Chủ Nhật, 5 tháng 12, 2010

Suy Gẫm: Ngày 339


Buổi sáng
Con chẳng cầu Cha cất họ khỏi thế gian, nhưng xin Cha gìn giữ họ cho khỏi điều ác.
Anh em ở giữa dòng dõi hung ác ngang nghịch, được nên con cái của Đức Chúa Trời, không vít, không tì, không chỗ trách được, lại giữa dòng dõi đó, giữ lấy đạo sự sống, chiếu sáng như đuốc trong thế gian. --Các ngươi là muối của đất … là sự sáng của thế gian. --Sự sáng các ngươi hãy soi trước mặt người ta như vậy, đặng họ thấy những việc lành của các ngươi, và ngợi khen Cha các ngươi ở trên trời.
Ta mới ngăn trở ngươi phạm tội cùng ta.
Chúa là thành tín, sẽ làm cho anh em bền vững và giữ cho khỏi Ác giả. --Nhưng tôi không có làm như vậy; vì cớ kính sợ Đức Chúa Trời. --là Đấng phó mình vì tội lỗi chúng ta, hầu cho cứu chúng ta khỏi đời ác nầy, y theo ý muốn Đức Chúa Trời, là Cha chúng ta. --Vả, nguyền Đấng có thể gìn giữ anh em khỏi vấp phạm và khiến anh em đứng trước mặt vinh hiển mình cách rất vui mừng, không chỗ trách được, là Đức Chúa Trời có một, là Cứu Chúa chúng ta, bởi Đức Chúa Jêsus Christ là Chúa chúng ta, được sự vinh hiển, tôn trọng, thế lực, quyền năng thuộc về Ngài từ trước vô cùng và hiện nay cho đến đời đời! A-men.
Giăng 17:15; Philíp 2:15; Mathiơ 5:13-14, 16; Sáng thế ký 20:6; II Têsalônica 3:3; Nêhêmi 5:15; Galati 1:4; Giu đe 1:24-25
Buổi chiều
Nhưng ai nhờ cậy Đức Giê-hô-va được yên ổn vô sự.
Đức Giê-hô-va là cao trọng, vì Ngài ở nơi cao. --Đức Giê-hô-va vượt cao hơn các dân. Sự vinh hiển Ngài cao hơn các từng trời.. . . . Ngài nâng đỡ người khốn cùng lên khỏi bụi tro, Cất kẻ thiếu thốn khỏi đống phân, Đặng để người ngồi chung với các quan trưởng, Tức với các quan trưởng của dân sự Ngài.
Nhưng Đức Chúa Trời, là Đấng giàu lòng thương xót, vì cớ lòng yêu thương lớn Ngài đem mà yêu chúng ta, nên đang khi chúng ta chết vì tội mình, thì Ngài làm cho chúng ta sống với Đấng Christ, ấy là nhờ ân điển mà anh em được cứu, và Ngài làm cho chúng ta đồng sống lại và đồng ngồi trong các nơi trên trời trong Đức Chúa Jêsus Christ.
Ngài đã không tiếc chính Con mình, nhưng vì chúng ta hết thảy mà phó Con ấy cho, thì Ngài há chẳng cũng sẽ ban mọi sự luôn với Con ấy cho chúng ta sao? . . .Vì tôi chắc rằng bất kỳ sự chết, sự sống, các thiên sứ, các kẻ cầm quyền, việc bây giờ, việc hầu đến, quyền phép, bề cao, hay là bề sâu, hoặc một vật nào, chẳng có thể phân rẽ chúng ta khỏi sự yêu thương mà Đức Chúa Trời đã chứng cho chúng ta trong Đức Chúa Jêsus Christ, là Chúa chúng ta.
Châm ngôn 29:25; Êsai 33:5; Thi thiên 113:4, 7-8; Êphêsô 2:4-6; Rôma 8:32, 38-39

Suy Gẫm: Ngày 338

Buổi sáng
Sống trong đời mới.
Vậy, anh em từng đặt chi thể mình làm tôi sự ô uế gian ác đặng phạm tội ác thể nào, thì bây giờ, hãy đặt chi thể mình làm tôi sự công bình đặng làm nên thánh cũng thể ấy. --Vậy, hỡi anh em, tôi lấy sự thương xót của Đức Chúa Trời khuyên anh em dâng thân thể mình làm của lễ sống và thánh, đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là sự thờ phượng phải lẽ của anh em. Đừng làm theo đời nầy, nhưng hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần mình.
Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới; những sự cũ đã qua đi, nầy mọi sự đều trở nên mới. --Vì điều yếu cần, chẳng phải sự chịu cắt bì, hay là sự chẳng chịu cắt bì, bèn là trở nên người mới. Nguyền xin sự bình an và sự thương xót giáng trên hết thảy những kẻ noi theo mẫu mực nầy. --Vậy, nầy là điều tôi nói và điều tôi nhân danh Chúa mà rao ra: ấy là anh em chớ nên ăn ở như người ngoại đạo nữa, họ theo sự hư không của ý tưởng mình. --Nhưng anh em học cho biết Đấng Christ thì chẳng phải như vậy, vì anh em đã nghe đạo Ngài, và được dạy dỗ trong Ngài (y theo lẽ thật trong Đức Chúa Jêsus). --và mặc lấy người mới, tức là người đã được dựng nên giống như Đức Chúa Trời, trong sự công bình và sự thánh sạch của lẽ thật.
Rôma 6:4, 19; 12:1-2; II Côrinhtô 5:17; Galati 6:15-16; Êphêsô 4:17, 20-21, 24
Buổi chiều
Ý Cha được nên.
Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi biết đường của loài người chẳng do nơi họ, người ta đi, chẳng có quyền dẫn đưa bước của mình. --Song không theo ý muốn Con, mà theo ý muốn Cha. --Tôi đã làm cho linh hồn tôi êm dịu an tịnh, Như con trẻ dứt sữa bên mẹ mình; Linh hồn ở trong mình tôi cũng như con trẻ dứt sữa vậy.
Vì chúng ta chẳng biết sự mình phải xin đặng cầu nguyện cho xứng đáng; nhưng chính Đức Thánh Linh lấy sự thở than không thể nói ra được mà cầu khẩn thay cho chúng ta. Đấng dò xét lòng người hiểu biết ý tưởng của Thánh Linh là thể nào, vì ấy là theo ý Đức Chúa Trời mà Ngài cầu thế cho các thánh đồ vậy.
Các ngươi không hiểu điều của mình xin. --Ngài ban cho chúng nó điều chúng nó cầu xin; Nhưng sai bịnh tổn hại linh hồn chúng nó. --Mọi điều đó đã xảy ra để làm gương cho chúng ta, hầu cho chúng ta chớ buông mình theo tình dục xấu, như chính tổ phụ chúng ta đã buông mình.
Vả, tôi muốn anh em được thong thả chẳng phải lo lắng gì. --Người nào để trí mình nương dựa nơi Ngài, thì Ngài sẽ gìn giữ người trong sự bình yên trọn vẹn, vì người nhờ cậy Ngài.
Mathiơ 26:42; Giêrêmi 10:23; Mathiơ 26:39; Thi thiên 131:2; Rôma 8:26-27; Mathiơ 20:22; Thi thiên 106:15; I Côrinhtô 10:6; 7:32; Êsai 26:3

Suy Gẫm: Ngày 337


Buổi sáng
Bởi Đấng Toàn Năng đã làm các việc lớn cho tôi. Danh Ngài là thánh
Hỡi Đức Giê-hô-va! trong vòng các thần, ai giống như Ngài? Trong sự thánh khiết, ai được vinh hiển như Ngài. Đáng sợ, đáng khen Hay làm các phép lạ? --Chúa ôi! trong vòng các thần không có ai giống như Chúa; Cũng chẳng có công việc gì giống như công việc Chúa. --Lạy Chúa, ai là kẻ không kính sợ và không ngợi khen danh Ngài? Vì một mình Ngài là thánh. --Danh Cha được thánh.
Ngợi khen Chúa, là Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, Vì đã thăm viếng và chuộc dân Ngài.
Đấng từ Ê-đôm đến, từ Bốt-ra tới, mặc áo nhuộm, bận đồ hoa mĩ, cậy sức mạnh cả thể, kéo bộ cách oai nghiêm, là ai? Ay, chính ta, là Đấng dùng sự công bình mà nói, và có quyền lớn để cứu rỗi! --Ta đã đặt một người mạnh dạn làm kẻ tiếp trợ, Nhắc cao lên một đấng lựa chọn từ trong dân sự.
Vả, Đức Chúa Trời, bởi quyền lực cảm động trong chúng ta, có thể làm trổi hơn vô cùng mọi việc chúng ta cầu xin hoặc suy tưởng, nguyền Ngài được vinh hiển.
Luca 1:49; Xuất Êdíptô ký 15:11; Thi thiên 86:8; Khải huyền 15:4; Mathiơ 6:9; Luca 1:68; Êsai 63:1; Thi thiên 89:19; Êphêsô 3:20-21
Buổi chiều
Lại khác nào sương móc Hẹt-môn.
Núi Si-ri-ôn, nghĩa là Hẹt-môn. --Vì tại đó Đức Giê-hô-va đã ban phước, Tức là sự sống cho đến đời đời. -- Ta sẽ như là sương móc cho Y-sơ-ra-ên; nó trổ hoa như bông huệ, và đâm rễ như Li-ban.
Đạo của tôi rải ra như mưa; Lời tôi sa xuống khác nào sương móc, Tợ mưa tro trên cây cỏ, Tỉ như mưa tầm tã trên đồng xanh. --Vả, như mưa và tuyết xuống từ trên trời và không trở lại nữa, mà đượm nhuần đất đai, làm cho sanh ra và kết nụ, đặng có giống cho kẻ giao, có bánh cho kẻ ăn, thì lời nói của ta cũng vậy, đã ra từ miệng ta, thì chẳng trở về luống nhưng, mà chắc sẽ làm trọn điều ta muốn, thuận lợi công việc ta đã sai khiến nó.
Đức Chúa Trời ban Thánh Linh cho Ngài không chừng mực. --Vả, bởi sự đầy dẫy của Ngài mà chúng ta đều có nhận được, và ơn càng thêm ơn. --Ấy khác nào dầu quí giá đổ ra trên đầu, … của A-rôn, Chảy đến trôn áo người.
Thi thiên 133:3; Phục truyền luật lệ ký 4:48; Thi thiên 133:3; Ôsê 14:5; Phục truyền luật lệ ký 32:2; Êsai 55:10-11; Giăng 3:34; 1:16; Thi thiên 133:2

Mác 15:15-26: "PHẢI CHĂNG CHÚA JÊSUS MỘT MÌNH VÁC CÂY THẬP TỰ?"



Mác 15:15-26
PHẢI CHĂNG CHÚA JÊSUS MỘT MÌNH VÁC CÂY THẬP TỰ?
Phần giới thiệu: Mấy câu nầy cung ứng cho chúng ta, với chi tiết rõ ràng, các biến cố vây quanh cái chết của Đức Chúa Jêsus Christ. Chúng ta có thể đọc trong câu chuyện Tin Lành nói tới nổi thương khó mà Chúa chúng ta đã chịu trong đêm hôm ấy và trong ngày mà Ngài đã gánh lấy tội lỗi của nhân loại. Thường thì chúng ta đọc câu chuyện nầy và tấm lòng chúng ta bị lay động phải nghĩ đến những điều Ngài đã làm cho chúng ta trong ngày ấy. Tuy nhiên, chúng ta thường đọc mấy câu nầy và không nắm bắt được các chi tiết nhỏ, những gì làm cho câu chuyện nầy ra sống động cho chúng ta. Trong phân đoạn nầy, tối hôm nay một trong các chi tiết nhỏ ấy tự nó bày ra cho chúng ta nhìn vào.
Ở câu 21, chúng ta đọc thấy một người có tên là Simôn người Siren. Ông được nhắc tới ở đây cũng như trong sách Mathiơ và sách Luca. Ông không xuất hiện ở chỗ nào khác trên những trang Kinh thánh và ông đã biến đi mau chóng y như ông đã xuất hiện vậy, Tuy nhiên, trong khi ông xuất hiện trong tầm nhìn của chúng ta, ông dạy cho chúng ta một bài học có giá trị về tình yêu thương của Đức Chúa Trời và về tình yêu của một người đối cùng Cứu Chúa. Người nầy đã làm cho Cứu Chúa của chúng ta những gì thậm chí các môn đồ thân cận nhất của Ngài không thể làm được. Nghĩa là, ông đã làm dịu đi nổi khổ của Chúa chúng ta trong khoảnh khắc của những giờ tối tăm nhất trong chức vụ trên đất của Ngài. Bạn thấy đấy, chính Simôn Phierơ là người đã nói: "Thưa Chúa, tôi sẵn lòng đi theo Chúa, đồng tù đồng chết" Luca 22:33. Tuy nhiên, khi thì giờ đến phải theo Chúa Jêsus cho tới chết, Phierơ, giống như bao môn đồ khác đã lìa bỏ Ngài mà chạy trốn, Mác 14:50.
Chúng ta hãy dành mấy phút tối nay để nhìn vào câu chuyện nầy nói tới Simôn người Siren và tự hỏi mình câu nầy: Phải Chăng Chúa Jêsus Một Mình Vác Cây Thập Tự? Tôi lấy làm lạ không biết chúng ta có sẵn lòng vác cây thập tự theo sau Cứu Chúa của chúng ta giống như Simôn đã làm không!?! Chúng ta hãy xem xét câu chuyện nầy với từng chi tiết của nó tới nay.
I. CHÚNG TA NHÌN THẤY CỨU CHÚA BỊ KẾT ÁN
A. Tội ác của Ngài (câu 26) - Theo câu nầy, Chúa Jêsus bị tố cáo về việc tự xưng mình là Vua dân Do thái. Trong thực tế, Chúa Jêsus sẽ lên thập tự giá vì đây là một phần trong chương trình của Cha Ngài, Khải huyền 13:8. Từ quan điểm của con người, Chúa Jêsus bị kết án vì Ngài sống tin kính và vì Ngài đã dạy lẽ thật cho người ta về sự thờ phượng và hầu việc Đức Chúa Trời. Tội ác duy nhứt cho Chúa Jêsus là phạm tội, ấy là tội yêu thương hàng tội nhân và chỉ cho họ con đường để đến với Đức Chúa Trời.
B. Sự kết án Ngài (các câu 15-20) –Mấy câu nầy cho chúng ta biết cách thức mà binh lính của Philát đã ngược đãi Chúa Jêsus. Giữa vòng những việc khác, họ đã chế nhạo Ngài, khạc nhổ nơi mặt Ngài, đánh đập Ngài với hai bàn tay của họ, đội cho Ngài chiếc mão gai, khoác lấy cho Ngài với áo xống màu điều, nhiếc móc Ngài, rồi đánh Ngài bằng một cây sậy. Tuy nhiên, Chúa Jêsus đã hứng chịu hết thảy mọi sự nầy mà chẳng có một lời ta thán, Êsai 53:7.
(Minh họa: Chúng ta đừng bao giờ quên buổi tối nầy, Chúa Jêsus đã gánh chịu mọi sự mà Ngài đã chịu vì Ngài không muốn bạn và tôi phải đi Địa Ngục. Ngài đã gánh chịu điều tệ hại nhất mà con người có thể đổ trên Ngài và Ngài đã chịu mọi sự ấy vì Ngài yêu thương chúng ta nhiều hơn Ngài yêu chính sự sống của Ngài nữa! Đúng là một sự tỏ ra đầy vinh hiển về tình yêu thương của Đức Chúa Trời dành cho hạng tội nhân - Rôma 5:8; Giăng 15:13.)
C. Sự đóng đinh trên thập tự giá của Ngài (các câu 22-25) – Sau khi họ đã ngược đãi Chúa chúng ta và sau khi Ngài đã gánh chịu trong một đêm đối xử thật tàn nhẫn, họ đã dẫn Ngài đi để đóng đinh trên thập tự giá. Lý trí hiện đại của chúng ta không sao hiểu được tính hung ác trong cái chết mà Chúa Jêsus đã chịu vì chúng ta. Chúng ta có từ ngữ "hình khổ" từ chính chữ mà từ đó chúng ta có chữ thập tự giá. Đây là cái chết nghiệt ngã và kinh khủng lắm, cái chết ấy được dành cho hạng thấp kém nhất trong hàng nô lệ. Thực vậy, một công dân Lamã không thể bị đóng đinh trên thập tự giá, trừ phi bởi chiếu chỉ trực tiếp của chính Xêsa. Vì lẽ ấy, chúng ta thấy rằng Đức Chúa Jêsus Christ, một người đã trải đời sống của mình ra để phục vụ cho tha nhân, một người "chẳng có tội lỗi chi hết", một người chẳng làm hại ai cả, song đã cứu giúp những người nào chạy đến với Ngài lại bị xét đoán phải chịu chết cái chết của kẻ nô lệ xấu xa và bị thù ghét nhất.
(Minh họa: Tôi có cần nhắc cho bạn nhớ cái chết của Ngài khủng khiếp là dường nào không? Êsai 52:14 cho chúng ta biết rằng "mặt mày người xài-xể lắm hơn kẻ nào khác". Hãy tưởng tượng nổi thương khó của việc bị mấy mũi đinh đóng xuyên qua tay chân xem. Hãy hình dung sự dằn vặt của thần kinh cảm xúc đối với sắt kim loại kia. Hãy tưởng tượng sự thương khó khi thân thể Ngài tan nát với những lần co thắt đập lưng Ngài thật mạnh vào thập tự giá xem. Hãy hình dung đầu Ngài sưng tấy lên từ chiếc mão gai được họ đội lên đầu Ngài xem. Hãy tưởng tượng Ngài phải co rút lại đối với những mũi đinh đóng nơi chơn Ngài xem, trong khi Ngài phải níu lấy những mũi đinh nơi tay để hít lấy hơi thở trong không khi rồi nói: "Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết mình làm điều gì", hay "Hôm nay, ngươi sẽ ở với Ta trong Parađi". Hãy hình dung cơn khát xem! Hãy tưởng tượng nổi xấu hổ trong sự trần truồng của Ngài xem. Hãy hình dung sự cô độc trong cái chết của Ngài, khi các môn đồ Ngài, với ngoại lệ Giăng đã bỏ chạy và ngay cả Cha của Ngài cũng đã xây đi chỗ khác không nhìn đến Ngài. Hãy tưởng tượng ngày ấy sẽ như thế nào khi nhìn thấy người nầy chết cái chết như vầy rồi nhìn biết rằng mọi sự đã diễn ra đó là vì Ngài yêu thương bạn và muốn dọn một con đường cho bạn được cứu. Hãy hình dung loại tình yêu ấy xem!)
(Minh họa: Chắc chắn cái chết của Chúa Jêsus là trọng tâm của phân đoạn Kinh thánh nầy, tuy nhiên, còn có nhiều điều cho chúng ta phải nhìn thấy ở đây tối nay. Chúng ta đã nắm bắt được cái nhìn về Chúa Jêsus, bây giờ, chúng ta hãy lưu ý người có tên là Simôn nầy).
I. Chúng ta nhìn thấy Cứu Chúa bị kết án
II. CHÚNG TA NHÌN THẤY SIMÔN BỊ BẮT BUỘC
A. Phong cách của ông – Chúng ta không biết nhiều về nhân vật có tên là Simôn nầy. Mọi sự chúng ta biết về ông, ấy là ông đến từ Siren, một vùng đất của châu Phi. Chúng ta biết ông có mặt tại thành Jerusalem trong dịp Lễ Vượt Qua, vì vậy cần phải nói rằng ông là một người đã cải đạo sang Do thái giáo. Nếu đây là trường hợp, có lẽ ông đang cùng về đó với gia đình của ông. Người nầy, một người châu Phi, có lẽ một người da màu, ông đến đấy là để thờ phượng. Ông đã đến để dâng Chiên Con Lễ Vượt Qua và giờ đây ông đã đến mặt đối mặt với Chiên Con của Đức Chúa Trời!
(Minh họa: Đúng là một bức tranh nói tới ân điển! Giống như Simôn, tôi nhìn thấy công việc của mình khi tôi đến mặt đối mặt với Chúa. Tôi không biết gì về Ngài cả, song Ngài đang tìm kiếm tôi!)
B. Sự lựa chọn của ông – Lời của Chúa cho chúng ta biết rằng họ đã "bắt" Simôn phải vác lấy thập tự giá của Chúa. Từ ngữ nầy có ý nói "bắt phục vụ công khai". Dường như mấy tên lính Lamã có quyền bắt dân chúng phải làm các công việc thay cho họ. Dân chúng bị luật pháp Lamã bắt buộc phải vâng theo, hoặc họ sẽ bị kết án tử hình. Chúa Jêsus dường như nhắc tới cách làm nầy ở Mathiơ 5:41.
C. Sự xấu hổ của ông – Có lẽ một trong những lý do mấy tên lính bắt Simôn phải làm công việc nầy là vì màu da của ông. Bạn thấy đấy, điều nầy bị coi là hành động làm giảm giá trị khi vác lấy thập tự giá của kẻ bị kết án. Không một tên lính nào muốn làm việc ấy, và mấy tên lính có lẽ sẽ chẳng chọn người nào rõ ràng là người Do thái để làm việc ấy nhằm vào ngày trước ngày Lễ Vượt Qua. Việc vác lấy cây thập tự nầy phải được quy cho người ấy và khi ấy người sẽ bị coi là ô uế về mặt nghi thức. Đối với Simôn, Lễ Vượt Qua đã qua rồi ngay giây phút ông chạm đến thập tự giá. Từ ngữ "bắt" mang theo nó ý tưởng nói tới sức mạnh. Có lẽ đấy là lời đe dọa chết chóc đã khiến cho người châu Phi nầy phải vác lấy cây thập tự đó lên rồi đem đi. Bất chấp mọi cảnh ngộ, từ giây phút Simôn chạm đến cây thập tự ấy, ông là một người đã được đánh dấu!
(Minh họa: Đúng là một bức tranh nói tới những ai trong chúng ta dám xưng mình là Cơ đốc nhân! Có phải bạn biết rõ thập tự giá của Đấng Christ vẫn còn được gắn với sự xấu hổ không? (Hêbơrơ 12:2). Chúa Jêsus phán rằng một trong các dấu hiệu chỉ ra các môn đồ Ngài, ấy là họ đã có một sự bằng lòng và ước ao muốn vác lấy thập tự giá, Mathiơ 16:24. Phân đoạn Kinh thánh nầy nói rõ rằng người nào đi theo Chúa Jêsus phải sẵn lòng chối bỏ mình, vác lấy thập tự giá mà theo Ngài. Làm ơn lưu ý rằng các bước chơn của Chúa Jêsus đã dẫn Ngài đến chỗ chết trước khi chúng dẫn Ngài đến với sự vinh hiển! Điều nầy cũng rất thực cho bạn và cho tôi! Để biết chắc, vác lấy thập tự giá sẽ đem lại sự quở trách của thế gian, I Côrinhtô 1:18, nhưng một sự bằng lòng vác lấy thập tự giá theo sau Chúa sẽ đem lại nụ cười của Đức Chúa Trời! Giống như một tội phạm bị kết án buộc phải vác lấy thập tự giá của mình để tỏ cho thế gian thấy rằng hắn ta đã chịu phục luật lệ mà hắn từng chống đối, cũng vậy người tín đồ đã được sanh lại phải vác lấy thập tự giá của Đấng Christ, phải chối bỏ mình, để tỏ cho thế gian thấy rằng giờ đây chúng ta phục theo luật lệ, phép tắc của Đấng mà chúng ta trước đây đã chống đối Ngài. Điều nầy dường có ý nói rằng chúng ta phải ăn ở không đồng bộ với thế gian. Nhất định nó có ý nói rằng chúng ta phải sống khác biệt với thế gian trong suy tưởng, tư thế của chúng ta trong cuộc sống, trong các hình thức giải trí mà chúng ta đang sử dụng, trong cách thức chúng ta tự biết xử thế trong những mối quan hệ của chúng ta, v.v…Phần xấu hổ của Đấng Christ là sự học đòi của chúng ta để được giống như Ngài thay vì giống như thế gian! Đừng giả vờ vác lấy thập tự giá của bạn trừ phi bạn đã đem từng lãnh vực đời sống của mình phục theo ý chỉ của Đức Chúa Trời. Có phải Đức Chúa Trời đẹp lòng với mọi sự bạn đang làm không? Bạn có mời Chúa Jêsus đến cùng nghe âm nhạc với bạn không? Bạn có thể mời Ngài cùng xem TV với bạn không? Bạn có đem Ngài theo trong cuộc hẹn hò của bạn không? Chúa Jêsus có thể cùng dự với bạn trong mọi sự bạn đang làm không? Nếu không, thế thì ai đó cần phải thay đổi, và quí bạn ơi, ấy chẳng phải là Ngài đâu!)
I. Chúng ta thấy Cứu Chúa bị kết án
II. Chúng ta thấy Simôn bị bắt buộc
III. CHÚNG TA THẤY MỘT TỘI NHÂN ĐƯỢC BIẾN ĐỔI
A. Sự tể trị của Đức Chúa Trời – Chẳng phải là tình cờ mà Simôn và gia đình ông đi ngang qua thành Jerusalem trong giờ phút đặc biệt ấy đâu. Thực vậy, tôi tin rằng chính sự tể trị của Chúa đã cho phép con đường của ông ta đâm ngang qua con đường của Đức Chúa Jêsus Christ. Tôi không thể hiểu được hết mọi việc làm của Chúa chúng ta, nhưng tôi biết rõ Ngài có một phương thức đem người ta đến với Ngài để cho họ được cứu. Có nhớ người đàn bà bên giếng không, Giăng 4:4-29? Có nhớ hoạn quan Êthiôpi không, Công Vụ các Sứ Đồ 8:26-39? Rõ ràng, Đức Chúa Trời đã sử dụng biến cố nầy để tỏ ra ơn cứu rỗi cho Simôn. Đức Chúa Trời đã đưa người tìm kiếm đến với Cứu Chúa!
(Minh họa: Hãy nhớ cách thức sự tể trị của Đức Chúa Trời tác động trên đời sống của bạn khi đem bạn đến với Chúa Jêsus. Ấy chẳng phải là tình cờ mà bạn được đưa đến với Ngài đâu! Chính sự khôn ngoan và ân điển của Đức Chúa Trời đấy!)
B. Quyền phép của Đức Chúa Trời - Mác nhắc tới Alécxanđơ và Ruphu. Hai cái tên nầy rất quen thuộc với những Cơ đốc nhân mà ông viết thư gửi cho họ. Về sau, khi Phaolô kết thúc thư tín ông viết cho người thành Rôma, ông nhắc tới Ruphu và mẹ của Ruphu. Sâu xa hơn nữa, ông đã xem bà chính là mẹ ruột của ông, Rôma 16:13. Rõ ràng là sự việc đã xảy ra trong tấm lòng của Simôn và gia đình ông khi họ nhìn thấy Chúa chịu chết tại đồi Gôgôtha trong ngày ấy. Bất luận điều gì đã xảy ra, Đức Chúa Trời đã sử dụng biến cố nầy để thay đổi Simôn và gia đình ông cho đến đời đời! Đúng là một bức tranh nói tới ân điển của Đức Chúa Trời!
(Minh họa: Bạn và tôi chưa hề nhìn thấy Chúa Jêsus chịu chết trên thập tự giá. Chúng ta không bị buộc vào công việc vác lấy thập tự giá của Ngài trong ngày ấy. Tuy nhiên, nếu bạn đã được cứu, sẽ có một ngày khi bạn, giống như Simôn, đến mặt đối mặt với Đức Chúa Jêsus Christ. Có thể bạn không nhìn thấy Ngài đang dãy chết, song bạn biết rõ bạn cần những gì Ngài đã phó dâng. Khi bạn tin theo Ngài bởi đức tin, bạn được thay đổi y như Simôn và gia đình của ông ấy. Đúng là một sự khác biệt mà Chúa Jêsus đã làm trong đời sống của chúng ta!)
Phần kết luận: Khi tôi trình bày các tư tưởng nầy tối nay, tôi cần phải hỏi bạn câu nầy: Bạn đã được cứu chưa? Có phải bạn đang tin cậy Chúa Jêsus, và một mình Chúa Jêsus để bạn được cứu? Giống như Simôn, có phải bạn đang mang lấy thập tự giá của Chúa rồi bước theo Ngài qua cuộc sống, vui vẻ mang lấy nổi xấu hổ và quở trách vì danh cao cả của Ngài không? Nếu bạn đang bị hư mất, bạn có thể được cứu tối nay. Nếu bạn đã được cứu, song bạn lại để cho nhiều thứ ăn luồn vào trong đời sống của bạn, toàn là những thứ chẳng đẹp lòng Chúa, bạn có thể được thanh tẩy tối nay. Nếu bạn hoàn toàn thành thật và nhìn nhận rằng bạn thực sự chưa mang lấy thập tự giá. Bạn đang trượt qua cuộc sống và thực sự chưa sống cho Chúa Jêsus với sự đầu phục đáng phải có ở trong lòng, phải, cũng chẳng có hy vọng gì cho bạn đâu đấy. Bất luận là nhu cần nào, tôi mới bạn hãy đến với Chúa Jêsus và nhu cần ấy sẽ được định liệu cho đến đời đời. Phải chăng Chúa Jêsus một mình mang lấy thập tự giá? Không phải đâu, nếu bạn và tôi yêu mến Ngài và dự phần với Ngài trong một đời sống thuận phục Ngài hoàn toàn.

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2010

Mác 15:15-25: "BỐI CẢNH TRÊN ĐƯỜNG ĐẾN ĐỒI GÔGÔTHA"



Mác 15:15-25
BỐI CẢNH TRÊN ĐƯỜNG ĐẾN ĐỒI GÔGÔTHA
Phần giới thiệu: Bối cảnh đã được đề ra. Tất cả những diễn viên đều có mặt ở đúng vị trí. Ai nấy đều nhìn biết chỗ đứng của họ mặc dù họ chưa hề tập luyện các vai trò đó. Hành động quan trọng nhất trong lịch sử loài người sắp sửa được bày ra.
Những câu nầy nói tới hậu quả cuộc xét xử Chúa chúng ta trước mặt người Do thái và kế đó là Philát. Cả hai: cấp lãnh đạo người Do thái và quan Tổng đốc Lamã đều xét đoán Chúa Jêsus và tuyên bố Ngài đáng bị tử hình.
Người Do thái đã làm vậy vì họ thù ghét Ngài. Họ đã thù ghét Chúa Jêsus vì Ngài xưng mình là Đấng Mêsi của họ. Ngài không phải là loại Mêsi mà họ đang trông mong, vì vậy họ đã chối bỏ Ngài rồi buộc Ngài phải chịu chết.
Philát đã kết án tử hình Chúa Jêsus hầu cứu lấy địa vị của ông ta với Rôma. Philát đã vi phạm từng tội lỗi mà ông ta đã biết rõ. Ông ta đã kết án Con Người mà chẳng ai có thể kết một án nào cả. Philát đã phạm tội chống lại lẽ thật, lương tâm, sự ngay thẳng và nguyên tắc trong việc xét xử Chúa Jêsus. Ông ta đã để cho một người vô tội bị đóng đinh trên thập tự giá hầu bảo đảm cho sự an ninh theo đời nầy. Khi làm như thế, Philát đã xét đoán linh hồn đời đời của ông ta trong Địa Ngục!
Hôm nay, chúng ta sẽ bước theo Chúa Jêsus từ pháp đình của Philát đến Đồi Gôgôtha, ở đó Ngài sẽ chịu chết vì tội lỗi của dân sự Ngài. Khi Chúa Jêsus bắt con đường của Ngài từ pháp đình của Philát đến đồi Gôgôtha, một vài bối cảnh được bày ra trong tấn thảm kịch nói tới sự chết của Ngài. Tôi muốn nhìn vào các bối cảnh ấy hôm nay.
Tôi muốn bạn chứng kiến Chúa Jêsus và mấy tên lính; Chúa Jêsus và Simôn; và Chúa Jêsus và đồi Sọ. Tôi muốn lấy mấy bối cảnh nầy từ những giờ phút sau cùng của Chúa chúng ta rồi rao giảng về Bối Cảnh Từ Con Đường Dẫn Đến Đồi Gôgôtha.
I. CHÚA JÊSUS VÀ MẤY TÊN LÍNH (các câu 15-20)
(Minh họa: Các cấp lãnh đạo Do thái đã đưa ra bản án của họ, câu 64. Dân chúng đã đưa ra bản án của họ, câu 12-14. Philát đã đưa ra lời kết án của ông ta, câu 15. Trong một nổ lực để chuyển sự đổ thừa về quyết định của ông ta sang người Do thái, Philát đã thực hiện một hình thức có tính biểu tượng khi rửa tay về toàn bộ vụ án, Mathiơ 27:24. Người Do thái đã chấp nhận sự đổ thừa về cái chết của Đấng Christ và đã công bố một lời rủa sả giáng trên họ và con cháu của họ, Mathiơ 27:25. Khi ấy, Philát đã giao Chúa Jêsus vào sự canh giữ của mấy tên lính để họ thi hành án chết của Ngài).
A. Đánh đòn (câu 15) – Khi mấy tên lính nhận Chúa Jêsus nơi tay họ, chúng bắt đầu ngược đãi Ngài. Việc đầu tiên chúng đã làm cho Ngài là “đánh đòn” Ngài. Kinh thánh đi qua biến cố nầy thật nhanh, độc giả sẽ nghĩ chẳng có gì nhiều để nói. Nhưng, cái điều cần phải nói, “đánh đòn” là một trong những hình phạt đáng sợ nhất do nhà cầm quyền Lamã lập ra.
Nạn nhân bị lột trần và buộc phải khom người bên một cây cọc thấp, phần lưng gắn chặt vào đó. Hai bàn tay và hai bàn chân bị trói lại rồi người bị quất với một dụng cụ gọi là “roi”. Công cụ hành hình độc ác nầy đích danh được gọi là “roi bò cạp”. Nó cũng được gọi là “con mèo chín đuôi”. Cây roi gồm một cái cán bằng gỗ từ đó nối mấy sợi dây bằng da. Ở đầu của sợi dây da ấy có gắn mẫu xương hay kim loại.
Cây roi nầy được sử dụng để đánh đòn tù nhân. Khi người bị đánh, mẫu xương và kim loại nơi cây roi sẽ móc ra từng mảng thịt lớn. Mạch máu và đôi khi các động mạch bị đứt rời ra. Khi ấy các bộ phận nội tạng bị bày ra và hai con mắt bị móc đi. Nhiều người đã chết chỉ qua cuộc đánh đòn nầy.
(Minh họa: Tôi không thể mô tả một cuộc đánh đòn nào giống như thế nầy được. Tôi không có từ vựng nào để mô tả nó. Tôi muốn bạn nhớ lý do tại sao Đức Chúa Jêsus Christ lại để cho sự đánh đòn kinh khiếp ấy đã diễn ra. Ngài đã cho phép nó vì Ngài yêu thương bạn đấy! Đấy là lằn đòn của bạn mà Ngài đã gánh chịu trong ngày đó. Ngài đã chịu đòn như thế để Ngài có thể cứu lấy linh hồn của bạn. Ngài cũng chịu thế để làm ứng nghiệm lời tiên tri thiêng liêng, Êsai 50:6).
B. Sự chế giễu (các câu 16-20) – Sau khi mấy tên lính đã đánh đòn Chúa Jêsus xong, họ đưa Ngài vào sân trong. Họ đã gọi “cả cơ binh” lại. Điều nầy có ý nói tới đội quân Lamã, hay khoảng 600 người. Tất cả binh lính không có bổn phận đã nhóm lại để đùa cợt với tội phạm đã bị kết án.
Đây là một việc thường xuyên mà mấy tên lính đã làm. Bao lâu chúng chưa giết tù phạm đã bị kết án, chúng được tự do đùa cợt với Ngài mặc ý chúng.
Số người nầy rất vô tâm và hoàn toàn chẳng có chút thương xót đối với Chúa Jêsus.
Hãy hình dung bối cảnh xem. Chúa Jêsus đang đứng ở trước mặt họ. Thân thể Ngài yếu lã đi qua cả đêm dài không ngủ. Gương mặt của Ngài phù lên từ sự ngược đãi mà Ngài đã gánh chịu nơi tay của Thầy Tế Cả và cảnh vệ của Đền Thờ, 14:65. Người của Ngài đẩm máu từ cuộc đánh đập kia. Da thịt Ngài rách tả tơi nơi lưng Ngài. Máu của Ngài đọng lại nơi hai chơn Ngài. Bạn sẽ nghĩ rằng việc nhìn thấy Chúa Jêsus trong tình trạng ấy sẽ khiến cho mấy tên lính phải rút tay lại. Nhưng họ chẳng rút tay lại đâu!
Thay vì thế, họ còn mở ra một trò chơi độc địa với Đức Chúa Jêsus Christ. Họ quấn cái áo màu điều quanh hai vai của Ngài. Họ đan cái mão gai rồi đặt nó lên đầu Ngài. Họ đặt cây sậy vào tay Ngài. Chúa Jêsus là Vua của người Do thái, và họ mặc cho Ngài Ngài giống như một vị vua rồi họ nhiếc móc Ngài. Họ khom mình xuống trước mặt Ngài, và họ chào Ngài như chào một vì vua. Một cảnh tượng chế giễu thật thê thảm.
(Minh họa: Há đây chẳng phải là điều thế gian vẫn còn làm cho Chúa Jêsus không? Thế gian vẫn dành cho Ngài sự phục vụ qua môi miệng và cúi mình xuống nhiếc móc trước mặt Ngài, nhưng họ không yêu mến Ngài. Họ chẳng tôn trọng Ngài. Họ chẳng muốn sống cho Ngài. Họ chẳng kể gì đến Lời của Ngài, Ý chỉ Ngài hay đường lối của Ngài. Thế gian đã dành cho Ngài sự phục vụ bằng môi miệng, nhưng chẳng chút yêu mến nào dành cho Ngài trong tấm lòng của họ.
Thật là đáng buồn, nhưng điều nầy cũng đang xảy ra trong hội thánh. Có những người tự xưng nhận mình biết Ngài qua lời lẽ họ thốt ra, nhưng họ đang chối bỏ Ngài bằng đời sống mà họ đang sống. Người ta có thể xưng điều gì mặc ý, nhưng đời sống của một người nói lớn tiếng hơn lời xưng nhận của họ! Như có người đã từng nói: “Những gì bạn làm lớn tiếng đến nỗi tôi không nghe thấy những điều bạn đang nói”. Khi chúng ta xưng mình yêu mến Chúa Jêsus mà từ chối không hầu việc Ngài, chúng ta chẳng tốt gì hơn mấy tên lính kia, chúng đang chế giễu Nhà Vua trong ngày họ đóng đinh Ngài trên thập tự giá).
C. Đánh đòn (câu 19) – Số người nầy chưa thỏa mãn khi quất Chúa Jêsus cây roi. Họ chẳng hài lòng khi chế giễu Ngài và nhạo báng Ngài. Theo câu 17, họ đã đặt một chiếc mão gai lên đầu Ngài. Và, trong hành động nghiệt ngã sau cùng, họ đã lấy cây sậy mà họ đặt trong tay Ngài rồi họ đánh Ngài với cây sậy ấy rồi họ khạc nhổ nơi mặt Ngài. Khi đó, họ lột cái áo màu điều kia ra khỏi Ngài, làm tét ra những vết thương đã bắt đầu khô đi, rồi dẫn Đấng Christ người đầy máu me, tan nát, bị sỉ nhục đi đến chỗ khiến Ngài phải chết mất.
(Minh họa: Tôi nhắc tới chỗ nầy vì đây là một hình ảnh nói tới ân điển của Đức Chúa Trời đang hành động. Bạn cũng cần phải nhớ, đây là Đức Chúa Trời mà họ đang đánh đập. Đây là Đức Chúa Trời mà họ đang chế giễu. Đây là gương mặt của Đức Chúa Trời mà họ khạc nhổ trên đó. Đây là Đức Chúa Trời mà họ đang ngược đãi!
Ngài đã dựng nên chính hạng người nầy. Ngài có quyền phép để hủy diệt họ chỉ bởi suy nghĩ về sự hủy diệt đó thôi. Nếu như Ngài muốn, Ngài có thể triệu tập vô số thiên sứ đến đánh trận cho Ngài và tiêu diệt những kẻ ngược đãi Ngài, Mathiơ 26:53.
Một lần nữa, tôi nói cho bạn biết rằng Ngài đã gánh chịu mọi sự ấy vì cớ tình yêu của Ngài dành cho dân sự Ngài. Ngài đã chịu đựng sự xấu hổ, đau đớn và sự chế giễu vì Ngài yêu thương tôi! Tôi chúc phước cho danh của Ngài vì Ngài yêu thương tôi dường ấy!
Chúa Jêsus đã mặc chiếc áo màu điều trong đại sảnh của Philát vào buổi sáng hôm ấy. Trước khi ban ngày kết thúc, Chúa Jêsus mặc lấy tội lỗi màu điều của tôi trên thập tự giá, II Côrinhtô 5:21; Êsai 1:18! Chúa Jêsus đã đội chiếc mão gai vào sáng hôm ấy. Mão gai đó làm biểu tượng cho sự rủa sả của tội lỗi, Sáng thế ký 3:17-19. Trước khi ban ngày kết thúc, Chúa Jêsus sẽ mang lấy toàn bộ gánh nặng sự rủa sả của tội lỗi. Ngài sẽ trả món nợ tội lỗi và bảo đảm rằng, một ngày kia, thế gian sẽ được giải phóng ra khỏi sự rủa sả ấy, Rôma 8:20-22).
I. Chúa Jêsus và mấy tên lính
II. CHÚA JÊSUS VÀ SIMÔN (câu 21)
(Minh họa: Sau khi hoàn tất xong trò chơi nghiệt ngã của họ, mấy tên lính đã dẫn Chúa Jêsus đến đồi Gôgôtha để thực hiện việc hành hình Ngài. Khi họ bắt con đường đi đến đồi Gôgôtha, Chúa Jêsus không thể vác được cây thập tự của Ngài. Lịch sử cho chúng ta biết rằng người bị kết án bị buộc phải vác cây thập tự nặng nề, gọi là “patibulum”, ra tới chỗ hành quyết. Patibulum bị cột ngang bờ vai của người bị kết án, và người bị buộc phải vác lấy khúc gỗ nặng nề nầy. Thích ứng với tình trạng yếu sức do bị hành hạ suốt đêm, sự ngược đãi nơi tay của những kẻ vu cáo Ngài, và từ chỗ mất máu vì sự đánh đập, Chúa Jêsus quá yếu sức không thể vác nổi cây thập tự đến đồi Gôgôtha. Mấy tên lính Lamã đã túm lấy một người có tên là Simôn từ trong đám đông rồi buộc người phải vác thập tự giá của Chúa chúng ta).
A. Sự lựa chọn của người – Chẳng có nói gì nhiều về người có tên là Simôn nầy. Mọi sự chúng ta biết về ông ta, ấy là ông đến từ Cyrene, là địa điểm nằm ở châu Phi, gần Libya ngày nay. Chúng ta biết ông có mặt tại thành Jerusalem vào dịp Lễ Vượt Qua, sự có mặt ấy cho thấy rằng ông là một người Do thái đã đến với thành phố nầy đặng thờ phượng. Có lẽ ông cùng đi với gia đình mình. Người nầy, một người châu Phi, có lẽ là một người da màu có mặt ở đó đặng thờ phượng. Ông ta đã đến để dâng Chiên Con Lễ Vượt Qua và ông ta đã đến mặt đối mặt với Chiên Con của Đức Chúa Trời! Theo như bản tường trình, đây chẳng phải là dịp để nhóm lại đâu!
Lời của Chúa cho chúng ta biết họ đã “bắt” Simôn phải vác thập tự giá của Chúa. Từ ngữ nầy có ý nói tới “buộc phải làm việc công khai”. Luật pháp Lamã cho phép binh lính Lamã bắt những người dân phải lo liệu những công việc nhất định nào đó thay cho họ. Dân chúng bị buộc phải vâng lời, hoặc họ sẽ bị kết án tử hình. Chúa Jêsus nhắc tới cách làm nầy ở Mathiơ 5:41.
B. Sự xấu hổ của người – Hành động thấp hèn nhất có thể hình dung được là phải vác thập tự giá của người bị kết án. Không một tên lính nào khom mình xuống làm công việc ấy. Không một người Do thái nào muốn làm công việc đó, nhưng đặc biệt là nhằm vào ngày sửa soạn cho Lễ Vượt Qua.
Vác lấy thập tự giá làm ô nhục một người và khiến họ bị ô uế về mặt nghi thức. Đối với Simôn, Lễ Vượt Qua đã qua đi khi ông chạm đến thập tự giá.
Từ ngữ “bắt” đem theo với nó ý tưởng nói tới sức mạnh. Có lẽ đây là lời đe dọa chết chóc khiến cho người châu Phi nầy phải vác lấy thập tự giá ấy rồi đem nó đi. Bất chấp mọi hoàn cảnh, từ giây phút Simôn chạm đến thập tự giá đó, ông là một nhân vật đã được đánh dấu!
(Minh họa: Đúng là một bức tranh cho những ai trong chúng ta xưng mính là Cơ đốc nhân! Có phải bạn nhìn biết rằng thập tự giá của Đấng Christ vẫn còn được gắn với xấu hổ không, Hêbơrơ 12:2? Chúa Jêsus đã phán rằng một trong những dấu hiệu của môn đồ Ngài, ấy là họ đã có một sự bằng lòng và ước ao muốn vác lấy một cây thập tự, Mathiơ 16:24. Phân đoạn Kinh thánh nầy nói rõ rằng người nào theo Chúa Jêsus phải bằng lòng tự chối bỏ mình, vác lấy thập tự giá mà theo Ngài.
Làm ơn lưu ý rằng những bước chơn của Chúa Jêsus đã dẫn Ngài đến sự chết trước khi chúng đưa Ngài đến sự vinh hiển! Cũng thực như thế cho bạn và tôi! Việc gánh lấy thập tự giá của Ngài sẽ đem lại sự quở trách của thế gian, I Côrinhtô 1:18, nhưng một sự bằng lòng vác lấy thập tự giá vì sự vinh hiển của Ngài sẽ đem lại nụ cười của Đức Chúa Trời!
Giống như một tội phạm bị kết án, bị buộc phải vác lấy thập tự giá của mình cho thế gian thấy rằng người ấy thuận phục theo các phép tắc mà người ấy từng nổi loạn nghịch cùng, cũng vậy: người tín đồ được lại sanh phải mang lấy thập tự giá của Đấng Christ. Điều nầy tỏ ra cho thế gian thấy rằng chúng ta giờ đây phục theo luật lệ của Đấng mà chúng ta từng nổi loạn nghịch cùng.
Điều nầy có ý nói rằng chúng ta phải ra khỏi thế gian. Nhất định điều nầy có ý nói rằng chúng ta phải sống khác biệt với thế gian trong suy tưởng của mình, trong tư thế sinh sống của chúng ta, trong các hình thái giải trí mà chúng ta đang có, trong cách chúng ta xử sự ở các mối quan hệ của chúng ta, v.v…
Một phần của sự xấu hổ của Đấng Christ là sự chúng ta học đòi giống như Ngài thay vì ưa thích thế gian! Thậm chí đừng giả vờ vác lấy thập tự giá của bạn trừ phi bạn đã đem từng lãnh vực của cuộc sống đầu phục đối với ý chỉ của Đức Chúa Trời. Có phải Đức Chúa Trời đẹp lòng với mọi sự bạn đang làm không? Có phải bạn đang mời Chúa Jêsus đến nghe âm nhạc của bạn không? Có phải bạn đang mời Ngài cùng xem TV với bạn không? Có phải bạn đưa Ngài cùng đến chỗ hẹn hò? Có phải Chúa Jêsus hiệp với bạn trong mọi sự bạn đang làm không? Nếu không, thì ai đó cần phải thay đổi, và ấy chẳng phải là Ngài đâu!)
C. Ơn cứu rỗi của người – Ấy chẳng phải là tình cờ mà Simôn và gia đình ông đi ngang qua thành Jerusalem vào thời điểm quí báu ấy đâu. Chính sự tể trị của Chúa cho phép con đường của ông phải đến chỗ có Đức Chúa Jêsus Christ ở đó. Tôi không thể hiểu được hết mọi việc làm của Chúa chúng ta, nhưng tôi biết rằng Ngài có một phương thức đem người ta đến với Ngài để họ được cứu. Có nhớ người đàn bà bên giếng không, Giăng 4:4-29? Có nhớ hoạn quan Êthiôpi không, Công Vụ các Sứ Đồ 8:26-39? Rõ ràng, Đức Chúa Trời đã sử dụng biến cố nầy để tỏ ra ơn cứu rỗi cho Simôn. Đức Chúa Trời đã đưa người tìm kiếm đến với Cứu Chúa!
Chúng ta không biết khi nào thì Simôn đạt đến mức nhìn biết Chúa, nhưng chúng ta có từng lý do để tin ông đã đạt đến đó. Mác nhắc đến “Alécxanđơ và Ruphu”. Hai cái tên nầy rất quen thuộc với những Cơ đốc nhân mà ông viết thư gửi cho họ. Về sau, khi Phaolô kết thúc thư tín ông viết cho người thành Rôma, ông nhắc tới Ruphu và mẹ của Ruphu. Sâu xa hơn nữa, ông đã xem bà chính là mẹ ruột của ông, Rôma 16:13. Rõ ràng là sự việc đã xảy ra trong tấm lòng của Simôn và gia đình ông khi họ nhìn thấy Chúa chịu chết tại đồi Gôgôtha trong ngày ấy. Bất luận điều gì đã xảy ra, Đức Chúa Trời đã sử dụng biến cố nầy để thay đổi Simôn và gia đình ông cho đến đời đời! Đúng là một bức tranh nói tới ân điển của Đức Chúa Trời!
(Minh họa: Giống như Simôn, tôi xác định rõ sự việc của riêng mình khi tôi đến đối mặt với Chúa. Tôi không biết điều chi về Ngài, nhưng Ngài đang tìm kiếm tôi! Khi tôi gặp Ngài, Ngài buộc tôi phải vác lấy thập tự giá mà theo Ngài. Khi tôi vác, Ngài cứu lấy linh hồn tôi!
Ngài có thể làm y như thế cho bạn đấy! Nếu bạn chưa bao giờ được cứu bởi ân điển, hãy đến với Chúa Jêsus hôm nay và tin cậy Ngài để được cứu, là điều mà linh hồn bạn đang có cần! Ngài có thể thay đổi đời sống của bạn và thay đổi cõi đời đời của bạn nữa đấy!)
I. Chúa Jêsus và mấy tên lính
II. Chúa Jêsus và Simôn
III. CHÚA JÊSUS VÀ ĐỒI SỌ (các câu 22-25)
A. Đây là địa điểm của những sự lựa chọn (các câu 22-23) – Khi Chúa Jêsus đến tại đồi Gôgôtha, họ đã cho Ngài uống “rượu hòa với một dược”. Đây là một hỗn hợp gây mê. Thức uống nầy không được ấn định để yên ủi cho kẻ bị kết án; nó được ấn định cho sự thuận tiện đối với mấy tên lính. Họ chẳng quan tâm Chúa Jêsus và những người khác phải chịu khổ như thế nào, mấy tên lính cho họ uống vì nó giữ cho các tù phạm khỏi vùng vẫy khi bị đóng đinh trên thập tự giá.
Khi Chúa Jêsus được cho uống thứ làm cho lý trí phải mê muội đi, Ngài từ chối. Chúa Jêsus đã đến với thế gian nầy để chịu chết vì tội lỗi, Giăng 18:37. Ngài đã đến để uống cho hết cái chén thạnh nộ của Cha Ngài, Mác 14:36; Êsai 51:17. Ngài đã đến để chịu chết thay cho người vô tội, I Phierơ 3:18; II Côrinhtô 5:21.
Chúa Jêsus muốn làm những điều Ngài sắp sửa phải làm với một lý trí trong sáng. Chúa Jêsus bằng lòng gánh chịu mọi thương khó theo phần xác, về lý trí, về thuộc linh và về tình cảm của thập tự giá, mà không cần một sự khuây khỏa nào khác. Ngài ao ước chịu đựng cái giá đầy đủ của án phạt mà tôi đáng phải chịu. Ngài đã chịu như thế vì tôi và tôi ngợi khen Ngài vì sự ấy.
B. Đây là một chỗ rất tàn nhẫn (câu 24) – Chiều sâu sự băng hoại của con người được tỏ ra rõ ràng trong ngày ấy tại đồi Gôgôtha. Sau khi mấy tên lính đóng đinh Chúa Jêsus trên thập tự giá, họ ngồi xuống nơi chơn Ngài rồi bóc thăm lấy của cải duy nhứt mà Ngài đã có trên thế gian nầy, chính cái áo trên lưng Ngài.
Tất nhiên, điều nầy đã làm ứng nghiệm các lời tiên tri đời xưa, Thi thiên 22:18. Điều nầy cũng tỏ ra rõ ràng kẻ dữ là như thế nào!?! Mấy tên lính cứng lòng nầy đã xây con mắt mù lòa và một lỗ tai điếc vào những đau khổ của mấy người bị kết án đang treo trên các cây thập tự trong ngày ấy.
(Minh họa: Chúng ta đừng quá cứng rắn nhắm vào mấy tên lính. Hầu hết chúng ta đều tỏ ra cùng một loại tàn nhẫn trong đời sống của chúng ta. Chúng ta sống cho bản thân mình với chẳng có suy nghĩ nào dành cho những người ở chung quanh chúng ta. Nếu chẳng ai chạm đến chúng ta hay gia đình của chúng ta, thì thực sự chẳng có gì quá quan trọng đối với chúng ta.
Phải, người ta đang đi thẳng vào Địa Ngục, nhưng đấy chẳng phải là vấn đề của chúng ta. Rốt lại, cả gia đình tôi đã được cứu. Phải, người ta đang đau khổ, nhưng tôi có quá nhiều việc phải làm nên chẳng quan tâm chi về sự ấy. Phải, tôi biết có công việc thuộc linh cần phải làm, song bạn không thể trông tôi dính dáng vào mà chi. Rốt lại, tôi cũng có nhiều việc mà tôi muốn làm lắm. Đấy chính là loại thái độ mà mấy tên lính kia đã có. Thái độ ấy không bao giờ là sự thực của một con cái được Đức Chúa Trời cứu chuộc!)
C. Đây là một chỗ để đóng đinh vào thập tự giá (các câu 24-25) – Kinh thánh là một quyển sách đáng kinh ngạc. Tất cả bốn trước giả Tin Lành đều viết về sự Chúa bị đóng đinh trên thập tự giá, nhưng bản thân sự việc không hề được mô tả. Một trong những biến cố quan trọng nhất trong lịch sử của con người được mô tả đơn sơ bằng câu nói: “và họ đóng đinh Ngài trên cây thập tự”.
Trong khi Kinh thánh không cung ứng cho chúng ta nhiều trong cách mô tả, Kinh thánh khiến cho chúng ta nhìn biết rằng sự đóng đinh Chúa Jêsus trên thập tự giá ở đồi Gôgôtha là một sự kiện rất quan trọng. Thực vậy, thập tự giá là trung tâm điểm của toàn bộ lịch sử. Ngày Chúa Jêsus bị đóng đinh trên thập tự giá là ngày mà tội lỗi và Satan bị đánh bại đến đời đời cho hết thảy người nào tin. Sự Chúa bị đóng đinh trên thập tự giá là một biến cố xứng đáng cho cái nhìn kỹ càng hơn.
Frederick Farrar, trong quyển Cuộc Đời Của Đấng Christ, mô tả sự đóng đinh trên thập tự giá theo cách nầy.
Một cái chết khi bị đóng đinh trên thập tự giá dường như gộp hết mọi đau khổ và sự chết có thể có về sự kinh khiếp và rùng rợn – choáng váng, gò bó, khát, đói, không ngủ, sốt rất khó chịu, xấu hổ công khai, dày vò liên tục, kinh hãi, các vết thương có dựng tính gây chết chóc – tất cả sẽ dồn tới cực điểm mà ở đó tù phạm sẽ gánh chịu hết thảy, nhưng tất cả chỉ ngắn ngủi tới điểm sẽ làm cho người tù phạm kia mất hết sự tỉnh biết.
Tình trạng không còn tự nhiên đã làm cho từng giây phút thật là đau đớn; các mạch máu tan nát hết và mấy sợi gân bị chằng ra với nổi đau không dứt; các vết thương, thật đau đớn, dần dần hoại tử [khi một nạn nhân phải mất mấy ngày mới chết]; các động mạch – đặc biệt ở đầu và bao tử – bắt đầu phình ra và bị ép quá tải với máu, và trong khi từng nổi đau cứ tiếp tục dần dần tăng thêm, rồi thêm vào với chúng là cơn khát không thể chịu được cứ tràn dâng lên, và mọi biến chứng của phần xác như thế nầy gây ra một sự kích động và lo sợ ở bên trong, nó tạo ra viễn cảnh tử vong – về sự chết, là kẻ thù vô danh, người nào tiếp cận nó sẽ rùng vai – mang dáng dấp của sự giải thoát ngọt ngào và thấm thía.
Có một việc rất rõ ràng. Những cuộc hành hình ở thế kỷ đầu tiên không giống như trong thời hiện đại, vì họ không tìm kiếm một cái chết mau chóng, không đau đớn, cũng không duy trì một lượng phẩm giá nào dành cho hạng tội phạm. Ngược lại, họ đã tìm kiếm một sự hành hại đầy đau thương hoàn toàn sỉ nhục kẻ tội phạm. Và thật là quan trọng khi chúng ta hiểu rõ vấn đề nầy, vì nó giúp cho chúng ta nhìn biết sự thương khó trong cái chết của Đấng Christ. (Vol. 2 [New York: E. P. Dutton, 1877], pp. 403–4) MacArthur, J. (1989). Matthew (257). Chicago: Moody Press.
Cái chết của Chúa Jêsus ở Naxarét và hai tên cướp trong ngày ấy chỉ là công việc thường nhật đối với người Lamã. Cái chết của ba người Do thái không hề tạo ra một đốm sáng nào trên màn hình rađa của Rôma. Tôi muốn bạn nhìn biết đang khi cả đất không nhìn thấy tầm quan trọng của những gì đã xảy ra trong ngày ấy, sự chết của Đức Chúa Jêsus Christ đã tạo ra các tin tức trên Thiên đàng!
Đức Chúa Cha đã chứng kiến cái chết của Đức Chúa Con, và Ngài lấy làm vừa lòng. Án phạt của tội lỗi đã được trả và hạng tội nhân sẽ được cứu. Sự đóng đinh Đức Chúa Jêsus Christ trên thập tự giá đã mở ra một con đường đến với Đức Chúa Trời sẽ không bao giờ bị đóng lại. Giờ đây, hết thảy những ai đến với Ngài bởi đức tin, tin cậy sự chết trên thập tự giá và sự sống lại của Ngài ra khỏi kẻ chết là sự trông cậy duy nhứt được cứu của họ, sẽ được cứu cho đến đời đời bởi ân điển của Đức Chúa Trời. (Minh họa: Rôma 10:9; 13)
Phần kết luận: Tôi sẽ nói nhiều về thập tự giá khi chúng ta tiếp tục nghiên cứu các biến cố ở Mác 15. Một cái nhìn thoáng qua ba bối cảnh nầy, khi Chúa Jêsus bắt con đường đến với thập tự giá, đều được phép hôm nay. Bạn nghĩ gì khi bạn nghiên cứu những sự nầy?
Có phải bạn được nhắc nhớ về tình yêu của Ngài dành cho bạn không? Có phải bạn đầy dẫy với ngợi khen và cảm tạ dành cho Cứu Chúa là Đấng đã phó chính mình Ngài cho bạn để bạn có thể nhận được sự sống và sự cứu rỗi không? Hôm nay há chẳng phải là thì thuận tiện cho bạn sấp mình xuống trước mặt Ngài, thờ lạy Ngài vì tình yêu của Ngài, nổi khổ của Ngài và món quà lớn lao của Ngài dành cho bạn không?
Có phải bạn được nhắc nhớ đến các lời thề bước theo Ngài mà bạn đã lập với Ngài không? Có phải bạn được nhắc nhớ đến các lời thề mà bạn đã phá vỡ không? Có một thời gian khi bạn yêu mến Chúa Jêsus. Bạn yêu mến Ngài đủ để đến với nhà của Ngài, cầu nguyện và đọc Lời của Ngài như bạn đáng phải có. Bây giờ, bạn đã lạc xa khỏi Ngài. Bạn không còn ở gần nữa. Nhưng, sau khi nghe về tình yêu và sự hy sinh của Ngài đã nhắc cho bạn nhớ đến chỗ mà bạn cần phải có mặt. Hãy đến với Ngài hôm nay và để cho Ngài tha thứ bạn, phục hồi bạn đến chỗ mà bạn cần phải ở với Ngài.
Có phải các bối cảnh nầy đã khiến cho bạn phải thấy rõ mình là một tội nhân, rõ ràng là đối với bạn Chúa Jêsus đã chịu chết để cứu bạn ra khỏi tội lỗi của bạn không? Chẳng lẽ bạn không chịu đến với Ngài hôm nay sao? Tại sao hôm nay không là cái ngày thôi không thối lui nữa mà hãy đến với Chúa. Hôm nay có thể là ngày cứu rỗi của bạn. Nếu Ngài đang kêu gọi bạn đến, bạn cần phải nghe theo tiếng của Ngài và làm theo như Ngài đang bảo bạn phải làm.

Suy Gẫm: Ngày 336


Buổi sáng
Họ không thuộc về thế gian, cũng như Con không thuộc về thế gian.
Người đã bị người ta khinh dể và chán bỏ, từng trải sự buồn bực. --Ta đã bảo các ngươi những điều đó, hầu cho các ngươi có lòng bình yên trong ta. Các ngươi sẽ có sự hoạn nạn trong thế gian, nhưng hãy cứ vững lòng, ta đã thắng thế gian rồi!
Ấy đó thật là thầy tế lễ thượng phẩm mà chúng ta có cần dùng, thánh khiết, không tội, không ô uế, biệt khỏi kẻ có tội. -- hầu cho anh em ở giữa dòng dõi hung ác ngang nghịch, được nên con cái của Đức Chúa Trời, không vít, không tì, không chỗ trách được, lại giữa dòng dõi đó, giữ lấy đạo sự sống, chiếu sáng như đuốc trong thế gian.
Đức Chúa Jêsus ở Na-xa-rét … đi từ nơi nọ qua chỗ kia làm phước và chữa lành hết thảy những người bị ma quỉ ức hiếp; vì Đức Chúa Trời ở cùng Ngài. --Vậy, đang lúc có dịp tiện, hãy làm điều thiện cho mọi người, nhất là cho anh em chúng ta trong đức tin.
Sự sáng nầy là sự sáng thật, khi đến thế gian soi sáng mọi người. --Các ngươi là sự sáng của thế gian; một cái thành ở trên núi thì không khi nào bị khuất được. . . . Sự sáng các ngươi hãy soi trước mặt người ta như vậy, đặng họ thấy những việc lành của các ngươi, và ngợi khen Cha các ngươi ở trên trời.
Giăng 17:16; Êsai 53:3; Giăng 16:33; Hêbơrơ 7:26; Philíp 2:15; Công Vụ các Sứ đồ 10:38; Galati 6:10; Giăng 1:9; Mathiơ 5:14, 16
Buổi chiều
Song lòng vui mừng dự yến tiệc luôn luôn.
Vì sự vui vẻ của Đức Giê-hô-va là sức lực của các ngươi. --Vì nước Đức Chúa Trời chẳng tại sự ăn uống, nhưng tại sự công bình, bình an, vui vẻ bởi Đức Thánh Linh vậy. --Phải đầy dẫy Đức Thánh Linh. Hãy lấy ca vịnh, thơ thánh, và bài hát thiêng liêng mà đối đáp cùng nhau, và hết lòng hát mừng ngợi khen Chúa. Hãy thường thường nhân danh Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, vì mọi sự tạ ơn Đức Chúa Trời, là Cha chúng ta.
Vậy, hãy cậy Đức Chúa Jêsus mà hằng dâng tế lễ bằng lời ngợi khen cho Đức Chúa Trời, nghĩa là bông trái của môi miếng xưng danh Ngài ra.
Vì dầu cây vả sẽ không nứt lộc nữa, Và sẽ không có trái trên những cây nho; Cây ô-li-ve không sanh sản, Và chẳng có ruộng nào sanh ra đồ ăn; Bầy chiên sẽ bị dứt khỏi ràn, Và không có bầy bò trong chuồng nữa. Dầu vậy, tôi sẽ vui mừng trong Đức Giê-hô-va, Tôi sẽ hớn hở trong Đức Chúa Trời của sự cứu rỗi tôi. --ngó như buồn rầu, mà thường được vui mừng. -- Nào những thế thôi, nhưng chúng ta cũng khoe mình trong hoạn nạn nữa.
Châm ngôn 15:15; Nêhêmi 8:10; Rôma 14:17; Êphêsô 5:18-20; Hêbơrơ 13:15; Habacúc 3:17-18; II Côrinhtô 6:10; Rôma 5:3

Suy Gẫm: Ngày 335


Buổi sáng
Phép cắt bì có ích gì chăng?
Ích lớn đủ mọi đàng. --Hãy tự cắt bì mình cho Đức Giê-hô-va, và cất dương bì khỏi lòng ngươi! --Bấy giờ nếu lòng không chịu cắt bì của họ sẽ tự hạ mình xuống, và sẽ phục điều sửa phạt về gian ác mình, thì ta sẽ nhớ lại sự giao ước ta đã lập cùng Gia-cốp, cùng Y-sác, cùng Áp-ra-ham, và ta sẽ nhớ lại xứ nầy.
Đức Chúa Jêsus Christ đã làm chức vụ mình nơi người chịu cắt bì, đặng tỏ bày sự thành tín của Đức Chúa Trời, và làm quả quyết lời hứa cùng các tổ phụ chúng ta. --Anh em cũng chịu cắt bì trong Ngài, không phải phép cắt bì bởi tay người ta làm ra, nhưng là phép cắt bì của Đấng Christ, là lột bỏ tánh xác thịt của chúng ta. --Khi anh em đã chết bởi tội lỗi mình và sự xác thịt mình không chịu cắt bì, thì Đức Chúa Trời đã khiến anh em sống lại với Đấng Christ, vì đã tha thứ hết mọi tội chúng ta.
Thoát lốt người cũ là người bị hư hỏng bởi tư dục dỗ dành, mà phải làm nên mới trong tâm chí mình, và mặc lấy người mới, tức là người đã được dựng nên giống như Đức Chúa Trời, trong sự công bình và sự thánh sạch của lẽ thật.
Rôma 3:1-2; Giêrêmi 4:4; Lêvi ký 26:41-42; Rôma 15:8; Côlôse 2:11, 13; Êphêsô 4:22-24
Buổi chiều
Và nầy, cái màn trong đền thờ, bị xé ra làm hai từ trên chí dưới.
Đức Chúa Jêsus, trong đêm Ngài bị nộp, lấy bánh, tạ ơn, rồi bẻ ra mà phán rằng: Nầy là thân thể ta, vì các ngươi mà phó cho; hãy làm điều nầy để nhớ ta. --Bánh mà ta sẽ ban cho vì sự sống của thế gian tức là thịt ta.
Nếu các ngươi không ăn thịt của Con người, cùng không uống huyết Ngài, thì chẳng có sự sống trong các ngươi đâu. Ai ăn thịt và uống huyết ta thì được sự sống đời đời; nơi ngày sau rốt, ta sẽ khiến người đó sống lại . . . Người nào ăn thịt ta và uống huyết ta, thì ở trong ta, và ta ở trong người. Như Cha, là Đấng hằng sống, đã sai ta đến, và ta sống bởi Cha; cũng một thể ấy, người nào ăn ta, sẽ sống bởi ta vậy. . . . Nhưng Đức Chúa Jêsus tự mình biết môn đồ lằm bằm về việc đó, bèn phán rằng: Điều đó xui các ngươi vấp phạm sao? Vậy, nếu các ngươi thấy Con người lên nơi Ngài vốn ở khi trước thì thể nào? Ấy là thần linh làm cho sống, xác thịt chẳng ích chi.
bởi đường mới và sống mà Ngài đã mở ngang qua cái màn, nghĩa là ngang qua xác Ngài . . .Chúng ta hãy đến gần Chúa.
Mathiơ 27:51; I Côrinhtô 11:23-24; Giăng 6:51, 53-54, 56-57, 61-63; Hêbơrơ 10:20, 22