp gỡ. Tại sao chứ? Họ “có hình thức tin kính, song họ chối bỏ quyền phép ấy”. Điều đó khiến cho họ có khả năng xưng công bình những xúc phạm ghê khiếp nhất theo danh xưng của tôn giáo họ!
+ Sự độc ác tỏ ra bởi những người bị xét đoán khác, câu 32 – Ngày ấy tại đồi Gôgôtha, ngay cả hai tên kia, khi sắp chết còn thả ra sự thù hận và căm ghét của họ đối với Đức Chúa Jêsus Christ. Kinh thánh cho chúng ta biết rằng họ đã “nhiếc móc” Ngài. Cụm từ nầy có ý tưởng “tìm lỗi”. Từ ấy cũng có nghĩa là “lấy ác báo thiện”.
Hai người sắp chết nầy đã chứng minh rằng họ chẳng khác gì hơn hạng tội nhân gian ác khi họ nhạo báng Cứu Chúa sắp gục chết trên thập tự giá. Họ đang tỏ ra bản chất của Ađam ngay cả khi họ gục chết. Tất nhiên, Luca nói cho chúng ta biết một trong hai người nầy đã đến với đức tin. Đức Chúa Trời đã mở mắt người và người đã xây sang Chúa Jêsus rồi cầu xin được cứu rỗi, và Chúa đã cứu linh hồn của người nầy trong ngày ấy, Luca 23:39-43.
Nơi người ấy, chúng ta nhìn thấy phương thức cứu rỗi. Ấy chẳng phải bởi việc làm. Ấy chẳng phải bởi các việc làm tôn giáo. Ấy chẳng phải bởi sống nhơn đức. Mà chỉ bởi đức tin nơi Chúa Jêsus và công tác đã hoàn tất của Ngài trên cây thập tự. Sự cứu rỗi xảy ra khi một tội nhân hư mất đặt đức tin mình nơi Tin lành ân điển, I Côrinhtô 15:3-4.
+ Tôi không có thời gian để trụ lại ở tư tưởng nầy, vì vậy tôi chỉ nhắc tới tư tưởng ấy hôm nay. Bạn đã được trình bày cho biết về Gôgôtha! Có người ở đó rất giống như bạn.
+ Có thể bạn trông giống như mấy tên lính kia, chẳng nghĩ đến ai trừ ra chính mình. Hãy lấy mọi thứ bạn có thể vì bạn nghĩ cuộc sống mọi sự quy về cho bạn.
+ Có thể bạn giống như đám dân đông ấy, hư mất và sống không có Đức Chúa Trời, chỉ xây một con mắt mù và một lỗ tai điếc vào Đấng duy nhứt có thể cứu lấy bạn. Bạn nhiếc móc ơn cứu rỗi và sự tái sanh. Bạn nghĩ cứu rỗi chỉ là một trò đùa.
+ Có thể bạn sống giống như các thầy tế lễ cả và mấy thầy thông giáo. Bạn sống rất tôn giáo, song bạn bị hư mất. Bạn biết nhiều về Đức Chúa Trời, nhưng bạn không nhìn biết Đức Chúa Trời. Bạn là một người nhơn đức, đạo đức lắm. Bạn là một thuộc viên của nhà thờ. Bạn là một người láng giềng tốt bụng. Bạn không uống rượu hay rủa sả. Tuy nhiên, bạn chưa hề sấp mình xuống trước mặt Chúa Jêsus rồi kêu cầu Ngài để được cứu rỗi. Cho tới chừng nào bạn làm việc ấy, bạn đang bị hư mất ở trong tội lỗi của mình!
+ Có thể bạn sống giống như hai tên cướp nọ; đang hấp hối nhưng rõ ràng có Cứu Chúa đứng kề bên, sẵn sàng để cứu. Hãy nhìn xem Ngài hôm nay, rồi giống như tên cướp biết ăn năn kia, kêu cầu Chúa Jêsus thì Ngài sẽ cứu lấy linh hồn bạn và bảo đảm cõi đời đời của bạn. Ngài sẽ cứu bạn ra khỏi Địa Ngục và ban cho bạn một quê hương ở Thiên đàng!
+ Bạn có mặt ở đó trong ngày Chúa Jêsus chịu chết. Một là bạn ở trong Ngài khi Ngài gục chết, hay bạn là một trong những kẻ đã nhiếc móc Ngài khi Ngài gục chết! (Minh họa: Rôma 6:6; Galati 2:20).

Phần kết luận: Các biến cố tại đồi Gôgôtha ngày ấy có ý nghĩa gì đối với bạn? Bạn có thể quay nhìn lại khi Chúa Jêsus chịu chết trên thập tự giá ấy và vui mừng nơi lẽ thật Ngài chịu chết vi tội lỗi của bạn không? Hoặc, có phải bạn quay nhìn lại ngày ấy rồi nói: “Sao chứ? Đấy là một câu chuyện hay, nhưng tôi không thấy câu chuyện ấy tác động nơi tôi chút nào”.
Các biến cố đã xảy ra trong ngày ấy tại Một Nơi Được Gọi Là Gôgôtha, một là bạn được cứu hoặc bạn sẽ bị rủa sả, đều nương vào những gì bạn xử lý với chúng. Nếu bạn tiếp nhận Chúa Jêsus làm Cứu Chúa của bạn, đồi Gôgôtha trở thành sự cứu rỗi của bạn. Nếu bạn từ chối không tin Chúa Jêsus, chọn lấy tội lỗi, con đường riêng và ý riêng của mình hơn là ý Ngài, thế thì đồi Gôgôtha trở thành sự rủa sả của bạn đấy.
Thập tự giá ở đồi Gôgôtha là lằn ranh phân biệt của con người! Ở bên nầy là người được chuộc; những người đã tin cậy Chúa Jêsus và được cứu bởi ân điển. Đám đông ấy sẽ lên Thiên Đàng.
Ở bên kia là những người từ chối không sấp mình xuống trước mặt Ngài. Đây là đám đông hướng tới Địa Ngục. Họ bị hư mất!
Nếu bạn ở bên người được chuộc, bạn nên vui mừng vì Đức Chúa Trời đã giàu ơn đối với bạn, kêu gọi bạn ra khỏi tội lỗi và cứu lấy bạn bởi ân điển Ngài.
Nếu bạn bị hư mất, bạn nên ấp ủ tiếng gọi của Ngài và hãy đến với Chúa Jêsus ngay hôm nay đi. Ngài sẽ cứu lấy bạn, nếu bạn chịu đến với Ngài! Thay đổi bên chẳng có gì là quá trễ đâu!

Thứ Hai, 6 tháng 12, 2010

Mác 15:20-39: "SỨ ĐIỆP NÓI TỚI THẬP TỰ GIÁ"



Mác 15:20-39
SỨ ĐIỆP NÓI TỚI THẬP TỰ GIÁ

Phần giới thiệu: Trong một số phương thức, chúng ta quá quen thuộc với thập tự giá. Chúng ta nhìn thấy thập tự giá mỗi ngày trong đời sống của chúng ta. Nhiều nhà thờ có đặt chúng trên gác chuông. Có một thập tự giá ngay ở phía sau tôi khi tôi rao giảng sứ điệp nầy. Có một thập tự giá ngay phía trước tòa giảng nầy. Bây giờ, tôi không chống lại việc nhìn xem thập tự giá; song giống như bất kỳ biểu tượng nào khác, nó có thể mất đi quyền lực của nó trong đời sống của chúng ta nếu chúng ta quá quen thuộc với nó. Nói khác đi, chúng ta có thể bị tê liệt đi với thập tự giá.
Hãy suy nghĩ về điều nầy: Đối với nhiều người, thập tự giá chẳng khác gì hơn mẫu trang sức được sử dụng để đeo bên tai hay trên cổ. Đối với một số người, thập tự giá là một biểu tượng được ấn định cho sự thờ phượng; họ quì gối trước thập tự giá rồi cầu nguyện với nó. Có người xem thập tự giá là lá bùa hộ mạng chứa quyền lực siêu nhiên; họ treo nó trên đầu giường hoặc mang nó đi quanh khu vực có điều ác.
Thập tự giá chướng tai gai mắt đối với một số người. Ở I Côrinhtô 1:23, Phaolô gọi nó là “gương xấu”. Từ ngữ nầy ra từ chữ Hylạp “skandalon” có ý nói tới cái bẫy hay cái lưới. Từ ngữ nầy có ý nói tới cái gì đó làm cho người ta phải vấp và khiến cho họ bị té ngã. Chúng ta có từ Anh ngữ “scandal” (bê bối) từ chữ nầy. Đối với người Do thái, thập tự giá là một sự đáng xấu hổ! Họ không thể chịu được Đấng Mêsi bị đóng đinh trên thập tự giá! Đúng ra họ đã vấp ngã trước thập tự giá!
Thập tự giá là dại dột đối với một số người. Ở I Côrinhtô 1:23, Phaolô sử dụng nói cho chúng ta biết rằng người Hylạp đã xem thập tự giá là sự “dại dột”. Từ ngữ nầy ra từ chữ Hylạp “moria”, cung ứng cho chúng ta từ Anh ngữ “moron” (khờ dại). Người Hylạp hay biện luận đã nhìn vào một Cứu Chúa chịu chết trên thập tự giá và họ công bố đây là sự “rồ dại khờ khạo lắm”.
Thế nhưng, đối với một số người, thập tự giá là một vật có quyền lực và khôn ngoan. Ở I Côrinhtô 1:24, Phaolô nói rằng người nào đã nắm bắt được sứ điệp chơn thật nói tới thập tự giá đều hiểu rõ rằng thập tự giá không yếu đuối cũng không dại dột. Thay vì thế, đấy là quyền phép của Đức Chúa Trời và là sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời. Thập tự giá là quyền phép của Đức Chúa Trời vì qua thập tự giá Đức Chúa Trời hủy diệt đời đời nước của Satan và phá vỡ cái nắm bắt của tội lỗi. Thập tự giá là sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời vì nơi thập tự giá, Đức Chúa Trời đã sử dụng một công cụ mà con người cũng như ma quỉ đều không thể lường được để hoàn thành sự cứu rỗi cho dân sự của Ngài. Nếu Satan biết rõ những điều Chúa Jêsus sẽ đạt được qua thập tự giá, hắn sẽ không bao giờ đẩy Chúa Jêsus đến với cây thập tự, II Côrinhtô 2:8.
Hôm nay, tôi muốn công bố sứ điệp nói tới thập tự giá. Đây không phải là một sứ điệp nhu nhược đâu; đây chẳng phải là một sứ điệp rồ dại. Đây là một sứ điệp đầy dẫy với quyền phép và sự khôn ngoan đáng kính sợ của Đức Chúa Trời Toàn Năng. Hãy để cho sứ điệp nói tới thập tự giá phán cùng tấm lòng bạn hôm nay. Nếu bạn đã được cứu, hãy vui mừng trong những gì Đức Chúa Trời đã hoàn thành tại thập tự giá. Nếu bạn chưa được cứu, thực sự bạn cần nghe giảng sứ điệp nầy hôm nay. Chúng ta hãy lấy mấy câu nầy, cùng nhau đọc và xem xét Sứ điệp nói tới thập tự giá.
I. SỨ ĐIỆP NÓI TỚI ĐAU KHỔ (các câu 20, 24-25)
A. Sứ điệp nói tới thập tự giá là một sứ điệp nói tới đau đớn, khổ sở và sự chết. Ba lần chúng ta được thuật cho biết trong mấy câu nầy Chúa Jêsus đã “bị đóng đinh trên thập tự giá”, câu 20, 24-25. Cụm từ nầy có ý nói “đóng đinh một người vào cây cọc”. Sự chết mà Chúa Jêsus đã chịu là một cái chết rất khủng khiếp, đau đớn. (Minh họa: Chúng ta có từ Anh ngữ “Excruciating” “khổ hình” từ hai chữ Latinh “ex” có nghĩa là “ra từ” và “cruciare”, ý nói tới “thập tự giá”. Một cái chết trên thập tự giá đau đớn đến nỗi nó gắn với bất kỳ nỗi đau nào gây ra đau đớn cực kỳ. Minh họa: Tôi có nghe vài loại đau đớn được mô tả là “khổ hình”. Sự sanh con, sỏi mật, cắn lưỡi, những loại phẫu thuật nhất định, v.v…, đã được mô tả theo tư thế ấy. Thế nhưng, nếu bạn lấy nỗi đau đớn nhất mà bạn đã kinh nghiệm được rồi nhân lên 10.000 lần, bạn sẽ tới gần với việc kinh nghiệm nỗi đau mà Chúa Jêsus đã gánh chịu trên cây thập tự).
B. Khi Êsai nhìn tới tương lai rồi nhận rõ cái chết của Đấng Mêsi, ông đã mô tả điều đó ở Êsai 53:1-5. Êsai cũng nói cho chúng ta biết rằng nỗi đau theo phần xác của Ngài là không thể tưởng tượng được, Êsai 52:14. (Minh họa: Hãy mô tả sự chết bởi việc bị đóng đinh trên thập tự giá).
C. Hãy thêm vào điều nầy nỗi đau khổ mà Chúa Jêsus đã gánh chịu trước khi Ngài bị đóng đinh trên thập tự giá để chịu chết.
1. Ngài đã bị bắt, bị xét xử, bị kết án rồi bị đánh đòn bởi cảnh vệ Đền Thờ, Mác 14:65.
2. Ngài đã bị đưa đến Philát, ở đó Ngài bị binh lính của Philát ngược đãi: Bị chết giễu – Mác 15:15 (Minh họa: Roi bò cạp); Bị đánh đòn – Mathiơ 27:27-35, Giăng 19:2-5; Bị nhổ vào mặt – Mathiơ 26:67, 27:30; Bị nhổ râu – Êsai 50:6; Bị đội cho chiếc mão gai – Mác 15:17.
3. Ngài bị kết án tử hình và chịu khổ khi Ngài vác lấy thập tự giá của Ngài dọc theo Via Dolorosa, (con đường đau khổ – dài 650 yards). (Minh họa: Patibulum, hay thập tự giá – 110 cân Anh) Giăng 19:17.
D. Tại sao Ngài phải gánh chịu loại sự chết nầy? Chỉ có một câu trả lời: Tình yêu Ngài dành cho bầy chiên lạc mất của Ngài, Rôma 5:8; I Giăng 3:16; I Phierơ 3:18. (Minh họa: Thập tự giá không phải là thứ trang sức rẻ tiền, người ta mang nó mà chẳng chút suy nghĩ. Thập tự giá không phải là lá bùa hộ mạng được sử dụng để làm giảm đi nỗi mê tín của chúng ta. Thập tự giá không phải là hình tượng để được thờ lạy. Đây là dấu hiệu nói tới tình yêu thương của Đức Chúa Trời dành cho chúng ta. Vì lẽ đó, chúng ta hãy khoe mình về thập tự giá của Ngài, và ngợi khen Chúa vì những gì Ngài đã làm cho chúng ta, vì thập tự giá là cánh cửa bước vào sự sống cho hết thảy những ai nhìn biết Chúa Jêsus là Cứu Chúa, Galati 6:14).
II. SỨ ĐIỆP NÓI TỚI TAI VẠ (các câu 26-32)
A. Khi Chúa Jêsus bị treo trên cây thập tự đó, phó mạng sống Ngài cho kẻ bị hư mất, kẻ thù của Ngài đã vây chung quanh Ngài giống như bầy kên kên đang đói khát vậy. Họ thù ghét Ngài nhiều đến nỗi họ lấy làm vui về Ngài và mắng nhiếc Ngài khi Ngài gục chết. Hãy nhìn vào ngôn ngữ Kinh thánh đang sử dụng: các câu 20, 31: “nhạo cười” – “đùa giỡn với; mang ý tưởng lấy làm vui về một người với ao ước muốn làm hại”. Câu 29: “chế báng” – “báng bổ; nói ra những việc ác về một người”. Họ đã “lắc đầu” khinh dễ Ngài. Họ nhiếc móc Ngài, họ bảo Ngài hãy tuột xuống khỏi thập tự giá đi nếu Ngài quả thật là Đấng mà Ngài đã xưng nhận. Họ nói: “Hắn đã cứu kẻ khác; mà cứu mình không được!”, câu 31. Họ đã đề cập tới chỗ Ngài đã làm cho Lazxrơ sống lại từ kẻ chết, Giăng 11:43-57. Các cấp lãnh đạo tôn giáo đã phạm tội nhiếc móc Đấng Mêsi của họ khi Ngài chịu chết trên cây thập tự.
B. Tai vạ nơi thập tự giá được nhìn thấy trong hai phương thức.
+ Thứ nhứt, là nơi thái độ của người Do thái đối cùng Chúa Jêsus. Ngài đã đến trong thế gian nầy làm Đấng Mêsi của họ. Ngài là sự ứng nghiệm của tất cả lời tiên tri trong Cựu Ước. Ngài đã đến để chuộc lấy họ và để dẫn họ vào trong Nước của Đức Chúa Trời. Họ đã tìm kiếm một người giỏi chinh phục, chớ không hiểu rằng Vua của họ phải chịu chết trước khi Ngài trị vì, Đaniên 9:26. Minh họa: Thập tự giá không bao giờ là “Phương Án B”. Chúa Jêsus đã bước vào trong thế gian nầy vì mục tiêu bước lên thập tự giá, Giăng 18:37; Khải huyền 13:8. Người Do thái có thể tiếp nhận Ngài, nhưng thay vì thế họ đã chối bỏ Ngài, Giăng 1:11. Họ đã khẳng định sự chối bỏ của họ bằng lời nói, Giăng 18:39-40; 19:5-16 và bằng mọi việc làm của họ, Mác 15:26-32. Đúng là một tai vạ!
+ Thập tự giá cũng là một tai vạ vì nó đem sự suy đồi của con người vào tiêu điểm chính. Bản chất thật trong tấm lòng của con người đã được tỏ ra bởi mọi hành động của hạng người hư mất tại đồi Gôgôtha. Mọi hành động của họ nhắc cho chúng ta nhớ rằng con người là vô vọng nếu như không có sự can thiệp của Đức Chúa Trời, Êphêsô 2:1-4.
C. Phản ứng của bạn đối với thập tự giá tỏ ra tình trạng của tấm lòng bạn!
III. SỨ ĐIỆP NÓI TỚI SỰ THUYÊN CHUYỂN (các câu 33-36)
A. Sau khi con người đã làm hết sức mình để chế nhạo và báng bổ Chúa Jêsus, Đức Chúa Trời đã tắt hết những ngọn đèn nơi thập tự giá. Điều nầy giống như thể Đức Chúa Trời đang phán: “các ngươi đã nhạo báng Ngài đủ rồi!” Nhưng, trong những giờ phút tăm tối đó, Chúa Jêsus đã gánh chịu điều tệ hại nhất trong hình khổ của Ngài. Vì chính trong những giờ phút tối tăm đó, tội lỗi của bạn và tôi đã được chuyển sang cho Ngài, II Côrinhtô 5:21; Êsai 53:6, 9.
B. Tất cả nổi đau của Địa Ngục và nguyên cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời Toàn Năng đã úp đổ trên Thân Vị của Đức Chúa Jêsus Christ. Ngài thực sự gánh lấy chỗ của chúng ta trên thập tự giá ấy. Ngài đã chết cái chết của chúng ta; Ngài đã chịu lấy Địa Ngục của chúng ta; Ngài đã trả giá của chúng ta! (Minh họa: Êxêchiên 18:4; Thi thiên 9:17; Rôma 6:23).
C. Vì Ngài đã trả món nợ của tội nhân, người nào đặt lòng tin cậy của họ nơi Ngài để được cứu đều được giải phóng ra khỏi món nợ tội lỗi. Họ được giải phóng ra khỏi mối đe dọa của Địa Ngục. Họ đã được buông tha ra khỏi các án phạt nghịch lại họ. Thực vậy, họ đã nhận được điều tốt hơn thế! Mọi tội lỗi của chúng ta đã được thuyên chuyển sang cho Ngài tại thập tự giá; Khi chúng ta tiếp nhận Ngài vào lòng, sự công bình của Ngài được chuyển sang cho chúng ta, Rôma 4:16-25; Philíp 3:9! Khi Chúa nhìn vào một trong các con cái được chuộc của Đức Chúa Trời, Ngài nhìn thấy một con cái đã được làm nên thánh, công bình và vô tội và chính mình Chúa Jêsus! (Minh họa: Nếu bạn đang đợi đến lúc phải hô to mừng lên, bây giờ chính là lúc ấy đấy!)
D. Đừng quên sứ điệp của thập tự giá! Nếu bạn đang hư mất hôm nay, bạn đang ở dưới cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời, Giăng 3:18; 36, và bạn đang hướng tới Địa Ngục. Nhưng, bạn có thể được cứu nếu bạn chịu đến với Chúa Jêsus bởi đức tin, Rôma 10:13; Giăng 6:37. Ngài sẽ gánh lấy tội lỗi của bạn, và đổi lại, Ngài ban cho bạn sự công bình của Ngài!
IV. SỨ ĐIỆP NÓI TỚI ĐẮC THẮNG (các câu 37-38)
A. Mấy câu nầy ghi lại sự chết của Chúa Jêsus. Sau sáu giờ đồng hồ trên cây thập tự, Ngài đã trút linh hồn khi Ngài biết rõ cái giá trả cho tội lỗi đã được thỏa và Đức Chúa Trời lấy làm thỏa mãn cho đến đời đời, Minh họa: Giăng 19:30. (Minh họa: Bạn biết người Do thái không giết Chúa Jêsus, có phải như thế không? Người Lamã cũng không giết Ngài! Không một ai giết Ngài cả, Ngài đã tự hạ mình xuống rồi vâng phục cho đến chết (Philíp 2:5-8) để hạng tội nhân sẽ được cứu. Ngài đã chịu chết khi đã đến lúc cho Ngài phải chịu chết, và không phải một giây trước đó, Giăng 10:17-18).
B. Lời lẽ của Chúa Jêsus từ thập tự giá không phải là lời lẽ của một “nạn nhân” mà là những tiếng hô to của một “người chiến thắng”! Ngài không nói “Ta đã xong rồi”! Ngài phán: “Mọi sự đã được trọn!” Khi Chúa Jêsus chịu chết trên thập tự giá, sự chết của Ngài đánh dấu sự thất bại của ba kẻ thù kinh khiếp của nhân loại hư mất.
1. Sự chết của Ngài đánh dấu sự thất bại của Satan – Khi Chúa Jêsus chịu chết trên thập tự giá, sự chết của Ngài đã quyết định số phận sự quản trị của Satan trong thế thế gian nầy, II Côrinhtô 4:4; Hêbơrơ 2:14.
2. Sự chết của Ngài đánh dấu sự thất bại của tội lỗi – Khi tội lỗi bước vào trong thế gian, nó đem sự chết, sự phá diệt và sự nguyền rủa theo với nó, Rôma 5:12. Chúa Jêsus thanh toán tội lỗi cho đến đời đời khi Ngài chịu chết trên thập tự giá, Giăng 1:29; Hêbơrơ 9:26.
3. Sự chết của Ngài đánh dấu thất bại của sự phân rẻ – Tội lỗi đã phân rẻ tội nhân với Đức Chúa Trời, Êsai 59:2. Sự chết của Chúa Jêsus đã phá vỡ bức tường ngăn cách được dựng lên bởi tội lỗi và góp phần đem những ai tin cậy Ngài trở lại với mối tương giao với Đức Chúa Trời, Rôma 5:10. (Minh họa: Chúa Jêsus là Người Phân Xử của chúng ta, Gióp 9:33. Ngài là Đấng Trung Bảo của chúng ta, I Timôthê 2:5. Ngài đã bắc nhịp cầu nối giữa chúng ta và Đức Chúa Trời, Êphêsô 2:13.)
C. Sự chết của Chúa Jêsus không phải là tai vạ như nó đã tỏ ra ở bề mặt. Sự chết của Chúa Jêsus là giờ phút đắc thắng trọn vẹn của chúng ta. Trong sự chết của Ngài, Ngài đã chinh phục mọi kẻ thù, đã hủy diệt mọi cạm bẫy trong tội lỗi của họ! (Minh họa: Thực sự có “đắc thắng trong Chúa Jêsus”, I Côrinhtô 15:57!)
V. SỨ ĐIỆP NÓI TỚI BẰNG CHỨNG (câu 39)
A. Thập tự giá của Chúa Jêsus còn sâu xa hơn cả sự chết, sự thương khó và huyết nữa. Thập tự giá của Chúa Jêsus là một nơi của chứng cớ. Chính ở đây Đức Chúa Trời đã đưa ra lời công bố long trọng nhất của Ngài về tình yêu thương dành cho nhân loại hư mất, Rôma 5:8; I Giăng 4:9-10. Công việc trọng đại nhất của Đấng Christ đã hoàn tất tại thập tự giá. Khi Ngài làm cho Laxarơ sống lại từ kẻ chết, Ngài đã giúp cho một người và gia đình của người nầy. Khi Ngài chữa lành cho mấy người phung; buông tha cho kẻ bị quỉ ám; mở mắt người mù và chữa lành kẻ đau, Ngài đã chữa lành cho một người và một gia đình cùng thời điểm. Khi Ngài cho 5.000 người ăn, Ngài đã giúp cho 5.000 người nam thêm cả phụ nữ vào trẻ em nữa. Nhưng, khi Ngài chịu chết trên thập tự giá, Chúa Jêsus đã tạo ra một sự khác biệt cho từng thành viên nào trong gia đình của Ađam biết nhìn xem Ngài bởi đức tin. Ấy chẳng phải chỉ có một người đâu; mà là “hễ ai muốn”, Rôma 10:13; Khải huyền 22:17. Ngài có thể tự cứu lấy mình, câu 31, nhưng Ngài ở lại trên thập tự giá để cứu nhiều tội nhân hơn!
B. Sự chết của Ngài không luống nhưng đâu! Chính cái ngày Chúa Jêsus chịu chết, chúng ta biết rằng tên cướp hư mất kia đã ăn năn, biết tin cậy và đã được cứu, Luca 23:40-43. Chính ngày ấy một thầy đội Lamã cứng lòng, theo tà giáo đã bị thuyết phục và đã được biến đổi khi ông ta nhìn vào bối cảnh ở trước mặt mình, Mác 15:39.
Nhiều thế kỷ về sau, sự chết của Ngài đã tạo ra sự khác biệt trong đời sống của tôi. Tôi sẽ không bao giờ quên cái ngày Ngài cứu tôi bởi ân điển của Ngài. Sự cứu rỗi mà Ngài đã kéo dài ra và tôi vui sướng nhận lãnh được là do sự chết của Đức Chúa Jêsus Christ trên thập tự giá.
C. Thập tự giá của Đấng Christ vẫn còn trổi lên tình yêu thương của Đức Chúa Trời dành cho hạng tội nhân bị hư mất. Trong thời buổi của chúng ta, bằng chứng của thập tự giá đã bị lặng đi bởi tiếng gọi quyến rũ của đời nầy cùng mọi khoái lạc của nó. Nhưng, đối với những ai chịu nghe sự làm chứng của thập tự giá và sẽ ấp ủ sứ điệp của nó, họ sẽ thấy có quyền phép trong sự điệp của nó.
Phần kết luận: Thập tự giá của Chúa Jêsus như thế nào đối với bạn? Chỉ mà mẫu trang sức thôi sao? Chỉ là biểu tượng tôn giáo à? Nó là lá bùa bạn treo trên đầu giường để đuổi ma quỉ thôi ư? Có phải thập tự giá ấy là sự rồ dại chăng? Hay, có phải thập tự giá là “quyền phép của Đức Chúa Trời để cứu mọi kẻ tin”? Nếu bạn chịu ấp ủ sứ điệp của thập tự giá, bạn sẽ thấy rằng sự cứu rỗi vẫn còn sẵn có ở đấy. Bạn sẽ thấy Đức Chúa Trời vẫn có thể cứu linh hồn; thay đổi số phận cho đến đời đời và chuyển tội nhân thành hạng thánh đồ của Đức Chúa Trời. (Minh họa: “Cây Thập Tự Xù Xì Xưa Cũ”). Ngày nay sẽ là ngày tốt lành cho bạn ấp ủ lấy Sứ Điệp Của Thập Tự Giá!

Chủ Nhật, 5 tháng 12, 2010

Mác 15:15-26: "PHẢI CHĂNG CHÚA JÊSUS MỘT MÌNH VÁC CÂY THẬP TỰ?"



Mác 15:15-26
PHẢI CHĂNG CHÚA JÊSUS MỘT MÌNH VÁC CÂY THẬP TỰ?
Phần giới thiệu: Mấy câu nầy cung ứng cho chúng ta, với chi tiết rõ ràng, các biến cố vây quanh cái chết của Đức Chúa Jêsus Christ. Chúng ta có thể đọc trong câu chuyện Tin Lành nói tới nổi thương khó mà Chúa chúng ta đã chịu trong đêm hôm ấy và trong ngày mà Ngài đã gánh lấy tội lỗi của nhân loại. Thường thì chúng ta đọc câu chuyện nầy và tấm lòng chúng ta bị lay động phải nghĩ đến những điều Ngài đã làm cho chúng ta trong ngày ấy. Tuy nhiên, chúng ta thường đọc mấy câu nầy và không nắm bắt được các chi tiết nhỏ, những gì làm cho câu chuyện nầy ra sống động cho chúng ta. Trong phân đoạn nầy, tối hôm nay một trong các chi tiết nhỏ ấy tự nó bày ra cho chúng ta nhìn vào.
Ở câu 21, chúng ta đọc thấy một người có tên là Simôn người Siren. Ông được nhắc tới ở đây cũng như trong sách Mathiơ và sách Luca. Ông không xuất hiện ở chỗ nào khác trên những trang Kinh thánh và ông đã biến đi mau chóng y như ông đã xuất hiện vậy, Tuy nhiên, trong khi ông xuất hiện trong tầm nhìn của chúng ta, ông dạy cho chúng ta một bài học có giá trị về tình yêu thương của Đức Chúa Trời và về tình yêu của một người đối cùng Cứu Chúa. Người nầy đã làm cho Cứu Chúa của chúng ta những gì thậm chí các môn đồ thân cận nhất của Ngài không thể làm được. Nghĩa là, ông đã làm dịu đi nổi khổ của Chúa chúng ta trong khoảnh khắc của những giờ tối tăm nhất trong chức vụ trên đất của Ngài. Bạn thấy đấy, chính Simôn Phierơ là người đã nói: "Thưa Chúa, tôi sẵn lòng đi theo Chúa, đồng tù đồng chết" Luca 22:33. Tuy nhiên, khi thì giờ đến phải theo Chúa Jêsus cho tới chết, Phierơ, giống như bao môn đồ khác đã lìa bỏ Ngài mà chạy trốn, Mác 14:50.
Chúng ta hãy dành mấy phút tối nay để nhìn vào câu chuyện nầy nói tới Simôn người Siren và tự hỏi mình câu nầy: Phải Chăng Chúa Jêsus Một Mình Vác Cây Thập Tự? Tôi lấy làm lạ không biết chúng ta có sẵn lòng vác cây thập tự theo sau Cứu Chúa của chúng ta giống như Simôn đã làm không!?! Chúng ta hãy xem xét câu chuyện nầy với từng chi tiết của nó tới nay.
I. CHÚNG TA NHÌN THẤY CỨU CHÚA BỊ KẾT ÁN
A. Tội ác của Ngài (câu 26) - Theo câu nầy, Chúa Jêsus bị tố cáo về việc tự xưng mình là Vua dân Do thái. Trong thực tế, Chúa Jêsus sẽ lên thập tự giá vì đây là một phần trong chương trình của Cha Ngài, Khải huyền 13:8. Từ quan điểm của con người, Chúa Jêsus bị kết án vì Ngài sống tin kính và vì Ngài đã dạy lẽ thật cho người ta về sự thờ phượng và hầu việc Đức Chúa Trời. Tội ác duy nhứt cho Chúa Jêsus là phạm tội, ấy là tội yêu thương hàng tội nhân và chỉ cho họ con đường để đến với Đức Chúa Trời.
B. Sự kết án Ngài (các câu 15-20) –Mấy câu nầy cho chúng ta biết cách thức mà binh lính của Philát đã ngược đãi Chúa Jêsus. Giữa vòng những việc khác, họ đã chế nhạo Ngài, khạc nhổ nơi mặt Ngài, đánh đập Ngài với hai bàn tay của họ, đội cho Ngài chiếc mão gai, khoác lấy cho Ngài với áo xống màu điều, nhiếc móc Ngài, rồi đánh Ngài bằng một cây sậy. Tuy nhiên, Chúa Jêsus đã hứng chịu hết thảy mọi sự nầy mà chẳng có một lời ta thán, Êsai 53:7.
(Minh họa: Chúng ta đừng bao giờ quên buổi tối nầy, Chúa Jêsus đã gánh chịu mọi sự mà Ngài đã chịu vì Ngài không muốn bạn và tôi phải đi Địa Ngục. Ngài đã gánh chịu điều tệ hại nhất mà con người có thể đổ trên Ngài và Ngài đã chịu mọi sự ấy vì Ngài yêu thương chúng ta nhiều hơn Ngài yêu chính sự sống của Ngài nữa! Đúng là một sự tỏ ra đầy vinh hiển về tình yêu thương của Đức Chúa Trời dành cho hạng tội nhân - Rôma 5:8; Giăng 15:13.)
C. Sự đóng đinh trên thập tự giá của Ngài (các câu 22-25) – Sau khi họ đã ngược đãi Chúa chúng ta và sau khi Ngài đã gánh chịu trong một đêm đối xử thật tàn nhẫn, họ đã dẫn Ngài đi để đóng đinh trên thập tự giá. Lý trí hiện đại của chúng ta không sao hiểu được tính hung ác trong cái chết mà Chúa Jêsus đã chịu vì chúng ta. Chúng ta có từ ngữ "hình khổ" từ chính chữ mà từ đó chúng ta có chữ thập tự giá. Đây là cái chết nghiệt ngã và kinh khủng lắm, cái chết ấy được dành cho hạng thấp kém nhất trong hàng nô lệ. Thực vậy, một công dân Lamã không thể bị đóng đinh trên thập tự giá, trừ phi bởi chiếu chỉ trực tiếp của chính Xêsa. Vì lẽ ấy, chúng ta thấy rằng Đức Chúa Jêsus Christ, một người đã trải đời sống của mình ra để phục vụ cho tha nhân, một người "chẳng có tội lỗi chi hết", một người chẳng làm hại ai cả, song đã cứu giúp những người nào chạy đến với Ngài lại bị xét đoán phải chịu chết cái chết của kẻ nô lệ xấu xa và bị thù ghét nhất.
(Minh họa: Tôi có cần nhắc cho bạn nhớ cái chết của Ngài khủng khiếp là dường nào không? Êsai 52:14 cho chúng ta biết rằng "mặt mày người xài-xể lắm hơn kẻ nào khác". Hãy tưởng tượng nổi thương khó của việc bị mấy mũi đinh đóng xuyên qua tay chân xem. Hãy hình dung sự dằn vặt của thần kinh cảm xúc đối với sắt kim loại kia. Hãy tưởng tượng sự thương khó khi thân thể Ngài tan nát với những lần co thắt đập lưng Ngài thật mạnh vào thập tự giá xem. Hãy hình dung đầu Ngài sưng tấy lên từ chiếc mão gai được họ đội lên đầu Ngài xem. Hãy tưởng tượng Ngài phải co rút lại đối với những mũi đinh đóng nơi chơn Ngài xem, trong khi Ngài phải níu lấy những mũi đinh nơi tay để hít lấy hơi thở trong không khi rồi nói: "Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết mình làm điều gì", hay "Hôm nay, ngươi sẽ ở với Ta trong Parađi". Hãy hình dung cơn khát xem! Hãy tưởng tượng nổi xấu hổ trong sự trần truồng của Ngài xem. Hãy hình dung sự cô độc trong cái chết của Ngài, khi các môn đồ Ngài, với ngoại lệ Giăng đã bỏ chạy và ngay cả Cha của Ngài cũng đã xây đi chỗ khác không nhìn đến Ngài. Hãy tưởng tượng ngày ấy sẽ như thế nào khi nhìn thấy người nầy chết cái chết như vầy rồi nhìn biết rằng mọi sự đã diễn ra đó là vì Ngài yêu thương bạn và muốn dọn một con đường cho bạn được cứu. Hãy hình dung loại tình yêu ấy xem!)
(Minh họa: Chắc chắn cái chết của Chúa Jêsus là trọng tâm của phân đoạn Kinh thánh nầy, tuy nhiên, còn có nhiều điều cho chúng ta phải nhìn thấy ở đây tối nay. Chúng ta đã nắm bắt được cái nhìn về Chúa Jêsus, bây giờ, chúng ta hãy lưu ý người có tên là Simôn nầy).
I. Chúng ta nhìn thấy Cứu Chúa bị kết án
II. CHÚNG TA NHÌN THẤY SIMÔN BỊ BẮT BUỘC
A. Phong cách của ông – Chúng ta không biết nhiều về nhân vật có tên là Simôn nầy. Mọi sự chúng ta biết về ông, ấy là ông đến từ Siren, một vùng đất của châu Phi. Chúng ta biết ông có mặt tại thành Jerusalem trong dịp Lễ Vượt Qua, vì vậy cần phải nói rằng ông là một người đã cải đạo sang Do thái giáo. Nếu đây là trường hợp, có lẽ ông đang cùng về đó với gia đình của ông. Người nầy, một người châu Phi, có lẽ một người da màu, ông đến đấy là để thờ phượng. Ông đã đến để dâng Chiên Con Lễ Vượt Qua và giờ đây ông đã đến mặt đối mặt với Chiên Con của Đức Chúa Trời!
(Minh họa: Đúng là một bức tranh nói tới ân điển! Giống như Simôn, tôi nhìn thấy công việc của mình khi tôi đến mặt đối mặt với Chúa. Tôi không biết gì về Ngài cả, song Ngài đang tìm kiếm tôi!)
B. Sự lựa chọn của ông – Lời của Chúa cho chúng ta biết rằng họ đã "bắt" Simôn phải vác lấy thập tự giá của Chúa. Từ ngữ nầy có ý nói "bắt phục vụ công khai". Dường như mấy tên lính Lamã có quyền bắt dân chúng phải làm các công việc thay cho họ. Dân chúng bị luật pháp Lamã bắt buộc phải vâng theo, hoặc họ sẽ bị kết án tử hình. Chúa Jêsus dường như nhắc tới cách làm nầy ở Mathiơ 5:41.
C. Sự xấu hổ của ông – Có lẽ một trong những lý do mấy tên lính bắt Simôn phải làm công việc nầy là vì màu da của ông. Bạn thấy đấy, điều nầy bị coi là hành động làm giảm giá trị khi vác lấy thập tự giá của kẻ bị kết án. Không một tên lính nào muốn làm việc ấy, và mấy tên lính có lẽ sẽ chẳng chọn người nào rõ ràng là người Do thái để làm việc ấy nhằm vào ngày trước ngày Lễ Vượt Qua. Việc vác lấy cây thập tự nầy phải được quy cho người ấy và khi ấy người sẽ bị coi là ô uế về mặt nghi thức. Đối với Simôn, Lễ Vượt Qua đã qua rồi ngay giây phút ông chạm đến thập tự giá. Từ ngữ "bắt" mang theo nó ý tưởng nói tới sức mạnh. Có lẽ đấy là lời đe dọa chết chóc đã khiến cho người châu Phi nầy phải vác lấy cây thập tự đó lên rồi đem đi. Bất chấp mọi cảnh ngộ, từ giây phút Simôn chạm đến cây thập tự ấy, ông là một người đã được đánh dấu!
(Minh họa: Đúng là một bức tranh nói tới những ai trong chúng ta dám xưng mình là Cơ đốc nhân! Có phải bạn biết rõ thập tự giá của Đấng Christ vẫn còn được gắn với sự xấu hổ không? (Hêbơrơ 12:2). Chúa Jêsus phán rằng một trong các dấu hiệu chỉ ra các môn đồ Ngài, ấy là họ đã có một sự bằng lòng và ước ao muốn vác lấy thập tự giá, Mathiơ 16:24. Phân đoạn Kinh thánh nầy nói rõ rằng người nào đi theo Chúa Jêsus phải sẵn lòng chối bỏ mình, vác lấy thập tự giá mà theo Ngài. Làm ơn lưu ý rằng các bước chơn của Chúa Jêsus đã dẫn Ngài đến chỗ chết trước khi chúng dẫn Ngài đến với sự vinh hiển! Điều nầy cũng rất thực cho bạn và cho tôi! Để biết chắc, vác lấy thập tự giá sẽ đem lại sự quở trách của thế gian, I Côrinhtô 1:18, nhưng một sự bằng lòng vác lấy thập tự giá theo sau Chúa sẽ đem lại nụ cười của Đức Chúa Trời! Giống như một tội phạm bị kết án buộc phải vác lấy thập tự giá của mình để tỏ cho thế gian thấy rằng hắn ta đã chịu phục luật lệ mà hắn từng chống đối, cũng vậy người tín đồ đã được sanh lại phải vác lấy thập tự giá của Đấng Christ, phải chối bỏ mình, để tỏ cho thế gian thấy rằng giờ đây chúng ta phục theo luật lệ, phép tắc của Đấng mà chúng ta trước đây đã chống đối Ngài. Điều nầy dường có ý nói rằng chúng ta phải ăn ở không đồng bộ với thế gian. Nhất định nó có ý nói rằng chúng ta phải sống khác biệt với thế gian trong suy tưởng, tư thế của chúng ta trong cuộc sống, trong các hình thức giải trí mà chúng ta đang sử dụng, trong cách thức chúng ta tự biết xử thế trong những mối quan hệ của chúng ta, v.v…Phần xấu hổ của Đấng Christ là sự học đòi của chúng ta để được giống như Ngài thay vì giống như thế gian! Đừng giả vờ vác lấy thập tự giá của bạn trừ phi bạn đã đem từng lãnh vực đời sống của mình phục theo ý chỉ của Đức Chúa Trời. Có phải Đức Chúa Trời đẹp lòng với mọi sự bạn đang làm không? Bạn có mời Chúa Jêsus đến cùng nghe âm nhạc với bạn không? Bạn có thể mời Ngài cùng xem TV với bạn không? Bạn có đem Ngài theo trong cuộc hẹn hò của bạn không? Chúa Jêsus có thể cùng dự với bạn trong mọi sự bạn đang làm không? Nếu không, thế thì ai đó cần phải thay đổi, và quí bạn ơi, ấy chẳng phải là Ngài đâu!)
I. Chúng ta thấy Cứu Chúa bị kết án
II. Chúng ta thấy Simôn bị bắt buộc
III. CHÚNG TA THẤY MỘT TỘI NHÂN ĐƯỢC BIẾN ĐỔI
A. Sự tể trị của Đức Chúa Trời – Chẳng phải là tình cờ mà Simôn và gia đình ông đi ngang qua thành Jerusalem trong giờ phút đặc biệt ấy đâu. Thực vậy, tôi tin rằng chính sự tể trị của Chúa đã cho phép con đường của ông ta đâm ngang qua con đường của Đức Chúa Jêsus Christ. Tôi không thể hiểu được hết mọi việc làm của Chúa chúng ta, nhưng tôi biết rõ Ngài có một phương thức đem người ta đến với Ngài để cho họ được cứu. Có nhớ người đàn bà bên giếng không, Giăng 4:4-29? Có nhớ hoạn quan Êthiôpi không, Công Vụ các Sứ Đồ 8:26-39? Rõ ràng, Đức Chúa Trời đã sử dụng biến cố nầy để tỏ ra ơn cứu rỗi cho Simôn. Đức Chúa Trời đã đưa người tìm kiếm đến với Cứu Chúa!
(Minh họa: Hãy nhớ cách thức sự tể trị của Đức Chúa Trời tác động trên đời sống của bạn khi đem bạn đến với Chúa Jêsus. Ấy chẳng phải là tình cờ mà bạn được đưa đến với Ngài đâu! Chính sự khôn ngoan và ân điển của Đức Chúa Trời đấy!)
B. Quyền phép của Đức Chúa Trời - Mác nhắc tới Alécxanđơ và Ruphu. Hai cái tên nầy rất quen thuộc với những Cơ đốc nhân mà ông viết thư gửi cho họ. Về sau, khi Phaolô kết thúc thư tín ông viết cho người thành Rôma, ông nhắc tới Ruphu và mẹ của Ruphu. Sâu xa hơn nữa, ông đã xem bà chính là mẹ ruột của ông, Rôma 16:13. Rõ ràng là sự việc đã xảy ra trong tấm lòng của Simôn và gia đình ông khi họ nhìn thấy Chúa chịu chết tại đồi Gôgôtha trong ngày ấy. Bất luận điều gì đã xảy ra, Đức Chúa Trời đã sử dụng biến cố nầy để thay đổi Simôn và gia đình ông cho đến đời đời! Đúng là một bức tranh nói tới ân điển của Đức Chúa Trời!
(Minh họa: Bạn và tôi chưa hề nhìn thấy Chúa Jêsus chịu chết trên thập tự giá. Chúng ta không bị buộc vào công việc vác lấy thập tự giá của Ngài trong ngày ấy. Tuy nhiên, nếu bạn đã được cứu, sẽ có một ngày khi bạn, giống như Simôn, đến mặt đối mặt với Đức Chúa Jêsus Christ. Có thể bạn không nhìn thấy Ngài đang dãy chết, song bạn biết rõ bạn cần những gì Ngài đã phó dâng. Khi bạn tin theo Ngài bởi đức tin, bạn được thay đổi y như Simôn và gia đình của ông ấy. Đúng là một sự khác biệt mà Chúa Jêsus đã làm trong đời sống của chúng ta!)
Phần kết luận: Khi tôi trình bày các tư tưởng nầy tối nay, tôi cần phải hỏi bạn câu nầy: Bạn đã được cứu chưa? Có phải bạn đang tin cậy Chúa Jêsus, và một mình Chúa Jêsus để bạn được cứu? Giống như Simôn, có phải bạn đang mang lấy thập tự giá của Chúa rồi bước theo Ngài qua cuộc sống, vui vẻ mang lấy nổi xấu hổ và quở trách vì danh cao cả của Ngài không? Nếu bạn đang bị hư mất, bạn có thể được cứu tối nay. Nếu bạn đã được cứu, song bạn lại để cho nhiều thứ ăn luồn vào trong đời sống của bạn, toàn là những thứ chẳng đẹp lòng Chúa, bạn có thể được thanh tẩy tối nay. Nếu bạn hoàn toàn thành thật và nhìn nhận rằng bạn thực sự chưa mang lấy thập tự giá. Bạn đang trượt qua cuộc sống và thực sự chưa sống cho Chúa Jêsus với sự đầu phục đáng phải có ở trong lòng, phải, cũng chẳng có hy vọng gì cho bạn đâu đấy. Bất luận là nhu cần nào, tôi mới bạn hãy đến với Chúa Jêsus và nhu cần ấy sẽ được định liệu cho đến đời đời. Phải chăng Chúa Jêsus một mình mang lấy thập tự giá? Không phải đâu, nếu bạn và tôi yêu mến Ngài và dự phần với Ngài trong một đời sống thuận phục Ngài hoàn toàn.

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2010

Mác 15:15-25: "BỐI CẢNH TRÊN ĐƯỜNG ĐẾN ĐỒI GÔGÔTHA"



Mác 15:15-25
BỐI CẢNH TRÊN ĐƯỜNG ĐẾN ĐỒI GÔGÔTHA
Phần giới thiệu: Bối cảnh đã được đề ra. Tất cả những diễn viên đều có mặt ở đúng vị trí. Ai nấy đều nhìn biết chỗ đứng của họ mặc dù họ chưa hề tập luyện các vai trò đó. Hành động quan trọng nhất trong lịch sử loài người sắp sửa được bày ra.
Những câu nầy nói tới hậu quả cuộc xét xử Chúa chúng ta trước mặt người Do thái và kế đó là Philát. Cả hai: cấp lãnh đạo người Do thái và quan Tổng đốc Lamã đều xét đoán Chúa Jêsus và tuyên bố Ngài đáng bị tử hình.
Người Do thái đã làm vậy vì họ thù ghét Ngài. Họ đã thù ghét Chúa Jêsus vì Ngài xưng mình là Đấng Mêsi của họ. Ngài không phải là loại Mêsi mà họ đang trông mong, vì vậy họ đã chối bỏ Ngài rồi buộc Ngài phải chịu chết.
Philát đã kết án tử hình Chúa Jêsus hầu cứu lấy địa vị của ông ta với Rôma. Philát đã vi phạm từng tội lỗi mà ông ta đã biết rõ. Ông ta đã kết án Con Người mà chẳng ai có thể kết một án nào cả. Philát đã phạm tội chống lại lẽ thật, lương tâm, sự ngay thẳng và nguyên tắc trong việc xét xử Chúa Jêsus. Ông ta đã để cho một người vô tội bị đóng đinh trên thập tự giá hầu bảo đảm cho sự an ninh theo đời nầy. Khi làm như thế, Philát đã xét đoán linh hồn đời đời của ông ta trong Địa Ngục!
Hôm nay, chúng ta sẽ bước theo Chúa Jêsus từ pháp đình của Philát đến Đồi Gôgôtha, ở đó Ngài sẽ chịu chết vì tội lỗi của dân sự Ngài. Khi Chúa Jêsus bắt con đường của Ngài từ pháp đình của Philát đến đồi Gôgôtha, một vài bối cảnh được bày ra trong tấn thảm kịch nói tới sự chết của Ngài. Tôi muốn nhìn vào các bối cảnh ấy hôm nay.
Tôi muốn bạn chứng kiến Chúa Jêsus và mấy tên lính; Chúa Jêsus và Simôn; và Chúa Jêsus và đồi Sọ. Tôi muốn lấy mấy bối cảnh nầy từ những giờ phút sau cùng của Chúa chúng ta rồi rao giảng về Bối Cảnh Từ Con Đường Dẫn Đến Đồi Gôgôtha.
I. CHÚA JÊSUS VÀ MẤY TÊN LÍNH (các câu 15-20)
(Minh họa: Các cấp lãnh đạo Do thái đã đưa ra bản án của họ, câu 64. Dân chúng đã đưa ra bản án của họ, câu 12-14. Philát đã đưa ra lời kết án của ông ta, câu 15. Trong một nổ lực để chuyển sự đổ thừa về quyết định của ông ta sang người Do thái, Philát đã thực hiện một hình thức có tính biểu tượng khi rửa tay về toàn bộ vụ án, Mathiơ 27:24. Người Do thái đã chấp nhận sự đổ thừa về cái chết của Đấng Christ và đã công bố một lời rủa sả giáng trên họ và con cháu của họ, Mathiơ 27:25. Khi ấy, Philát đã giao Chúa Jêsus vào sự canh giữ của mấy tên lính để họ thi hành án chết của Ngài).
A. Đánh đòn (câu 15) – Khi mấy tên lính nhận Chúa Jêsus nơi tay họ, chúng bắt đầu ngược đãi Ngài. Việc đầu tiên chúng đã làm cho Ngài là “đánh đòn” Ngài. Kinh thánh đi qua biến cố nầy thật nhanh, độc giả sẽ nghĩ chẳng có gì nhiều để nói. Nhưng, cái điều cần phải nói, “đánh đòn” là một trong những hình phạt đáng sợ nhất do nhà cầm quyền Lamã lập ra.
Nạn nhân bị lột trần và buộc phải khom người bên một cây cọc thấp, phần lưng gắn chặt vào đó. Hai bàn tay và hai bàn chân bị trói lại rồi người bị quất với một dụng cụ gọi là “roi”. Công cụ hành hình độc ác nầy đích danh được gọi là “roi bò cạp”. Nó cũng được gọi là “con mèo chín đuôi”. Cây roi gồm một cái cán bằng gỗ từ đó nối mấy sợi dây bằng da. Ở đầu của sợi dây da ấy có gắn mẫu xương hay kim loại.
Cây roi nầy được sử dụng để đánh đòn tù nhân. Khi người bị đánh, mẫu xương và kim loại nơi cây roi sẽ móc ra từng mảng thịt lớn. Mạch máu và đôi khi các động mạch bị đứt rời ra. Khi ấy các bộ phận nội tạng bị bày ra và hai con mắt bị móc đi. Nhiều người đã chết chỉ qua cuộc đánh đòn nầy.
(Minh họa: Tôi không thể mô tả một cuộc đánh đòn nào giống như thế nầy được. Tôi không có từ vựng nào để mô tả nó. Tôi muốn bạn nhớ lý do tại sao Đức Chúa Jêsus Christ lại để cho sự đánh đòn kinh khiếp ấy đã diễn ra. Ngài đã cho phép nó vì Ngài yêu thương bạn đấy! Đấy là lằn đòn của bạn mà Ngài đã gánh chịu trong ngày đó. Ngài đã chịu đòn như thế để Ngài có thể cứu lấy linh hồn của bạn. Ngài cũng chịu thế để làm ứng nghiệm lời tiên tri thiêng liêng, Êsai 50:6).
B. Sự chế giễu (các câu 16-20) – Sau khi mấy tên lính đã đánh đòn Chúa Jêsus xong, họ đưa Ngài vào sân trong. Họ đã gọi “cả cơ binh” lại. Điều nầy có ý nói tới đội quân Lamã, hay khoảng 600 người. Tất cả binh lính không có bổn phận đã nhóm lại để đùa cợt với tội phạm đã bị kết án.
Đây là một việc thường xuyên mà mấy tên lính đã làm. Bao lâu chúng chưa giết tù phạm đã bị kết án, chúng được tự do đùa cợt với Ngài mặc ý chúng.
Số người nầy rất vô tâm và hoàn toàn chẳng có chút thương xót đối với Chúa Jêsus.
Hãy hình dung bối cảnh xem. Chúa Jêsus đang đứng ở trước mặt họ. Thân thể Ngài yếu lã đi qua cả đêm dài không ngủ. Gương mặt của Ngài phù lên từ sự ngược đãi mà Ngài đã gánh chịu nơi tay của Thầy Tế Cả và cảnh vệ của Đền Thờ, 14:65. Người của Ngài đẩm máu từ cuộc đánh đập kia. Da thịt Ngài rách tả tơi nơi lưng Ngài. Máu của Ngài đọng lại nơi hai chơn Ngài. Bạn sẽ nghĩ rằng việc nhìn thấy Chúa Jêsus trong tình trạng ấy sẽ khiến cho mấy tên lính phải rút tay lại. Nhưng họ chẳng rút tay lại đâu!
Thay vì thế, họ còn mở ra một trò chơi độc địa với Đức Chúa Jêsus Christ. Họ quấn cái áo màu điều quanh hai vai của Ngài. Họ đan cái mão gai rồi đặt nó lên đầu Ngài. Họ đặt cây sậy vào tay Ngài. Chúa Jêsus là Vua của người Do thái, và họ mặc cho Ngài Ngài giống như một vị vua rồi họ nhiếc móc Ngài. Họ khom mình xuống trước mặt Ngài, và họ chào Ngài như chào một vì vua. Một cảnh tượng chế giễu thật thê thảm.
(Minh họa: Há đây chẳng phải là điều thế gian vẫn còn làm cho Chúa Jêsus không? Thế gian vẫn dành cho Ngài sự phục vụ qua môi miệng và cúi mình xuống nhiếc móc trước mặt Ngài, nhưng họ không yêu mến Ngài. Họ chẳng tôn trọng Ngài. Họ chẳng muốn sống cho Ngài. Họ chẳng kể gì đến Lời của Ngài, Ý chỉ Ngài hay đường lối của Ngài. Thế gian đã dành cho Ngài sự phục vụ bằng môi miệng, nhưng chẳng chút yêu mến nào dành cho Ngài trong tấm lòng của họ.
Thật là đáng buồn, nhưng điều nầy cũng đang xảy ra trong hội thánh. Có những người tự xưng nhận mình biết Ngài qua lời lẽ họ thốt ra, nhưng họ đang chối bỏ Ngài bằng đời sống mà họ đang sống. Người ta có thể xưng điều gì mặc ý, nhưng đời sống của một người nói lớn tiếng hơn lời xưng nhận của họ! Như có người đã từng nói: “Những gì bạn làm lớn tiếng đến nỗi tôi không nghe thấy những điều bạn đang nói”. Khi chúng ta xưng mình yêu mến Chúa Jêsus mà từ chối không hầu việc Ngài, chúng ta chẳng tốt gì hơn mấy tên lính kia, chúng đang chế giễu Nhà Vua trong ngày họ đóng đinh Ngài trên thập tự giá).
C. Đánh đòn (câu 19) – Số người nầy chưa thỏa mãn khi quất Chúa Jêsus cây roi. Họ chẳng hài lòng khi chế giễu Ngài và nhạo báng Ngài. Theo câu 17, họ đã đặt một chiếc mão gai lên đầu Ngài. Và, trong hành động nghiệt ngã sau cùng, họ đã lấy cây sậy mà họ đặt trong tay Ngài rồi họ đánh Ngài với cây sậy ấy rồi họ khạc nhổ nơi mặt Ngài. Khi đó, họ lột cái áo màu điều kia ra khỏi Ngài, làm tét ra những vết thương đã bắt đầu khô đi, rồi dẫn Đấng Christ người đầy máu me, tan nát, bị sỉ nhục đi đến chỗ khiến Ngài phải chết mất.
(Minh họa: Tôi nhắc tới chỗ nầy vì đây là một hình ảnh nói tới ân điển của Đức Chúa Trời đang hành động. Bạn cũng cần phải nhớ, đây là Đức Chúa Trời mà họ đang đánh đập. Đây là Đức Chúa Trời mà họ đang chế giễu. Đây là gương mặt của Đức Chúa Trời mà họ khạc nhổ trên đó. Đây là Đức Chúa Trời mà họ đang ngược đãi!
Ngài đã dựng nên chính hạng người nầy. Ngài có quyền phép để hủy diệt họ chỉ bởi suy nghĩ về sự hủy diệt đó thôi. Nếu như Ngài muốn, Ngài có thể triệu tập vô số thiên sứ đến đánh trận cho Ngài và tiêu diệt những kẻ ngược đãi Ngài, Mathiơ 26:53.
Một lần nữa, tôi nói cho bạn biết rằng Ngài đã gánh chịu mọi sự ấy vì cớ tình yêu của Ngài dành cho dân sự Ngài. Ngài đã chịu đựng sự xấu hổ, đau đớn và sự chế giễu vì Ngài yêu thương tôi! Tôi chúc phước cho danh của Ngài vì Ngài yêu thương tôi dường ấy!
Chúa Jêsus đã mặc chiếc áo màu điều trong đại sảnh của Philát vào buổi sáng hôm ấy. Trước khi ban ngày kết thúc, Chúa Jêsus mặc lấy tội lỗi màu điều của tôi trên thập tự giá, II Côrinhtô 5:21; Êsai 1:18! Chúa Jêsus đã đội chiếc mão gai vào sáng hôm ấy. Mão gai đó làm biểu tượng cho sự rủa sả của tội lỗi, Sáng thế ký 3:17-19. Trước khi ban ngày kết thúc, Chúa Jêsus sẽ mang lấy toàn bộ gánh nặng sự rủa sả của tội lỗi. Ngài sẽ trả món nợ tội lỗi và bảo đảm rằng, một ngày kia, thế gian sẽ được giải phóng ra khỏi sự rủa sả ấy, Rôma 8:20-22).
I. Chúa Jêsus và mấy tên lính
II. CHÚA JÊSUS VÀ SIMÔN (câu 21)
(Minh họa: Sau khi hoàn tất xong trò chơi nghiệt ngã của họ, mấy tên lính đã dẫn Chúa Jêsus đến đồi Gôgôtha để thực hiện việc hành hình Ngài. Khi họ bắt con đường đi đến đồi Gôgôtha, Chúa Jêsus không thể vác được cây thập tự của Ngài. Lịch sử cho chúng ta biết rằng người bị kết án bị buộc phải vác cây thập tự nặng nề, gọi là “patibulum”, ra tới chỗ hành quyết. Patibulum bị cột ngang bờ vai của người bị kết án, và người bị buộc phải vác lấy khúc gỗ nặng nề nầy. Thích ứng với tình trạng yếu sức do bị hành hạ suốt đêm, sự ngược đãi nơi tay của những kẻ vu cáo Ngài, và từ chỗ mất máu vì sự đánh đập, Chúa Jêsus quá yếu sức không thể vác nổi cây thập tự đến đồi Gôgôtha. Mấy tên lính Lamã đã túm lấy một người có tên là Simôn từ trong đám đông rồi buộc người phải vác thập tự giá của Chúa chúng ta).
A. Sự lựa chọn của người – Chẳng có nói gì nhiều về người có tên là Simôn nầy. Mọi sự chúng ta biết về ông ta, ấy là ông đến từ Cyrene, là địa điểm nằm ở châu Phi, gần Libya ngày nay. Chúng ta biết ông có mặt tại thành Jerusalem vào dịp Lễ Vượt Qua, sự có mặt ấy cho thấy rằng ông là một người Do thái đã đến với thành phố nầy đặng thờ phượng. Có lẽ ông cùng đi với gia đình mình. Người nầy, một người châu Phi, có lẽ là một người da màu có mặt ở đó đặng thờ phượng. Ông ta đã đến để dâng Chiên Con Lễ Vượt Qua và ông ta đã đến mặt đối mặt với Chiên Con của Đức Chúa Trời! Theo như bản tường trình, đây chẳng phải là dịp để nhóm lại đâu!
Lời của Chúa cho chúng ta biết họ đã “bắt” Simôn phải vác thập tự giá của Chúa. Từ ngữ nầy có ý nói tới “buộc phải làm việc công khai”. Luật pháp Lamã cho phép binh lính Lamã bắt những người dân phải lo liệu những công việc nhất định nào đó thay cho họ. Dân chúng bị buộc phải vâng lời, hoặc họ sẽ bị kết án tử hình. Chúa Jêsus nhắc tới cách làm nầy ở Mathiơ 5:41.
B. Sự xấu hổ của người – Hành động thấp hèn nhất có thể hình dung được là phải vác thập tự giá của người bị kết án. Không một tên lính nào khom mình xuống làm công việc ấy. Không một người Do thái nào muốn làm công việc đó, nhưng đặc biệt là nhằm vào ngày sửa soạn cho Lễ Vượt Qua.
Vác lấy thập tự giá làm ô nhục một người và khiến họ bị ô uế về mặt nghi thức. Đối với Simôn, Lễ Vượt Qua đã qua đi khi ông chạm đến thập tự giá.
Từ ngữ “bắt” đem theo với nó ý tưởng nói tới sức mạnh. Có lẽ đây là lời đe dọa chết chóc khiến cho người châu Phi nầy phải vác lấy thập tự giá ấy rồi đem nó đi. Bất chấp mọi hoàn cảnh, từ giây phút Simôn chạm đến thập tự giá đó, ông là một nhân vật đã được đánh dấu!
(Minh họa: Đúng là một bức tranh cho những ai trong chúng ta xưng mính là Cơ đốc nhân! Có phải bạn nhìn biết rằng thập tự giá của Đấng Christ vẫn còn được gắn với xấu hổ không, Hêbơrơ 12:2? Chúa Jêsus đã phán rằng một trong những dấu hiệu của môn đồ Ngài, ấy là họ đã có một sự bằng lòng và ước ao muốn vác lấy một cây thập tự, Mathiơ 16:24. Phân đoạn Kinh thánh nầy nói rõ rằng người nào theo Chúa Jêsus phải bằng lòng tự chối bỏ mình, vác lấy thập tự giá mà theo Ngài.
Làm ơn lưu ý rằng những bước chơn của Chúa Jêsus đã dẫn Ngài đến sự chết trước khi chúng đưa Ngài đến sự vinh hiển! Cũng thực như thế cho bạn và tôi! Việc gánh lấy thập tự giá của Ngài sẽ đem lại sự quở trách của thế gian, I Côrinhtô 1:18, nhưng một sự bằng lòng vác lấy thập tự giá vì sự vinh hiển của Ngài sẽ đem lại nụ cười của Đức Chúa Trời!
Giống như một tội phạm bị kết án, bị buộc phải vác lấy thập tự giá của mình cho thế gian thấy rằng người ấy thuận phục theo các phép tắc mà người ấy từng nổi loạn nghịch cùng, cũng vậy: người tín đồ được lại sanh phải mang lấy thập tự giá của Đấng Christ. Điều nầy tỏ ra cho thế gian thấy rằng chúng ta giờ đây phục theo luật lệ của Đấng mà chúng ta từng nổi loạn nghịch cùng.
Điều nầy có ý nói rằng chúng ta phải ra khỏi thế gian. Nhất định điều nầy có ý nói rằng chúng ta phải sống khác biệt với thế gian trong suy tưởng của mình, trong tư thế sinh sống của chúng ta, trong các hình thái giải trí mà chúng ta đang có, trong cách chúng ta xử sự ở các mối quan hệ của chúng ta, v.v…
Một phần của sự xấu hổ của Đấng Christ là sự chúng ta học đòi giống như Ngài thay vì ưa thích thế gian! Thậm chí đừng giả vờ vác lấy thập tự giá của bạn trừ phi bạn đã đem từng lãnh vực của cuộc sống đầu phục đối với ý chỉ của Đức Chúa Trời. Có phải Đức Chúa Trời đẹp lòng với mọi sự bạn đang làm không? Có phải bạn đang mời Chúa Jêsus đến nghe âm nhạc của bạn không? Có phải bạn đang mời Ngài cùng xem TV với bạn không? Có phải bạn đưa Ngài cùng đến chỗ hẹn hò? Có phải Chúa Jêsus hiệp với bạn trong mọi sự bạn đang làm không? Nếu không, thì ai đó cần phải thay đổi, và ấy chẳng phải là Ngài đâu!)
C. Ơn cứu rỗi của người – Ấy chẳng phải là tình cờ mà Simôn và gia đình ông đi ngang qua thành Jerusalem vào thời điểm quí báu ấy đâu. Chính sự tể trị của Chúa cho phép con đường của ông phải đến chỗ có Đức Chúa Jêsus Christ ở đó. Tôi không thể hiểu được hết mọi việc làm của Chúa chúng ta, nhưng tôi biết rằng Ngài có một phương thức đem người ta đến với Ngài để họ được cứu. Có nhớ người đàn bà bên giếng không, Giăng 4:4-29? Có nhớ hoạn quan Êthiôpi không, Công Vụ các Sứ Đồ 8:26-39? Rõ ràng, Đức Chúa Trời đã sử dụng biến cố nầy để tỏ ra ơn cứu rỗi cho Simôn. Đức Chúa Trời đã đưa người tìm kiếm đến với Cứu Chúa!
Chúng ta không biết khi nào thì Simôn đạt đến mức nhìn biết Chúa, nhưng chúng ta có từng lý do để tin ông đã đạt đến đó. Mác nhắc đến “Alécxanđơ và Ruphu”. Hai cái tên nầy rất quen thuộc với những Cơ đốc nhân mà ông viết thư gửi cho họ. Về sau, khi Phaolô kết thúc thư tín ông viết cho người thành Rôma, ông nhắc tới Ruphu và mẹ của Ruphu. Sâu xa hơn nữa, ông đã xem bà chính là mẹ ruột của ông, Rôma 16:13. Rõ ràng là sự việc đã xảy ra trong tấm lòng của Simôn và gia đình ông khi họ nhìn thấy Chúa chịu chết tại đồi Gôgôtha trong ngày ấy. Bất luận điều gì đã xảy ra, Đức Chúa Trời đã sử dụng biến cố nầy để thay đổi Simôn và gia đình ông cho đến đời đời! Đúng là một bức tranh nói tới ân điển của Đức Chúa Trời!
(Minh họa: Giống như Simôn, tôi xác định rõ sự việc của riêng mình khi tôi đến đối mặt với Chúa. Tôi không biết điều chi về Ngài, nhưng Ngài đang tìm kiếm tôi! Khi tôi gặp Ngài, Ngài buộc tôi phải vác lấy thập tự giá mà theo Ngài. Khi tôi vác, Ngài cứu lấy linh hồn tôi!
Ngài có thể làm y như thế cho bạn đấy! Nếu bạn chưa bao giờ được cứu bởi ân điển, hãy đến với Chúa Jêsus hôm nay và tin cậy Ngài để được cứu, là điều mà linh hồn bạn đang có cần! Ngài có thể thay đổi đời sống của bạn và thay đổi cõi đời đời của bạn nữa đấy!)
I. Chúa Jêsus và mấy tên lính
II. Chúa Jêsus và Simôn
III. CHÚA JÊSUS VÀ ĐỒI SỌ (các câu 22-25)
A. Đây là địa điểm của những sự lựa chọn (các câu 22-23) – Khi Chúa Jêsus đến tại đồi Gôgôtha, họ đã cho Ngài uống “rượu hòa với một dược”. Đây là một hỗn hợp gây mê. Thức uống nầy không được ấn định để yên ủi cho kẻ bị kết án; nó được ấn định cho sự thuận tiện đối với mấy tên lính. Họ chẳng quan tâm Chúa Jêsus và những người khác phải chịu khổ như thế nào, mấy tên lính cho họ uống vì nó giữ cho các tù phạm khỏi vùng vẫy khi bị đóng đinh trên thập tự giá.
Khi Chúa Jêsus được cho uống thứ làm cho lý trí phải mê muội đi, Ngài từ chối. Chúa Jêsus đã đến với thế gian nầy để chịu chết vì tội lỗi, Giăng 18:37. Ngài đã đến để uống cho hết cái chén thạnh nộ của Cha Ngài, Mác 14:36; Êsai 51:17. Ngài đã đến để chịu chết thay cho người vô tội, I Phierơ 3:18; II Côrinhtô 5:21.
Chúa Jêsus muốn làm những điều Ngài sắp sửa phải làm với một lý trí trong sáng. Chúa Jêsus bằng lòng gánh chịu mọi thương khó theo phần xác, về lý trí, về thuộc linh và về tình cảm của thập tự giá, mà không cần một sự khuây khỏa nào khác. Ngài ao ước chịu đựng cái giá đầy đủ của án phạt mà tôi đáng phải chịu. Ngài đã chịu như thế vì tôi và tôi ngợi khen Ngài vì sự ấy.
B. Đây là một chỗ rất tàn nhẫn (câu 24) – Chiều sâu sự băng hoại của con người được tỏ ra rõ ràng trong ngày ấy tại đồi Gôgôtha. Sau khi mấy tên lính đóng đinh Chúa Jêsus trên thập tự giá, họ ngồi xuống nơi chơn Ngài rồi bóc thăm lấy của cải duy nhứt mà Ngài đã có trên thế gian nầy, chính cái áo trên lưng Ngài.
Tất nhiên, điều nầy đã làm ứng nghiệm các lời tiên tri đời xưa, Thi thiên 22:18. Điều nầy cũng tỏ ra rõ ràng kẻ dữ là như thế nào!?! Mấy tên lính cứng lòng nầy đã xây con mắt mù lòa và một lỗ tai điếc vào những đau khổ của mấy người bị kết án đang treo trên các cây thập tự trong ngày ấy.
(Minh họa: Chúng ta đừng quá cứng rắn nhắm vào mấy tên lính. Hầu hết chúng ta đều tỏ ra cùng một loại tàn nhẫn trong đời sống của chúng ta. Chúng ta sống cho bản thân mình với chẳng có suy nghĩ nào dành cho những người ở chung quanh chúng ta. Nếu chẳng ai chạm đến chúng ta hay gia đình của chúng ta, thì thực sự chẳng có gì quá quan trọng đối với chúng ta.
Phải, người ta đang đi thẳng vào Địa Ngục, nhưng đấy chẳng phải là vấn đề của chúng ta. Rốt lại, cả gia đình tôi đã được cứu. Phải, người ta đang đau khổ, nhưng tôi có quá nhiều việc phải làm nên chẳng quan tâm chi về sự ấy. Phải, tôi biết có công việc thuộc linh cần phải làm, song bạn không thể trông tôi dính dáng vào mà chi. Rốt lại, tôi cũng có nhiều việc mà tôi muốn làm lắm. Đấy chính là loại thái độ mà mấy tên lính kia đã có. Thái độ ấy không bao giờ là sự thực của một con cái được Đức Chúa Trời cứu chuộc!)
C. Đây là một chỗ để đóng đinh vào thập tự giá (các câu 24-25) – Kinh thánh là một quyển sách đáng kinh ngạc. Tất cả bốn trước giả Tin Lành đều viết về sự Chúa bị đóng đinh trên thập tự giá, nhưng bản thân sự việc không hề được mô tả. Một trong những biến cố quan trọng nhất trong lịch sử của con người được mô tả đơn sơ bằng câu nói: “và họ đóng đinh Ngài trên cây thập tự”.
Trong khi Kinh thánh không cung ứng cho chúng ta nhiều trong cách mô tả, Kinh thánh khiến cho chúng ta nhìn biết rằng sự đóng đinh Chúa Jêsus trên thập tự giá ở đồi Gôgôtha là một sự kiện rất quan trọng. Thực vậy, thập tự giá là trung tâm điểm của toàn bộ lịch sử. Ngày Chúa Jêsus bị đóng đinh trên thập tự giá là ngày mà tội lỗi và Satan bị đánh bại đến đời đời cho hết thảy người nào tin. Sự Chúa bị đóng đinh trên thập tự giá là một biến cố xứng đáng cho cái nhìn kỹ càng hơn.
Frederick Farrar, trong quyển Cuộc Đời Của Đấng Christ, mô tả sự đóng đinh trên thập tự giá theo cách nầy.
Một cái chết khi bị đóng đinh trên thập tự giá dường như gộp hết mọi đau khổ và sự chết có thể có về sự kinh khiếp và rùng rợn – choáng váng, gò bó, khát, đói, không ngủ, sốt rất khó chịu, xấu hổ công khai, dày vò liên tục, kinh hãi, các vết thương có dựng tính gây chết chóc – tất cả sẽ dồn tới cực điểm mà ở đó tù phạm sẽ gánh chịu hết thảy, nhưng tất cả chỉ ngắn ngủi tới điểm sẽ làm cho người tù phạm kia mất hết sự tỉnh biết.
Tình trạng không còn tự nhiên đã làm cho từng giây phút thật là đau đớn; các mạch máu tan nát hết và mấy sợi gân bị chằng ra với nổi đau không dứt; các vết thương, thật đau đớn, dần dần hoại tử [khi một nạn nhân phải mất mấy ngày mới chết]; các động mạch – đặc biệt ở đầu và bao tử – bắt đầu phình ra và bị ép quá tải với máu, và trong khi từng nổi đau cứ tiếp tục dần dần tăng thêm, rồi thêm vào với chúng là cơn khát không thể chịu được cứ tràn dâng lên, và mọi biến chứng của phần xác như thế nầy gây ra một sự kích động và lo sợ ở bên trong, nó tạo ra viễn cảnh tử vong – về sự chết, là kẻ thù vô danh, người nào tiếp cận nó sẽ rùng vai – mang dáng dấp của sự giải thoát ngọt ngào và thấm thía.
Có một việc rất rõ ràng. Những cuộc hành hình ở thế kỷ đầu tiên không giống như trong thời hiện đại, vì họ không tìm kiếm một cái chết mau chóng, không đau đớn, cũng không duy trì một lượng phẩm giá nào dành cho hạng tội phạm. Ngược lại, họ đã tìm kiếm một sự hành hại đầy đau thương hoàn toàn sỉ nhục kẻ tội phạm. Và thật là quan trọng khi chúng ta hiểu rõ vấn đề nầy, vì nó giúp cho chúng ta nhìn biết sự thương khó trong cái chết của Đấng Christ. (Vol. 2 [New York: E. P. Dutton, 1877], pp. 403–4) MacArthur, J. (1989). Matthew (257). Chicago: Moody Press.
Cái chết của Chúa Jêsus ở Naxarét và hai tên cướp trong ngày ấy chỉ là công việc thường nhật đối với người Lamã. Cái chết của ba người Do thái không hề tạo ra một đốm sáng nào trên màn hình rađa của Rôma. Tôi muốn bạn nhìn biết đang khi cả đất không nhìn thấy tầm quan trọng của những gì đã xảy ra trong ngày ấy, sự chết của Đức Chúa Jêsus Christ đã tạo ra các tin tức trên Thiên đàng!
Đức Chúa Cha đã chứng kiến cái chết của Đức Chúa Con, và Ngài lấy làm vừa lòng. Án phạt của tội lỗi đã được trả và hạng tội nhân sẽ được cứu. Sự đóng đinh Đức Chúa Jêsus Christ trên thập tự giá đã mở ra một con đường đến với Đức Chúa Trời sẽ không bao giờ bị đóng lại. Giờ đây, hết thảy những ai đến với Ngài bởi đức tin, tin cậy sự chết trên thập tự giá và sự sống lại của Ngài ra khỏi kẻ chết là sự trông cậy duy nhứt được cứu của họ, sẽ được cứu cho đến đời đời bởi ân điển của Đức Chúa Trời. (Minh họa: Rôma 10:9; 13)
Phần kết luận: Tôi sẽ nói nhiều về thập tự giá khi chúng ta tiếp tục nghiên cứu các biến cố ở Mác 15. Một cái nhìn thoáng qua ba bối cảnh nầy, khi Chúa Jêsus bắt con đường đến với thập tự giá, đều được phép hôm nay. Bạn nghĩ gì khi bạn nghiên cứu những sự nầy?
Có phải bạn được nhắc nhớ về tình yêu của Ngài dành cho bạn không? Có phải bạn đầy dẫy với ngợi khen và cảm tạ dành cho Cứu Chúa là Đấng đã phó chính mình Ngài cho bạn để bạn có thể nhận được sự sống và sự cứu rỗi không? Hôm nay há chẳng phải là thì thuận tiện cho bạn sấp mình xuống trước mặt Ngài, thờ lạy Ngài vì tình yêu của Ngài, nổi khổ của Ngài và món quà lớn lao của Ngài dành cho bạn không?
Có phải bạn được nhắc nhớ đến các lời thề bước theo Ngài mà bạn đã lập với Ngài không? Có phải bạn được nhắc nhớ đến các lời thề mà bạn đã phá vỡ không? Có một thời gian khi bạn yêu mến Chúa Jêsus. Bạn yêu mến Ngài đủ để đến với nhà của Ngài, cầu nguyện và đọc Lời của Ngài như bạn đáng phải có. Bây giờ, bạn đã lạc xa khỏi Ngài. Bạn không còn ở gần nữa. Nhưng, sau khi nghe về tình yêu và sự hy sinh của Ngài đã nhắc cho bạn nhớ đến chỗ mà bạn cần phải có mặt. Hãy đến với Ngài hôm nay và để cho Ngài tha thứ bạn, phục hồi bạn đến chỗ mà bạn cần phải ở với Ngài.
Có phải các bối cảnh nầy đã khiến cho bạn phải thấy rõ mình là một tội nhân, rõ ràng là đối với bạn Chúa Jêsus đã chịu chết để cứu bạn ra khỏi tội lỗi của bạn không? Chẳng lẽ bạn không chịu đến với Ngài hôm nay sao? Tại sao hôm nay không là cái ngày thôi không thối lui nữa mà hãy đến với Chúa. Hôm nay có thể là ngày cứu rỗi của bạn. Nếu Ngài đang kêu gọi bạn đến, bạn cần phải nghe theo tiếng của Ngài và làm theo như Ngài đang bảo bạn phải làm.

Thứ Ba, 23 tháng 11, 2010

Mác 14:53-65: "ISRAEL NƠI NGAI PHÁN XÉT"



Mác 14:53-65
ISRAEL NƠI NGAI PHÁN XÉT
Phần giới thiệu: Đúng là một buổi tối đầy sự thăng trầm cho Đức Chúa Jêsus Christ. Thứ nhứt, đã có đỉnh cao tuân giữ Lễ Vượt Qua với các môn đồ của Ngài trên phòng cao. Đã có chỗ thấp kém, Giuđa Íchcariốt rời bỏ Cứu Chúa để đi ra rồi nộp Ngài cho kẻ thù của Ngài. Đã có đỉnh cao chức vụ của Ngài với các môn đồ khi họ đi khỏi thành Jerusalem, qua Trũng Kítrôn đến vườn Ghếtsêmanê. Có trũng thương khó thuộc linh khi Ngài cầu nguyện trong vườn. Đã có cao điểm đầu phục tuyệt đối và hoàn toàn của Ngài đối với ý chỉ của Cha Ngài. Đã có điều thấp hèn của việc Giuđa hôn Ngài và binh lính tới bắt Ngài.
Dẫu thế nào đi nữa, bữa tối nầy thật là trọng đại. Trước khi bình minh ló dạng, Chúa Jêsus đã đối mặt với nhiều điều khó khăn. Phân đoạn Kinh thánh mà chúng ta đang nghiên cứu hôm nay cho chúng ta biết về một trong những thời điểm khó khăn ấy. Ở mấy câu nầy, chúng ta có các chi tiết cuộc xét xử Chúa chúng ta trước mặt Tòa Công Luận của người Do thái.
Trong cuộc xét xử nầy, Chúa Jêsus bị tố cáo và bị xét đoán bởi chính những người mà Ngài đã đến để cứu họ trong thế gian nầy. Họ đã bắt Ngài, buộc tội Ngài, tố cáo Ngài rồi kết án Ngài, họ tin rằng họ đang xét xử Chúa Jêsus trong đêm đó. Thực ra, Ngài đang xét đoán họ!
Thật vậy, phân đoạn Kinh thánh nầy không tỏ ra Chúa Jêsus chịu xét xử nhiều cho bằng nó tỏ ra Israel đang chịu xét xử. Theo một ý nghĩa rất thực, Israel đang đứng trước ngôi phán xét. Họ đang ở trong sự hiện diện của Đấng Mêsi, Vua, Đức Chúa Trời và Quan Án của họ, nhưng họ quá mù quáng không thể nhìn biết Ngài là ai nữa. Dân Israel đã ở trong cuộc xét xử vào buổi tối hôm ấy. Họ bị xét đoán bởi Chúa vinh hiển và họ bị cáo là có tội.
Tôi muốn rao giảng về Israel Nơi Ngai Phán Xét. Tôi muốn chỉ cho bạn thấy các lãnh vực trong cuộc xét xử nầy, ở đó họ đứng trong tội lỗi ở trước mặt Chúa. Họ Phạm Tội Trong Sự Triệu Tập Của Họ; Họ Phạm Tội Trong Sự Đối Mặt Của Họ; và Họ Phạm Tội Trong Sự Xét Đoán Của Họ.
Chúng ta hãy cùng nhau nghiên cứu các lãnh vực nầy trong cuộc xét xử Chúa hôm nay. Trong mấy câu nầy, chúng ta thấy sự phán xét của một dân tộc, nhưng chúng ta cũng thấy điều chi diễn ra khi một cá nhân chối bỏ Đức Chúa Jêsus Christ. Hãy chú ý cùng với tôi các lãnh vực phạm tội của Israel khi tôi rao giảng đề tài Israel Nơi Ngai Phán Xét.
I. HỌ PHẠM TỘI TRONG CUỘC TRIỆU TẬP CỦA HỌ (các câu 53-59)
(Minh họa: Khi Chúa Jêsus bị bắt trong vườn Ghếtsêmanê, trước tiên Ngài bị dẫn tới nhà của Anne, Giăng 18:13. Ông ta là cha vợ của Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm đương niên là Caiphe, và hiển nhiên là một nhân vật được xem là có ảnh hưởng đáng kể giữa vòng người Do thái. Sau khi Anne đã tra gạn Chúa Jêsus xong, ông ta bèn chuyển Ngài sang cho Caiphe, Giăng 18:24.
Phân đoạn Kinh thánh của chúng ta xử lý với cuộc xét xử của Chúa trước Tòa Công Luận. Tòa Công Luận là toà án tối cao gồm 71 thành viên của xứ Israel. Từ ngữ “Tòa Công Luận” sát nghĩa có ý nói “ngồi lại với nhau”. Họ là các quan chức cai trị của xứ sở. Các thành viên của hội đồng được chọn vì sự trưởng thành và vì sự khôn ngoan của họ. Người ta trông mong họ xét xử thật công bằng và vô tư trong mọi vụ việc của họ. Thầy tế lễ thượng phẩm nắm hết các thủ tục tố tụng và vì thế ông ta nắm lấy chặng giữa trong việc xét xử Chúa.
Chúng ta chỉ có thể suy nghĩ, nhưng dường như rõ ràng khi có lời cho hay Giuđa đang dẫn lính tới địa điểm của Chúa Jêsus, Tòa Công Luận đã bắt đầu triệu tập lại. Những con người tôn giáo, đầy quyền lực nầy có thể ngửi được mùi máu. Họ đã muốn tiêu diệt Chúa Jêsus một thời gian rồi, và lần nầy là cơ hội của họ. Vì vậy, họ cùng nhau nhóm lại đặng xét xử Ngài.
Cuộc triệu tập của họ là bất hợp pháp ở một số cấp độ. Bản chất bất hợp pháp trong các thủ tục của họ đã làm cho mọi luật lệ của họ chẳng còn có hiệu lực nữa, nhưng mấy cái bánh xe của sự tể trị thiêng liêng đang chuyển động và chúng sẽ không dừng lại cho tới chừng nào Chúa Jêsus gục chết trên thập tự giá.
Tôi muốn dành ra một phút để chia sẻ với bạn mấy lý do cho thấy tại sao cuộc xét xử nầy là bất hợp pháp.
A. Cuộc xét xử bất hợp pháp vì thời điểm triệu tập của nó – Luật lệ của người Do thái, được quy định trong hệ thống pháp đình của họ, đã cấm họ không được xét xử lúc ban đêm hay trong một ngày lễ lạc. Tổ chức xét xử vào một trong các thời điểm nầy sẽ ngăn trở toàn thể hội đồng không nhóm lại được, và ngăn trở kẻ bị cáo không đưa ra được lời biện hộ có hiệu lực, lại còn khó khăn thêm cho những người làm chứng đến với cuộc xét xử nữa. Cuộc xét xử nầy rõ ràng đã vi phạm các điều khoản nầy, một khi nó được tổ chức lúc ban đêm và nhằm vào ngày Lễ Vượt Qua.
B. Cuộc xét xử bất hợp pháp vì địa điểm nó được tổ chức – Chính luật lệ của người Do thái duy trì rằng mọi cuộc xét xử được Tòa Công Luận tổ chức cần phải được tổ chức ở Đại Sảnh Hewn Stones, là địa điểm có nền của Đền Thờ. Điều luật nầy đã bị vi phạm vì cuộc xét xử đã được tổ chức trong dinh thự riêng của Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm.
C. Cuộc xét xử bất hợp pháp vì cách thức nó được tổ chức – Có nhiều vấn đề với cuộc xét xử Chúa Jêsus trong đêm đó. Giữa vòng những việc bất hợp pháp trong cuộc xét xử Ngài là những việc sau đây:
1. Những cuộc xét xử là bất hợp pháp trong đêm trước ngày Sa-bát vì luật lệ của người Do thái đòi hỏi hoãn một ngày trước khi kết án.
2. Một bản án có tội chỉ có thể được kết vào ngày sau cuộc xét xử.
3. Tòa Công Luận không đưa ra những bản án nghịch lại kẻ bị kiện, họ chỉ có thể nghiên cứu bản án do những người khác soạn ra.
4. Những bản án nghịch lại Chúa Jêsus đã bị đổi luôn trong suốt cuộc xét xử. Trước tiên Ngài bị kết án với lời đe dọa hủy diệt Đền Thờ. Sau đó, Ngài bị kết án với tội phạm thượng. Thế rồi, khi Ngài đứng trước mặt Philát, những bản án của Ngài lại bị thay đổi nữa. Lần nầy, Ngài bị kết án với việc xưng nhận mình là Vua dân Giuđa và về việc cấm nộp thuế cho Rôma.
5. Đức Chúa Jêsus Christ không được phép biện hộ trước toàn án. Mọi bản án nghịch lại Ngài đã được nghiên cứu kỷ lưỡng và Ngài chỉ được phép đòi các nhân chứng của riêng Ngài.
6. Tòa Công Luận tuyên bố án tử hình. Theo luật thì Tòa Công Luận không thể kết án hay thi hành án tử hình.
D. Cuộc xét xử bất hợp pháp vì lý do nó được tổ chức – Cuộc xét xử nầy không phải là tìm kiếm sự thật có tội hay vô tội của một người. Cuộc xét xử nầy đã xong rồi trước khi nó khởi sự! Trong con mắt của Tòa Công Luận, Chúa Jêsus là có tội trước khi cuộc xét xử bắt đầu. Ngài không có một cơ hội nào để rời khỏi cuộc xét xử nầy với bất cứ một điều chi khác hơn bản án có tội và án tử hình!
E. Cuộc xét xử bất hợp pháp vì những nhân chứng mà họ cho đòi – Khi bạn đọc phân đoạn Kinh thánh nầy, bạn có thể nhìn thấy các cấp lãnh đạo Do thái có vấn đề. Người ta chắc chắn đã đi ra và “đã kiếm” những nhân chứng để xác nhận nghịch lại Chúa Jêsus. Từ ngữ “tìm kiếm” có ý nói “săn lùng, tìm cho ra”. Hạng người nầy chỉ được phép bước tới phía trước rồi đưa ra vào lời tố cáo nghịch lại Chúa Jêsus mà thôi.
Câu 56 cho biết rằng “có nhiều kẻ làm chứng dối nghịch cùng Ngài”. Có nhiều người đã tiến ra phía trước bằng lòng nói dối vì người Do thái. Họ đã nói dối nghịch lại Đấng chẳng làm chi khác hơn là làm lành, và Ngài chẳng nói gì khác hơn là lẽ thật.
Vấn đề với các nhân chứng của họ, ấy là chẳng một bằng chứng nào trong số đó ăn ý với nhau cả. Theo luật pháp, bằng chứng của các nhân chứng trong một cuộc xét xử phải ở trong sự nhất trí trọn vẹn, Phục truyền luật lệ ký 17:6; 19:15; Dân số ký 5:30.
Sau cùng, theo các câu 57-58 và Mathiơ 26:60-61, hai trong số những chứng dối nầy đã nhận câu chuyện của họ rất là thực. Họ nói với tòa án rằng Chúa Jêsus đã dọa hủy diệt Đền Thờ và xây lại nó chỉ trong ba ngày. Ngay cả các phiên bản của họ về những điều Chúa Jêsus đã phán đã không hiệp với nhau, câu 59.
Chữ “đền thờ” ở câu 58 ám chỉ đến Nơi Thánh, chớ không phải cả khuôn viên Đền Thờ. Họ đang tố cáo Chúa Jêsus về sự đe dọa hủy diệt nơi thánh khiết nhất trong khắp xứ Israel. Đối với hai lỗ tai của họ, điều nầy thật là hoàn toàn phạm thượng. Thêm vào với lời xưng nhận lố bịch nầy Ngài sẽ xây lại Đền Thờ trong ba ngày khi nó đã được xây cất trong gần 50 năm.
Sự thực là, Chúa Jêsus không nói ra những điều mà họ xưng Ngài đã nói. Ở Giăng 2:19, Chúa Jêsus đã phán như vầy: “Hãy phá đền thờ nầy đi, trong ba ngày ta sẽ dựng lại!” Khi Ngài phán như thế, Ngài không ám chỉ khuôn viên Đền Thờ tại thành Jerusalem. Ngài đang ám chỉ đến chính thân thể của Ngài sẽ bị hủy diệt trên thập tự giá và sống lại từ kẻ chết ba ngày sau đó, Giăng 2:21. Và, nếu bạn mở lại rồi đọc lời lẽ của Chúa Jêsus, Ngài không hề phán Ngài sẽ hủy diệt bất cứ sự gì. Ngài phán, và tôi đóng ngoặc: “Nếu các ngươi phá đền thờ nầy, Ta sẽ dựng lại nó trong ba ngày”. Những lời vu cáo của họ là một sự bịa đặt hoàn toàn!
(Lưu ý: Tôi thấy điều đáng buồn, ấy là không một người nào tiến ra phía trước để biện hộ cho Chúa trong đêm đó. Họ không tìm kiếm các bạn hữu của Ngài, họ tìm kiếm những người nào sẽ làm chứng nghịch lại Ngài, nhưng có một số người ở đó có thể chổi dậy vì Chúa Jêsus. Thí dụ, Giăng đang có mặt ở đó, Giăng 18:15. Tại sao Giăng không tiến ra phía trước và làm chứng chứ? Simôn Phierơ đã có mặt ở đó, câu 54. Ông đã ngồi cạnh ngọn lửa của kẻ thù và đóng kín miệng của mình. Chúng ta sẽ nhìn vào Simôn Phierơ chi tiết hơn vào tuần tới. Nếu họ tìm kiếm, họ sẽ thấy có nhiều người đã đứng với Chúa Jêsus. Những người như Laxarơ, Xachê, những kẻ từng là người phung, Giairu, bà hóa thành Nain, người bị quỉ ám ở Gadarene, người đàn bà với bịnh mất huyết, v.v… Nhưng, họ không tìm cách giúp đỡ; họ chỉ hứng thú trong việc tìm ra lỗi lầm và tự mình tống khứ Chúa Jêsus một lần đủ cả.
Thật là xấu hổ đối với mọi người mà Đức Chúa Jêsus Christ đã giúp đỡ, đã phục vụ cho, đã cho ăn, đã chữa lành, đã chúc phước và đã dạy dỗ, không một ai bằng lòng bước ra rồi đứng với Ngài trong cái đêm khủng khiếp ấy. Trong khi có nhiều người đang bằng lòng đặt sinh mạng của họ vào lằn ranh vu cáo Chúa Jêsus, Phục truyền luật lệ ký 9:16-19. Nếu một người bị xác chứng là một kẻ làm chứng dối, hắn sẽ nhận lãnh cùng án phạt sẽ giáng trên người mà họ đã nói dối nghịch cùng. Nói chung, chúng ta không biết rõ các hoàn cảnh xoay quanh cuộc xét xử. Có lẽ không một ai, ngay cả Giăng và Phierơ, biết chính xác những gì đang xảy ra trong cuộc xét xử.
Tấm lòng tôi như tan nát khi nghĩ đến Chúa Jêsus đang đứng ở đó, giữa vòng các kẻ thù, tất cả chỉ có một mình. Khi tôi suy nghĩ về những gì Ngài đã chịu đựng trong đêm đó, tôi lấy làm lạ tôi sẽ làm gì nếu như tôi có mặt ở đó).
(Lưu ý: Những gì chúng ta nhìn thấy trong mấy câu nầy là một bức họa rõ ràng nói tới tấm lòng của con người. Những người nầy không quan tâm việc Chúa Jêsus là vô tội. Họ không quan tâm Ngài chẳng làm việc chi sai trái. Họ không quan tâm Ngài là Đấng Mêsi của họ và Ngài là Con của Đức Chúa Trời. Họ thù ghét Ngài vì Ngài là mối đe dọa con đường sống của họ. Họ thù ghét Ngài nhiều đến nỗi họ bằng lòng nói dối, phá vỡ luật pháp của chính họ rồi xét đoán một người vô tội tới chết).
Việc ấy ngày nay cũng như vậy đấy! Vẫn có những người trong thế giới của chúng ta, họ thù ghét danh của Chúa Jêsus nhiều đến nỗi họ sẽ làm bất cứ điều gì trong năng lực của họ để hủy diệt Ngài và tất cả những ai chịu theo Ngài. Chúng ta sẽ nhìn thấy sự thù ghét ấy tỏ ra trong xã hội của chúng ta, và những việc sẽ diễn ra còn tệ hại nhơn. Minh họa: Giăng 15:20: “Hãy nhớ lời ta đã nói cùng các ngươi: Đầy tớ chẳng lớn hơn chủ mình. Nếu họ đã bắt bớ ta, ắt cũng bắt bớ các ngươi; bằng họ đã giữ lời ta, ắt cũng giữ lời các ngươi”.
I. Họ phạm tội trong cuộc triệu tập của họ
II. HỌ PHẠM TỘI TRONG SỰ ĐỐI MẶT CỦA HỌ (các câu 60-62)
A. Caiphe và nỗi xấu hổ của ông ta (câu 60) – Khi cuộc xét xử tiếp tục, Caiphe có một vấn đề rất thực. Thật là khó kết án Chúa Jêsus với sự làm chứng của những nhân chứng mâu thuẫn, vì vậy ông ta thay đổi chiến thuật. Ông ta bị thất bại với những thủ tục như thế, vì vậy ông ta nhìn nhận vai trò của bên nguyên rồi tiếp tục tấn công. Ông ta bị bối rối bởi sự thực Chúa Jêsus không chịu mở miệng để bài bác những lời nói dối mà các nhân chứng giả đã nói về Ngài. Vì thế, ông ta kêu gọi Chúa Jêsus hãy tự biện hộ cho mình.
B. Đấng Christ và sự im lặng của Ngài (câu 61a) – Khi đáp ứng với mọi tra hỏi của Caiphe, Chúa Jêsus đã làm thinh. Ngài từ chối không đề cao mọi lời dối trá của kẻ thù Ngài. Trong phân đoạn nầy, Chúa Jêsus đang làm ứng nghiệm lời tiên tri xưa của tiên tri Êsai. Êsai 53:7: “Người bị hiếp đáp, nhưng khi chịu sự khốn khổ chẳng hề mở miệng. Như chiên con bị dắt đến hàng làm thịt, như chiên câm ở trước mặt kẻ hớt lông, người chẳng từng mở miệng”.
C. Caiphe và giải pháp của ông ta (câu 61b) – Khi nhìn thấy sự bài bác của Chúa Jêsus, Caiphe liền thay đổi chiến thuật một lần nữa. Ông ta buộc Chúa Jêsus phải thề trước mặt Đức Chúa Trời. Ở Mathiơ 26:63, Caiphe nói: “Ta khiến ngươi chỉ Đức Chúa Trời hằng sống mà thề...”, đây là một nổ lực buộc Chúa Jêsus phải trả lời. Caiphe đã lo liệu xong với những nhân chứng nào không đồng ý. Ông ta đã hoàn tất xong cuộc xét xử. Ông ta đã xong việc với Chúa Jêsus. Vì vậy, ông ta đi thẳng vào trọng tâm vấn đề của Tòa Công Luận với Chúa.
Ông ta hỏi Chúa Jêsus thẳng thừng: “ngươi có phải là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời chăng?” Câu hỏi nầy đã được đưa ra để khiến Chúa tự buộc tội mình và nói ra về những việc đã từng ghi chép mà họ đã nghe nói về Ngài. Giờ đây, xưng mình là Đấng Mêsi không phải là phạm thượng nữa rồi, mà điều đó sẽ trở thành phạm thượng trong con mắt của những kẻ tự xưng mình có thần tính. Bằng cách đưa ra câu hỏi nầy, Caiphe hy vọng khiến Chúa Jêsus phải tự buộc tội mình.
Đồng thời, Caiphe là một kẻ giả hình! Đây là một nhân vật vô liêm sĩ và gian ác đến nỗi ông ta cứ mãi lo tìm kiếm những nhân chứng giả phải nói dối về Chúa Jêsus, nhưng đồng thời, ông ta xưng mình là thánh đến nỗi ông ta thậm chí sẽ không xưng ra danh của Đức Chúa Trời. Ông ta sẽ không sử dụng danh của Đức Chúa Trời, nhưng gọi Ngài là “Đấng Phước Hạnh”. Chẳng có một con người nào nguy hiểm đối với lý tưởng của Đấng Christ hơn kẻ giả hình tôn giáo. Người nào xưng mình yêu mến Đức Chúa Trời ở mặt nầy, đang khi làm việc chống lại Đức Chúa Trời ở mặt kia là người lẫn tránh với mọi giá!
D. Đấng Christ và câu nói của Ngài (câu 62) – Chúa Jêsus không làm cho Caiphe phải thất vọng. Chúa Jêsus mở miệng Ngài ra rồi nói hai từ xét đoán Ngài phải bị đóng đinh trên thập tự giá. Ngài thốt ra hai từ xác định Ngài với các kẻ thù Ngài. Hai từ mà Chúa Jêsus đã nói không được thốt ra bởi môi miệng của người Do thái trong mấy trăm năm. Khi Chúa Jêsus mở miệng Ngài ra, Ngài đã phán: “TA LÀ”.
Tôi có cần nhắc cho bạn nhớ đây là danh giao ước của Đức Chúa Trời không? Khi Môise hỏi Đức Giêhôva ông sẽ nói cho họ biết ai sai phái ông, ông phải nói cho họ biết: “Ta là Đấng Tự Hữu Hằng Hữu; rồi Ngài lại rằng: Hãy nói cho dân Y-sơ-ra-ên như vầy: Đấng Tự Hữu đã sai ta đến cùng các ngươi” Xuất Êdíptô ký 3:14.
Đây là lời Chúa Jêsus xưng nhận rõ ràng Ngài là Đức Chúa Trời ở trong loài xác thịt. Đây là câu nói rõ ràng với người Do thái rằng Ngài là Đức Chúa Trời. Ngài tiếp tục nói cho họ biết một ngày kia, họ sẽ đối mặt với Ngài trong sự phán xét!
Các cấp lãnh đạo Do thái yếu đuối kia tưởng họ đã nắm quyền làm chủ trong đêm đó. Họ tưởng họ đã bắt được Chúa Jêsus ở chỗ mà họ muốn bắt lấy Ngài. Không một điều gì vượt quá sự thật! Họ không tin rằng Ngài là Đấng mà Ngài hiện xưng nhận, nhưng sự thiếu đức tin của họ không làm thay đổi sự thực Ngài đã và đang là ai. Ngài đã xét đoán họ đúng ở chỗ đó. Ngài đã hủy diệt họ bằng lời của Ngài. Ngài đã khiến cho đất há miệng ra và nuốt lấy họ khi còn sống. Tuy nhiên, Ngài đã không xét đoán họ. Ngài đang dành giữ sự phán xét của Ngài cho một ngày trong tương lai!
Sự thực cho thấy Ngài là Đức Chúa Trời. Ngài là con đường cứu rỗi duy nhứt. Ngài là Quan Án Công Bình sẽ xét đoán thế gian một ngày kia, Giăng 5:22. Một ngày kia, mỗi người bị hư mất đã từng sống, kể cả hạng người bất kỉnh trong mấy câu nầy, sẽ đứng trước mặt Chúa Jêsus trong ngày phán xét, Khải huyền 20:11-15. Ngài sẽ đưa hết thảy họ vào trong Địa Ngục vì họ chối bỏ Ngài.
Đừng để cho điều đó trở thành số phận của họ. Bạn sẽ bị hư mất hôm nay, nhưng bạn không cứ phải giữ lấy tình trạng ấy. Hãy đến với Chúa Jêsus rồi tin theo Ngài và Ngài sẽ cứu lấy linh hồn bạn và dời cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời ra khỏi đời sống của bạn. Bạn không nên sống giống như Caiphe mù quáng kia, bạn sẽ được cứu, nếu bạn chịu đến với Đức Chúa Jêsus Christ, Rôma 10:9.
I. Họ phạm tội trong cuộc triệu tập của họ
II. Họ phạm tội trong sự đối mặt của họ
III. HỌ PHẠM TỘI TRONG SỰ XÉT ĐOÁN CỦA HỌ (các câu 62-65)
A. Tuồng kịch của họ (các câu 63-64a) – Khi Caiphe nghe thấy lời lẽ của Chúa Jêsus, ông ta đã nghe mọi sự ông ta cần phải nghe. Trong lý trí của ông ta, thì chẳng cần gì đến nhân chứng nữa. Chẳng cần gì phải xét xử nữa. Chẳng còn cần bằng chứng về tội lỗi của Chúa nữa. Caiphe tin rằng ông ta đã nghe thấy sự phạm thượng, khi thực ra, ông ta đã nghe thấy lẽ thật!
Caiphe đã xé áo mình. Đây là phản ứng gây xúc động đối với những gì ông ta xem là phạm thượng. Đây là cách làm mang tính biểu tượng được ấn định để chuyển tải nổi kinh khiếp nơi bề mặt tội ác kinh khủng nghịch cùng Đức Chúa Trời. Caiphe tưởng mình đang gây xúc động, khi thực ra, ông ta còn làm hơn thế nữa!
Lêvi ký 21:10 chép: “Thầy tế lễ được quyền trọng hơn các anh em mình, - đã được rưới dầu xức trên đầu mình, được biệt riêng ra thánh, để mặc mình bằng bộ áo thánh, - chẳng nên để đầu trần và xé áo mình”. Khi Caiphe xé áo mình, ông ta tự làm mất tư cách mình. Ông ta không nhận ra việc ấy, nhưng ông ta mới chỉ bước ra khỏi sự hiện diện của Đấng còn siêu việt hơn chính ông ta. Caiphe đã công bố tình trạng ông không còn xứng đáng giữ lấy chức Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm của Israel.
Đấng đang đứng trước mặt ông ta thì đủ tư cách cho chức vụ ấy! Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm nầy sẽ thực thi ơn cứu chuộc với huyết của chính Ngài trên thập tự giá. Ngài sẽ sống lại từ kẻ chết, thăng thiên về trời để chuộc lấy cô dâu của Ngài, và Ngài sẽ chiếm lấy ngôi bên tay hữu của Đức Chúa Trời để cầu thay cho dân sự của Ngài. Caiphe chỉ mới bước qua một bên để dọn đường cho Đấng siêu việt và xứng đáng để làm Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm cao cả của chúng ta! Hãy lắng nghe những gì Kinh thánh nói về Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm của chúng ta: “Ấy đó thật là thầy tế lễ thượng phẩm mà chúng ta có cần dùng, thánh khiết, không tội, không ô uế, biệt khỏi kẻ có tội, được cất lên cao hơn các từng trời: không như những thầy tế lễ thượng phẩm khác, cần phải hằng ngày dâng tế lễ, trước vì tội mình, sau vì tội dân; Ngài làm việc đó một lần thì đủ cả, mà dâng chính mình Ngài làm tế lễ. Vì luật pháp lập những người vốn yếu đuối làm thầy tế lễ thượng phẩm; nhưng lời thề có sau luật pháp thì lập Con, là Đấng đã nên trọn lành đời đời” Hêbơrơ 7:26-28.
B. Quyết định của họ (câu 64b) – Toàn thể tòa công luận đều nghị án: “Có tội!” Họ tuyên bố Chúa Jêsus là đáng chết và họ xét đoán Ngài với số phận ấy. Số người đó chẳng khác gì hơn là những kẻ giả hình, giả vờ phẫn nộ thậm chí khi họ sử dụng các chiến thuật hạ cấp để xét đoán Ngài. Nhưng, đấy là đường lối của kẻ ác!
C. Sự nguyền rủa của họ (câu 65) – Sau khi Chúa Jêsus bị kết án, bản chất thật của số người nầy đã lộ ra. Những nhà lãnh đạo tôn giáo có giáo dục, được luyện lọc, họ xây hướng về Chúa Jêsus giống như một bầy chó dữ. Số người nầy đã khạc nhổ trên mặt của Cứu Chúa! Họ đã che đầu Ngài lại rồi đánh Ngài, lại đòi Ngài nói cho họ biết ai đã làm chuyện ấy. Khi những nhà lãnh đạo tấn công Chúa Jêsus, các tôi tớ đã theo sau quất nơi mặt Ngài với những nhánh chà là trong tay họ. Đúng là một bối cảnh rất kinh khiếp! Bối cảnh ấy làm cho tôi nổi giận mỗi khi tôi đọc lại nó!
Nhưng, đây là sự ứng nghiệm lời tiên tri!
+ Êsai 50:6: “Ta đã đưa lưng cho kẻ đánh ta, và đưa má cho kẻ nhổ râu ta; ai mắng hoặc giổ trên ta, ta chẳng hề che mặt”.
+ I Phierơ 2:23: “Ngài bị rủa mà chẳng rủa lại, chịu nạn mà không hề hăm dọa, nhưng cứ phó mình cho Đấng xử đoán công bình”.
Bởi sự chối bỏ công khai của họ đối với Chúa Jêsus, và bởi sự hèn nhát trong sự họ công kích chống nghịch Ngài, số người nầy đã đưa dân tộc họ đến với sự phán xét của Đức Chúa Trời, và họ đã phó chính linh hồn họ cho những ngọn lửa của Địa Ngục!
Phần kết luận: Israel đã đứng tại ngai phán xét và họ bị thấy là thiếu sót. Họ bị đặt trên cán cân và thấy là kém thiếu. Dân tộc đã chối bỏ Chúa Jêsus, rồi kết quả là, họ đã ở dưới sự phán xét kinh khủng của Đức Chúa Trời. Israel đã trả một giá rất cao cho sự họ chối bỏ Đấng Mêsi của họ.
Dù họ biết hay không biết, bạn cũng phải đứng trước mặt Chúa Jêsus trong ngày phán xét. Giống như những người Do thái tôn giáo kia, bạn phải quyết định bạn sẽ tin theo Ngài hay chối bỏ Ngài. Nếu bạn tin theo Ngài, Ngài sẽ cứu lấy linh hồn bạn. Nếu bạn chối bỏ Ngài, Ngài sẽ xét đoán linh hồn bạn trong Địa Ngục.
Điều nào sẽ xảy ra cho bạn đây? Khi bạn gặp Chúa Jêsus một ngày kia, và bạn sẽ gặp đấy, liệu bạn sẽ gặp Ngài là Chúa và Cứu Chúa của bạn không? hay, liệu bạn sẽ đối mặt với Ngài là Quan Án của bạn?
Bạn có chịu vòng tay ôm lấy Ngài với sự biết ơn vì cái giá mà Ngài đã trả để chuộc lấy hạng tội nhân không? Hoặc, bạn sẽ khạc nhổ nơi mặt Ngài giống như mấy người Do thái kia chăng?
Bạn đã nghe sứ điệp rồi, giờ đây là lúc cho bạn phải quyết định bạn đứng ở phía nào về Chúa Jêsus. Có phải Ngài là kẻ nói dối đáng bị nhiếc móc và bị giết không? hay, có phải Ngài là Chúa, là Đấng đáng được yêu thương và vâng phục?

Thứ Năm, 4 tháng 11, 2010

Mác 14:54; 66-72: "SỰ SA NGÃ VÀ ƠN THA THỨ CỦA MỘT THÁNH ĐỒ PHẠM TỘI"



Mác 14:54; 66-72
SỰ SA NGÃ VÀ ƠN THA THỨ CỦA MỘT THÁNH ĐỒ PHẠM TỘI
Phần giới thiệu: Phần nghiên cứu Tin Lành Mác của chúng ta đã đưa chúng ta đến với một trong những phân đoạn thê thảm và đáng buồn nhất trong Kinh thánh. Mỗi lần tôi đọc câu chuyện nầy, tôi được nhắc nhớ đến một thánh đồ của Đức Chúa Trời sao mà sa ngã một cách trầm trọng và nhanh chóng như thế. Tuy nhiên, trong câu chuyện buồn rầu nầy nói tới sự sa ngã của Simôn Phierơ, tôi thấy một sứ điệp nói tới hy vọng và sự khích lệ. Nghe dường như là kỳ cục lắm, nhưng có một phước hạnh rất lớn trong phân đoạn Kinh thánh nầy nếu chúng ta để cho Đức Chúa Trời tỏ ơn phước ấy ra cho chúng ta.
Mỗi lần tôi giảng đến câu chuyện nầy, hoặc nghe câu chuyện ấy được rao giảng, phần nhấn mạnh luôn luôn là sự thất bại của con người cũ Simôn. Hôm nay, tôi muốn xem xét các biến cố nầy từ một nhận định khác kìa. Tôi muốn chúng ta hãy nhìn vào câu chuyện nầy qua thấu kính tha thứ của Đức Chúa Trời.
Phierơ đã làm buồn lòng Đức Chúa Trời, và ông đã làm Ngài buồn lòng trong một cách thức to lớn, hết thảy chúng ta đều biết rõ sự ấy. Tôi không tin rằng bất cứ thánh đồ nào khác của Đức Chúa Trời trong Kinh thánh từng phạm tội trầm trọng hay sa ngã khó chịu giống như Simôn Phierơ đã phạm phải trong trường hợp nầy. Ngày cả David với tội tà dâm, tội giết người, và những lời nói dối của ông đã không làm buồn lòng Đức Chúa Trời tồi tệ giống như Simôn Phierơ đã làm. Tội lỗi của Phierơ, theo ý tôi, thậm chí che khuất cả những tội lỗi mà Giuđa Íchcariốt đã phạm. Lý do tôi nói như thế là vì Giuđa là một kẻ bị hư mất phạm tội chống nghịch Chúa. Phierơ là một người đã được cứu, và tội lỗi của người đã được cứu thì tệ hại hơn là tội lỗi của người bị hư mất!
Tôi đã nói có hy vọng trong phân đoạn nầy, và có đấy! Câu chuyện của Phierơ không kết thúc với việc ông làm buồn lòng Đức Chúa Trời đâu. Mặc dù Phierơ đã làm buồn lòng Đức Chúa Trời theo một cách thức rất to tát, ông đã được tha thứ, ông đã được phục hồi, và ông đã được Đức Chúa Trời đại dụng trong một cách thức rất cả thể. Vì vậy, trong khi câu chuyện của Phierơ phải xử lý với một tội lỗi rất tàn ác và đáng khinh, tội lỗi ấy cũng chỉ ra ân điển và ơn tha thứ của Đức Chúa Trời Toàn Năng. Hôm nay, chúng ta sẽ xem xét cả hai mặt tích cực và tiêu cực của câu chuyện Phierơ. Chúng ta sẽ nhìn vào sự sa ngã của ông và lý do tại sao điều đó xảy ra, kế đó chúng ta sẽ xem xét ơn tha thứ và sự phục hồi của Đức Chúa Trời.
Câu chuyện của Phierơ rất quan trọng đối với chúng ta, vì hết thảy chúng ta thấy mình trong chỗ thất bại hết lúc nầy đến khi khác. Khi chúng ta thất bại, thật là yên ủi khi biết rằng Cha chúng ta ở trên trời yêu thương vô hạn, thương xót không dứt, và tha thứ tuyệt đối. Thật là phước hạnh khi biết rằng, chỉ vì chúng ta té ngã, không có nghĩa là chúng ta bị loại bỏ đâu. Giống như sự thực chúng ta đã làm buồn lòng Chúa và phạm tội nghịch lại Ngài, không có nghĩa là chúng ta bị định phải kết thúc cuộc sống mình theo tình trạng ấy. Tôi muốn bạn nhìn biết rằng có hy vọng cho thánh đồ của Đức Chúa Trời khi phạm tội.
Tôi nguyện rằng Chúa sẽ phán với tấm lòng chúng ta để thách thức, để cảnh cáo và để khích lệ chúng ta vì sự vinh hiển của Ngài. Nếu bạn đang gặp rắc rối, tôi muốn bạn nhìn thấy rằng có một con đường để thoát ra khỏi. Nếu bạn bị dẫn vào chỗ rối rắm, tôi muốn bạn có khả năng công nhận các tấm biển cảnh báo. Nếu bạn từng được phục hồi, tôi muốn nhắc cho bạn nhớ rằng ân điển của Đức Chúa Trời luôn dư dật trong đời sống của bạn.
Tôi muốn giảng luận về đề tài Sự Sa Ngã và Ơn Tha Thứ Của Một Thánh Đồ Phạm Tội. Chúng ta hãy cùng nhau xem xét các phương diện trong sự sa ngã của Phierơ và ơn tha thứ hôm nay.
I. PHIERƠ VÀ SỰ CHỐI BỎ CỦA ÔNG
+ Tại thời điểm nầy thật là hay khi chúng ta bước vào bối cảnh. Chúa Jêsus vừa mới bị bắt bởi các cấp lãnh đạo người Do thái. Họ được sự trợ giúp của binh lính Lamã trong việc bắt lấy Ngài. Chúa Jêsus bị đưa đến cung điện của thầy cả thượng phẩm, ở đó Ngài chịu xét xử thật xấu hổ, trong đó cấp lãnh đạo Do thái đã làm mọi sự họ có thể để bảo đảm rằng Ngài phải nhận lấy án tử hình.
Khi Chúa Jêsus bị bắt, ai nấy trong vòng môn đồ của Ngài đã bỏ chạy trong nổi sợ hãi vì mạng sống của họ, câu 50. Hai trong số họ, là Phierơ và người kia mà nhiều người tin là Giăng, đi theo đoàn dân đông khi họ bắt lấy Chúa Jêsus đưa về xét xử.
Khi hai môn đồ nầy đến trong cung điện của thầy cả thượng phẩm, Giăng, có sự quen biết với thầy cả thượng phẩm nên mới được phép vào trong cung điện với Chúa Jêsus, Giăng 18:15. Giăng đi trở ra, trao đổi với phụ nữ canh cửa rồi thuyết phục người nầy để cho Phierơ vào trong nữa, Giăng 18:15.
Ở điểm nầy, Giăng biến mất khỏi câu chuyện và Phierơ trở thành tâm điểm của câu chuyện. Đồng thời, chính chỗ ông được cho vào sân cung điện của thầy cả thượng phẩm mới trở thành phần khởi sự mọi nan đề của Phierơ trong đêm đó. Giăng là người góp phần bất đắc dĩ cho sự sa ngã của Phierơ.
+ Sự việc nầy dẫn tới chỗ phân đoạn Kinh thánh gốc của chúng ta khởi sự hôm nay. Khi Phierơ ngồi bên ngọn lửa trong sân để tự sưỡi ấm mình, câu 54, có một phụ nữ đến gần ông. Giăng 18:17 cho chúng ta biết rằng đây chính là người phụ nữ đứng giữ cửa. Cô ta đến gần Phierơ và nhận ra ông là một trong các môn đồ của Chúa, câu 67.
Bạn có thể tưởng tượng cô ta không đến gần ông và thì thầm lời tố cáo kia với Phierơ. Cô ta đã nói ra những gì cô ta đã nói với một giọng mà ai nấy đứng gần đó cũng nghe thấy.
+ Khi Phierơ nghe lời lẽ của cô ta, ngay lập tức ông chối không có bất kỳ một quan hệ nào với Chúa Jêsus. Ông thốt ra lời chối lớn tiếng như sau: “Ta không biết, ta không hiểu ngươi nói chi”. Thế rồi ông bỏ đi, câu 68.
Không bao lâu sau đó, khi Phierơ đưa ra lời chối thứ nhứt nầy, tiếng gà gáy có thể nghe thấy được ở trong sân, câu 68. Tiếng gà gáy là một lời cảnh báo đối với Phierơ.
Chúa Jêsus đã nói rất rõ ràng với ông rằng trước khi gà gáy hai lượt, Phierơ sẽ chối Chúa của ông ba lần, câu 30. Khi Phierơ nghe thấy tiếng gà gáy, ông đã bước ra khỏi sân đó. Ông đã tự dời mình ra khỏi nguy hiểm.
Ở điểm nầy, Phierơ không còn suy nghĩ đến tiếng gà gáy nữa, ông chỉ cố gắng làm cho ai nấy đừng chú ý đến ông. Tôi có thể tưởng tượng ông đang đứng quanh đâu đấy tìm cách nhìn lơ đãng; chỉ tìm cách đừng kéo sự chú ý nhắm vào mình.
+ Nổ lực của Phierơ muốn che giấu mình đã thất bại. Không lâu sau khi ông bước đi, có tớ gái khác nhìn thấy ông rồi kêu lên: “Người nầy cũng là bọn đó!”, câu 69. Một lần nữa, cô ta nói ra lớn tiếng để kéo sự chú ý của mọi người đứng trong tầm nghe thấy, Mathiơ 26:71.
Phierơ đã chối bất kỳ quan hệ nào với Chúa Jêsus lần thứ hai. Theo Mathiơ 26:72, lần nầy Phierơ đã chối Chúa với một lời “thề”. Điều nầy có ý nói rằng Phierơ đã thề trước mặt Đức Chúa Trời rằng ông không quen biết Chúa Jêsus. Có thể ông đã nói đại loại như vầy: “Ta thề trước mặt Đức Chúa Trời rằng ta không biết Jêsus người Naxarét! Ta không biết người nầy!” Thật là thê thảm! Lần nầy Phierơ không những nói dối, ông đã nói dối gấp bằng hai. Ông nói dối khi ông nói rằng ông không biết Chúa Jêsus và ông nói dối khi ông thề rằng ông không nói dối!
Theo Luca, khi Phierơ đối mặt với người tớ gái thứ nhì, một người cũng đến gần ông và nhận ra ông là một trong các môn đồ của Chúa, Luca 22:58. Vì vậy, sự nóng nảy cứ tiếp đến! Phierơ đã bị nhận ra. Dân sự trong sân đang nhìn chằm chằm vào ông trong lúc nầy. Bí mật của ông đã bị bật mí. Lai lịch của ông đã bị tỏ ra rồi.
Phierơ đã nổi giận, bối rối, thất bại và lúng túng. Còn hơn các sự ấy nữa, ông đang lo sợ. Ông biết rõ mạng sống của ông đang treo lơ lửng ở đó.
+ Phierơ đã ở lại một mình trong một thời gian ngắn. Luca 22:59 cho chúng ta biết rằng một giờ đồng hồ đã trôi qua. Lúc bấy giờ, chắc chắn Phierơ đã thấy thoải mái rồi. Có thể ông nghĩ số người tập trung ở đó đã quên phứt ông rồi. Ông không thể sai sót nữa.
+ Phierơ bị tiếp cận lần thứ ba. Ông bị tố cáo là một trong số các môn đồ một lần nữa, câu 70. Giọng nói của Phierơ đã xác nhận ông xuất thân từ xứ Galilê, nơi mà từng người trong số các môn đồ của Chúa đã gọi là quê hương, trừ ra Giuđa.
+ Rõ ràng, nhóm người nầy đã được người bà con của gã có tên là Manchu hướng dẫn. Hắn ta là kẻ mà Phierơ đã chém đứt tai khi Chúa Jêsus bị bắt. Người bà con nầy dẫn một số người đến gần Phierơ với lời tố cáo thứ ba nầy, Giăng 18:26. Có thể họ đã nói: “Nè, ta biết người rồi! Ngươi là kẻ đã tấn công Manchu!”
Nếu bạn xuất thân từ phía Nam, bạn biết nói như thế có nghĩa gì rồi. Bạn có thể đi về hướng Tây hay đi lên phía Bắc rồi trao đổi với ai đó và họ ngay lập tức muốn biết bạn xuất thân từ đâu. Giọng nói của bạn đang chỉ ra bạn đấy!
Khi Phierơ nghe lời tố cáo nầy, ông đã thất thần. Phierơ bắt đầu “rủa mà thề”, câu 71. Điều nầy không có nghĩa là Phierơ đang sử dụng lối nói du côn, tục tằn. Điều nầy không có ý nói rằng Phierơ đã ăn nói giống như nhiều người đang sống ở chung quanh chúng ta. Điều nầy không có nghĩa là Phierơ có “cái miệng ngu xuẫn”. Điều nầy không có ý nói Phierơ đã khởi sự sử dụng lời lẽ có tính cách chửi rủa.
Cái điều Phierơ đã nói còn tệ hại hơn việc sử dụng lối nói theo kiểu du côn. Những điều Phierơ đã nói còn tệ hại hơn việc chửi rủa tục tằn hay cả hai. Những gì Phierơ đã nói là làm cho danh Chúa ra phàm đến đất.
Khi Kinh thánh nói rằng Phierơ khởi sự “rủa mà thề”. Nói như thế có nghĩa là ông xem Đức Chúa Trời như một nhân chứng tối hậu cho mấy lần chối bỏ của ông về sự không biết Chúa Jêsus. Phierơ đã nói ra một việc đại loại như sau: “Nguyện Đức Chúa Trời Toàn Năng kết tội tôi đi địa ngục nếu tôi nói dối! Nếu những điều tôi nói với các ngươi là dối trá, nguyện Đức Chúa Trời cất mạng sống của tôi ngay bây giờ đi”.
+ Phierơ đang đứng trên vùng đất nguy hiểm. Ông đã mau chóng sa ngã và ông đã té ngã quá đà. Ông đã đến một nơi mà ở đó ông chẳng chút kính sợ Đức Chúa Trời. Trước hết, Phierơ nói dối. Tiếp đến ông thốt ra lời nói dối gấp bằng hai để che đậy lời nói dối thứ nhứt. Kế đó ông tìm cách minh chứng lời nói dối của mình bằng cách làm cho danh của Đức Chúa Trời ra hư không. Chỉ có nhờ vào ân điển của Đức Chúa Trời nên Phierơ mới không bị Chúa đánh ở chỗ ông đứng đêm hôm ấy.
I. Phierơ và sự chối bỏ của ông
II. PHIERƠ VÀ CÁC LÝ DO CỦA ÔNG
+ Phierơ không hề tin rằng mình đã làm những việc ông đã làm. Chúa Jêsus đã cố gắng nói cho ông biết, nhưng ông đã từ chối không chịu tin theo Chúa. Phierơ vấp ngã và vấp ngã nhanh chóng!
Tuy nhiên, ông đã đứng ở đó! Con người nầy là lãnh đạo của các môn đồ. Con người nầy đã thề rằng ông sẽ chịu chết vì Chúa Jêsus trước khi ông chối Ngài, câu 31. Con người nầy đã cố gắng bảo vệ Chúa Jêsus bằng lưỡi gươm của mình trong một thời gian ngắn trước đó, câu 47. Đứng ở đó chính là Phierơ đã đưa ra những lời rủa sả trên bản thân mình và thề trước mặt Đức Chúa Trời rằng ông chẳng biết gì về Đức Chúa Jêsus Christ. Phân đoạn Kinh thánh chỉ ra rằng ông cứ rủa mà thề.
+ Phierơ không hề tin rằng điều nầy có thể xảy ra cho ông. Ông sẽ không bao giờ tin rằng ông sẽ đến một chỗ như thế trong đời sống của ông. Điều gì đã xảy ra để đưa ông đến chỗ nầy thế? Đấy là những gì tôi muốn nghiên cứu trong một vài phút đây.
+ Có một số dấu hiệu rõ ràng cho chúng ta thấy ông đã hướng tới rắc rối trong đời sống thuộc linh của ông. Các dấu hiệu nầy cũng có thể tỏ ra sự hiện diện của các nan đề thuộc linh trong chính đời sống của chúng ta nữa.
+ Đây là một vài dấu hiệu góp phần như một lời cảnh báo cho Phierơ.
+ Tự tín – Sau khi Chúa Jêsus và các môn đồ Ngài dự xong Lễ Vượt Qua vào buổi chiều trước đó, Chúa Jêsus nói cho người của Ngài biết rằng hết thảy họ sẽ lìa bỏ Ngài trong chính đêm đó, câu 27. Phierơ đã phát biểu và nói cho Chúa Jêsus biết rằng phần còn lại trong số họ sẽ rời đi, nhưng ông thì không bao giờ, câu 28. Phierơ tin rằng ông đã đạt tới một chỗ trong đời sống thuộc linh của mình, ở đó thất bại là bất khả thi! Đấy là một chỗ rất là nguy hiểm.
Tôi chỉ muốn nhắc cho bạn nhớ rằng Kinh thánh cảnh cáo chúng ta thật nhiều lần về suy nghĩ chúng ta đã đạt tới một chỗ mà ở đó chúng ta được miễn trừ không thất bại. (Minh họa: Châm ngôn 16:18; Châm ngôn 29:23; I Côrinhtô 10:12)
Đừng bao giờ nghĩ rằng những gì đã xảy ra cho Phierơ không thể xảy ra cho bạn. Bạn sẽ không thể lường được các hoàn cảnh mà ở đó bạn sẽ chối Chúa, Phierơ cũng rơi vào đó đấy. Sự thực là, bạn có khuynh hướng phạm tội giống như bất cứ ai. Bạn có một tư tưởng, một hành động, một lời nói sống giống y như Phierơ đã sống. Chính vì ân điển của một mình Đức Chúa Trời mà chúng ta không thất bại giống như Phierơ và nhiều người khác.
Đồng thời, đấy là lý do tại sao chúng ta cần phải rất cẩn thận về cách thức chúng ta xét đoán những việc mà người khác làm. Chúng ta cần phải học biết mở rộng tình yêu thương, ân điển và sự tha thứ thay vì mãi xét đoán.
+ Xem thường – Mặc dù Phierơ đã được Chúa nói rõ những điều sẽ xảy ra, Phierơ đã chối bỏ Lời của Chúa, câu 31. Mặc dù Chúa Jêsus đã trưng dẫn lời tiên tri trong Cựu Ước, Xachari 13:7, để minh chứng mọi điều Ngài đã phán sẽ xảy ra, Phierơ đã chối bỏ nó. Ông đã xem thường trong chỗ ông đứng với sự chống đối công khai Lời rõ ràng của Đức Chúa Trời.
Câu 31 chép rằng Phierơ đã “thưa cách quả quyết hơn”. Điều nầy có ý nói rằng ông đứng đối diện với Chúa Jêsus, và trong lời lẽ ấy, ông nói với Ngài rằng những điều Chúa Jêsus đã phán sẽ không bao giờ xảy ra! Giống như cầm quyển Kinh thánh lên rồi nói: “Tôi không quan tâm quyển sách nầy nói cái gì, điều đó sẽ không hề xảy đến với tôi đâu!”
Một dấu hiệu khác nữa mà một người tin Chúa nhắm tới rắc rối là khi họ từ chối không chịu nghe theo Lời của Đức Chúa Trời. Bạn có thể làm theo ý của mình, nhưng Lời của Đức Chúa Trời sẽ luôn luôn đúng, thích ứng với Quyển Sách. Nếu bạn muốn sa vào rối rắm, hãy đứng trong sự xem thường quyển Kinh thánh nầy. Bất kỳ người tín đồ nào cũng đều sa vào trong rối rắm khi họ từ chối không tuân theo Lời của Đức Chúa Trời!
+ Không cầu nguyện và dửng dưng – Ở các câu 33-38, Chúa Jêsus đi cầu nguyện và bảo các môn đồ Ngài cùng cầu nguyện với Ngài. Họ đã dửng dưng trước các nhu cần của giờ phút ấy và thay vì cầu nguyện họ đã nằm xuống mà ngủ. Họ đã ngủ say không phải một lần, mà những ba lần! Họ đã tỏ ra thái độ dửng dưng trước mọi lời cảnh báo của Chúa. Họ đã từ chối không cầu nguyện và tìm kiếm Đức Chúa Trời, là điều sẽ giúp cho họ được suông sẻ khi các cuộc tấn công của ma quỉ và xác thịt xảy đến.
Bạn ơi, bạn đã hướng tới rắc rối khi bạn để cho đời sống cầu nguyện của bạn phải chết đi. Khi bạn thôi không tìm kiếm mặt Đức Chúa Trời và tỏ ra sự dửng dưng đối với ý muốn và Lời của Ngài, bạn đã hướng tới thất bại trong đời sống thuộc linh của mình. Khi người bề trong thôi không cầu nguyện nữa, người bề trong đang bắt đầu sụp đổ. Hãy tỉnh thức khi đời sống cầu nguyện của bạn khởi sự chịu khổ!
+ Tính đốc đồng – Chúa Jêsus nói cho người của Ngài biết rằng Ngài sẽ bị bắt và đấy là ý muốn của Đức Chúa Trời thì điều nầy mới xảy ra. Khi sự việc xảy ra, Phierơ phản ứng rất hấp tấp và đã giơ gươm lên, chém đứt tai của một người có tên là Manchu, câu 47.
Phierơ đã hành động ngoài ý muốn được tỏ ra của Đức Chúa Trời. Ông đã làm một việc mà ông tưởng là đúng mà chẳng nghĩ gì đến những gì đang thực hiện ở quanh ông. Phierơ đã ở chỗ không đồng bộ với Đức Chúa Trời và với chương trình của Đức Chúa Trời dành cho Chúa Jêsus. Chúa Jêsus không cần Phierơ bảo vệ cho Ngài. Ngài có thể triệu tập vô số thiên sứ đến để bảo vệ Ngài. Ngài có thể tự bảo vệ cho bản thân Ngài. Ngài vừa nói thì cả ngàn người đã ngã dài trên đất, Giăng 18:4. Sự bắt bớ, sự thử thách và sự chết của Ngài là một phần của ý chỉ Đức Chúa Trời dành Con yêu dấu của Ngài. Phierơ đã từ chối không chấp nhận ý chỉ ấy, thái độ ấy góp phần vào sự sa ngã của ông.
Chúng ta đã hướng tới một sự sa ngã khi chúng ta bước đi cách hấp tấp. Khi chúng ta chẳng nghĩ gì đến ý chỉ của Đức Chúa Trời, chúng ta đã hướng tới rắc rối rồi! Khi chúng ta không nghĩ gì tới mọi điều Đức Chúa Trời đang làm quanh chúng ta, chúng ta đã hướng tới rắc rối. Khi chúng ta ăn ở theo như chúng ta muốn, chúng ta đã hướng tới rắc rối. Khi chúng ta làm theo những việc chúng ta muốn làm, chúng ta đã ở ngoài, không đồng bộ hóa với chương trình của Đức Chúa Trời, và chúng ta đã hướng tới rắc rối. Chúng ta không bước đi với Ngài và khi chúng ta không đồng đi với Đức Chúa Trời, chúng ta đã hướng tới rắc rối.
Chúng ta cần phải thận trọng và cầu nguyện khi chúng ta bước đi qua cuộc sống nầy. Tình trạng bốc đồng nói: “Tôi có thể làm việc nầy với sức riêng của mình. Tôi không cần sự trợ giúp của Ngài Chúa ơi”. Thái độ cầu nguyện nói: “Lạy Chúa, tôi cần sự vùa giúp của Ngài để tìm được đường lối của Ngài qua cuộc đời nầy”. Thái độ cầu nguyện dẫn tới phước hạnh, còn thái độ kia dẫn tới thất bại.
+ Đi theo, nhưng “xa xa” – Chúng ta phải dành cho Phierơ sự khen ngợi. Tình cảm của ông dành cho Chúa Jêsus đã từ chối không cho phép ông lui đi. Ông đã đi theo Chúa, nhưng Kinh thánh cho chúng ta biết rằng ông đã đi theo “xa xa”, câu 54. Khoảng cách thuộc thể giữa Phierơ và Chúa Jêsus là một hình ảnh nói tới khoảng cách đạo đức đang mở ra ở giữa họ. Khi Phierơ ở gần Chúa Jêsus, ông được đầy dẫy với sự tin tưởng và đức tin. Khi ông ở cách xa Chúa Jêsus, ông đầy dẫy với sợ hãi và nghi ngờ.
Cũng thực như thế đối với chúng ta. Ý muốn của Chúa, ấy là con cái của Ngài phải bước đi sao cho thật gần gũi với Ngài. Khi chúng ta sống gần gũi với Ngài, chúng ta sẽ sống loại đời sống thanh sạch, thánh khiết. Chúng ta được ban cho đức tin, quyền phép và tình yêu thương. Chúng ta có đức tin để đứng cho Chúa Jêsus, quyền phép để làm việc cho Chúa Jêsus, và tình yêu của Đấng Christ sẽ dẫn dắt chúng ta tới chỗ phục vụ Ngài và thế giới ở chung quanh chúng ta vì sự vinh hiển của Ngài.
Khi chúng ta đi theo xa xa, chúng ta không phục vụ Ngài, kính mến Ngài và vâng theo Ngài như chúng ta đáng phải có. Khi tình cảm của chúng ta dành cho Ngài và mong muốn được ở gần Ngài phai nhạt đi, chúng ta đã hướng tới sự sa ngã. Nhiều người trong chính phòng nhóm nầy đang bước theo Chúa Jêsus, song quí vị đang theo Ngài ở xa xa. Hãy quay lại với Ngài hôm nay, trước khi bạn sa vào trong tội trọng hơn!
+ Bạn bè xấu – Trong khi Chúa Jêsus bị xét xử, bị khạc nhổ vào mặt, và bị đánh đòn, vị thủ lãnh của các môn đồ Ngài đang sưỡi ấm bên ngọn lửa của kẻ thù. Sự sa ngã của Phierơ càng tăng mau hơn vì ông thấy mình đang ở chỗ của hạng người chẳng có chút tình cảm nào dành cho Chúa Jêsus cả.
Khi chúng ta tự vây quanh mình với hạng người không tôn kính Chúa, chúng ta đã hướng tới chỗ rắc rối. Khi bạn thấy mình tốn thì giờ với hạng người bị hư mất hơn là bạn để thì giờ ra với dân sự của Chúa, bạn đang ở chỗ mà tấm lòng bạn hiện đang ở đấy.
Bạn bè xấu sẽ kết quả trong việc sống sai trái, tình cảm sai trái và sa ngã trong chỗ đầy thú tính. I Côrinhtô 15:33: “Anh em chớ mắc lừa: bạn bè xấu làm hư thói nết tốt”. I Côrinhtô 5:6: “...Anh em há chẳng biết rằng một chút men làm cho cả đống bột dậy lên sao?” Châm ngôn 13:20: “Ai giao tiếp với người khôn ngoan, trở nên khôn ngoan; Nhưng kẻ làm bạn với bọn điên dại sẽ bị tàn hại”.
+ Tôi thách từng tín đồ trong phòng nhóm nầy xem xét đời sống của mình theo ánh sáng kinh nghiệm của Phierơ. Ông đã thất bại vì ông đã để cho những việc nầy sống trong đời sống của ông. Những việc như thế chẳng nên có thực trong đời sống của bạn! Đã đến lúc thực hiện một sự thay đổi nếu bạn đã nhận ra được đâu là nan đề.
I. Phierơ và sự chối bỏ của ông
II. Phierơ và các lý do của ông
III. PHIERƠ VÀ SỰ HỐI TIẾC CỦA ÔNG
+ Phierơ chối Chúa ba lần. Không lâu sau khi ông chối Chúa, con gà gáy lên lần thứ nhì, y như Chúa Jêsus đã phán vậy, câu 72. Khi điều nầy xảy ra, Phierơ tức thì nhận ra điều mình đã làm.
Theo Luca 22:61, khi Phierơ chối Chúa Jêsus lần cuối cùng nầy, chính mình Chúa đã xây lại và nhìn thẳng vào Phierơ. Khi mắt ông mới ươn ướt, Phierơ nhớ lại lời lẽ của Chúa. Ông nhớ lại rằng Chúa Jêsus đã nói với ông mọi điều mà ông mới vừa làm ra.
Có phải bạn nghĩ đôi mắt của Chúa hằn lên với nét giận dữ và thù ghét chăng? Có phải bạn nghĩ Chúa đã nhìn vào Phierơ với cái nhìn của sự phán xét chăng? Tôi dám chắc đôi mắt của Chúa đã đầy dẫy với sự tổn thương. Nhưng, tôi cũng dám chắc rằng đôi mắt của Cứu Chúa đã đầy dẫy với tình yêu thương, ân điển, sự tha thứ và lòng thương xót. Tôi nghĩ rằng cái nhìn ấy đã nói: “Phierơ ơi, ta đã tìm cách cảnh báo ngươi, nhưng ngươi đâu có chịu nghe. Ngươi đã chối ta, nhưng ta vẫn yêu thương ngươi. Ngươi đã chối ta, nhưng ta sẽ chẳng chối ngươi đâu”.
+ Khi Phierơ nhìn thấy ánh mắt ấy, lời lẽ của Chúa đã thoắt hiện lại trong trí. Khi Phierơ nhớ lại, ông đã bỏ chạy ra khỏi sân và “khóc”. Chúng ta không được phép quan sát Phierơ khi ông bật khóc trên đường ông quay trở lại với Chúa. Đây là thời điểm ăn năn riêng và ấy chẳng phải việc của chúng ta. Cụm từ “người tưởng đến thì khóc” sát nghĩa có ý nói “ông tan vỡ”. Ông đã mất hết khả năng làm chủ tình cảm của mình. Ông là một người tan vỡ và ông sấp mình xuống trước mặt Chúa trong sự khóc lóc ăn năn thành thật!
+ Điều nầy nói gì với chúng ta? Nó chỉ nhắc cho chúng ta nhớ rằng Chúa cũng nhìn thấy chúng ta trong chỗ lạc lầm của chúng ta nữa. Ngài nhìn thấy tội lỗi mà chúng ta dung dưỡng trong đời sống của mình. Ngài nhìn thấy những quyến rũ gian ác mà chúng ta đang chạy theo sau. Ngài biết hết về các tình bạn bị cấm đoán mà chúng ta đang níu giữ. Ngài nhìn thấy mọi sự chúng ta đang làm. Ngài ghét tội lỗi đang câu nhữ chúng ta dang xa khỏi Ngài, song Ngài yêu chúng ta bất chấp mọi tội lỗi của chúng ta và Ngài kêu gọi chúng ta quay trở lại cùng Ngài với một tấm lòng ăn năn, tan vỡ.
Nếu chúng ta đến với Ngài xưng ra những tội lỗi của mình, Ngài sẽ tha thứ cho chúng ta. Đấy là lời hứa của Ngài, 1 Giăng 1:9. Nếu chúng ta từ chối không quay trở lại, Ngài sẽ chẳng có một sự lựa chọn nào khác hơn là sai sự sửa phạt đến trong đời sống của chúng ta với nổ lực đưa chúng ta trở về, Hêbơrơ 12:6-12. Nếu chúng ta ăn năn, chúng ta sẽ được phước, nếu chúng ta từ chối, sẽ phải có một giá rất cao để trả, 1 Giăng 5:16.
I. Phierơ và sự chối bỏ của ông
II. Phierơ và các lý do của ông
III. Phierơ và sự hối tiếc của ông
IV. PHIERƠ VÀ SỰ PHỤC HỒI CỦA ÔNG
+ Đây là chỗ mà câu chuyện bắt đầu chuyển tới phước hạnh. Chắc chắn là Phierơ đã làm buồn lòng Chúa trong một tư thế rất lớn lao. Chắc chắn sự sa ngã là lỗi của ông rồi. Chắc chắn là Phierơ đã ở ngoài ý chỉ của Đức Chúa Trời. Nhưng, chắc chắn là khi ông thực sự ăn năn, Phierơ đã được tha thứ và được phục hồi. Các sự kiện minh chứng cho điều nầy là sự thực.
Sau khi Chúa Jêsus sống lại từ kẻ chết, thiên sứ đã đến ngôi mộ đã nói điều nầy: Mác 16:7: “Nhưng hãy đi nói cho các môn đồ Ngài và cho Phi-e-rơ rằng: Ngài đi đến xứ Ga-li-lê trước các ngươi; các ngươi sẽ thấy Ngài tại đó, như Ngài đã phán cùng các ngươi vậy”.
Mấy ngày sau, Chúa Jêsus đã gặp Phierơ bên Biển Galilê, Giăng 21:15-17. Trong khi họ ở đó, Chúa Jêsus đã hỏi Phierơ ba lần, không biết ông có yêu Ngài không!?! Ba lần Phierơ khẳng định tình cảm của ông dành cho Chúa và Chúa Jêsus hứa sử dụng Phierơ. Lời hứa nầy được ứng nghiệm vào ngày Ngũ Tuần khi Phierơ được đầy dẫy Đức Thánh Linh, và khi ông rao giảng Tin Lành, ba ngàn linh hồn đã được cứu. Thế rồi, suốt con đường dẫn đến chương 12 sách Công Vụ các Sứ đồ, Phierơ là nhân vật chính trong Hội thánh đầu tiên. Phải, Phierơ đã làm buồn lòng Đức Chúa Trời, nhưng ông đã ăn năn và ông đã được tha thứ và được phục hồi bởi chính Đức Chúa Trời mà ông đã chối bỏ.
+ Những gì Chúa đã làm cho Phierơ, Ngài đã làm cho nhiều người trong phòng nhóm nầy. Có những người đang ngồi đây đã tẻ tách ra khỏi Chúa, chối bỏ Ngài bằng lời lẽ họ đã thốt ra và thứ đời sống mà họ đã sống. Nhưng, một số người ấy đã quay lại với Ngài. Khi họ quay lại, họ được tha thứ và họ được phục hồi và Đức Chúa Trời đang sử dụng họ một lần nữa cho sự vinh hiển của Ngài.
Bây giờ, một số người đang ở quanh họ đã không tha thứ cho họ hay quên đi những gì họ đã làm. Nhưng, Chúa biết rõ điều chi thực sự là vấn đề. Người nào từ chối không tha thứ các thất bại của người khác, bản thân họ đang bước đi trong sự kiêu ngạo, và họ cũng hướng tới chỗ sa ngã nữa đấy, Galati 6:1-2.
+ Nếu bạn đã từng phiêu bạt xa cách Đức Chúa Trời, bạn có thể quay trở về. Nếu bạn quay về, Chúa sẽ tiếp nhận bạn và Ngài sẽ tha thứ cho bạn. Ngài sẽ còn làm hơn thế nữa, Ngài sẽ phục hồi bạn và Ngài sẽ sử dụng một lần nữa cho sự vinh hiển của Ngài. Nếu bạn chưa ở đúng chỗ mà bạn đáng phải ở, hay nếu mối quan hệ của bạn với Chúa Jêsus không gần gũi nhưng nó đáng phải có, hãy quay về ngay đi! Đừng chậm trễ, hãy đến gần Chúa Jêsus!
Phần kết luận: Lần nầy trong đời sống của Phierơ là thời điểm bối rối lắm và đau khổ về mặt thuộc linh. Có phải Phierơ kiếm được gì quan trọng trong lần thất bại nầy? Có phải Phierơ thực sự tiếp thu được bất kỳ bài học thuộc linh nào mới mẻ chăng? Tôi nghĩ ông ấy có đấy.
Nếu bạn đọc thư tín I và II Phierơ, bạn sẽ thấy rằng Phierơ nhắc tới một số nan đề dẫn tới sự thất bại của chính ông.
+ Ông viết về sự kiêu ngạo: I Phierơ 5:5-6
+ Ông viết về sự bất tuân: I Phierơ 1:2; 3:1; 4:17
+ Ông viết về thái độ không cầu nguyện: I Phierơ 4:7
+ Ông viết về sự thỏa hiệp: I Phierơ 3:15; II Phierơ 3:17
+ Ông viết về sự bền đỗ – I Phierơ 5:8; II Phierơ 1:10
Phierơ đã học được bài học của mình và ông đã ăn năn và ông đã được phục hồi. Thắc mắc là, có phải bạn đã học được bài học của mình? Có phải bạn sẵn sàng để quay trở lại không? Há có phải bạn đã mệt mõi khi phiêu bạt quanh quẩn trong tội lỗi? Hãy quay trở lại hỡi con cái của Đức Chúa Trời, hãy quay trở lại!
Có phải bạn nhìn thấy các tấm biển chỉ sự nguy hiểm trong đời sống của bạn hôm nay không? Sự thực là, một số người trong các bạn đã hướng tới rắc rối và các bạn dường như không nhận ra mối nguy hiểm mà bạn đang ở trong đó hôm nay.
Hãy lắng nghe Luca 22:61 một lần nữa: “Chúa xây mặt lại ngó Phi-e-rơ”. Nếu Chúa có thể nhìn thấy Phierơ, thế thì Phierơ có thể nom thấy Chúa! Hãy tiếp điều nầy vào trong lý trí của bạn. Phierơ có thể nhìn thấy họ khạc nhổ nơi mặt của Chúa Jêsus. Ông có thể nhìn thấy họ đang đánh đòn Ngài, nhiếc móc Ngài và ngược đãi Ngài. Phierơ có thể nhìn thấy Chúa! Ông đã ở rất gần mà ông vẫn sa ngã.
Bạn chưa ở gần với Chúa Jêsus hôm nay. Điều gì khiến bạn nghĩ mình miễn không thất bại chứ? Hãy quay lại và làm điều chi khả dĩ thay đổi mà bạn cần phải làm. Hãy tránh xa khỏi mối nguy hiểm trước khi bạn bị cuốn vào rắc rối trầm trọng.
Có phải bạn được Chúa phục hồi cho không? Bạn có dâng lời cảm tạ Chúa vì tình yêu của Ngài, ân điển của Ngài và ơn tha thứ của Ngài? Hôm nay sẽ là một ngày tốt lành để làm việc ấy.
Bạn đã được cứu chưa? Nếu chưa, bạn có thể được cứu đấy. Hãy đến với Chúa Jêsus ngay bây giờ, nếu Ngài đang kêu gọi bạn.

.