Thứ Hai, 11 tháng 1, 2010

Cảnh hiểm nghèo của Giôsép –Phần 1



Như lằn lửa bay chớp lên không – Phần 3
"Cảnh hiểm nghèo của Giôsép – Phần 1"
Mục sư David Legge

Chúng ta đã thấy trong mấy tuần lễ vừa qua
nơi 'Những gian khổ của Ápraham', chúng ta đã thấy 'Chuyến hành trình sống động của Giacốp' trong tuần rồi, tuần nầy chúng ta tìm cách xem xét: 'Cảnh hiểm nghèo của Giôsép' – cảnh hiểm nghèo mà Giôsép đã đối diện trong suốt cuộc đời của ông. Chúng ta đặc biệt không có đủ thì giờ để đọc từ chương 37 đến chương 50 – câu chuyện nói tới toàn bộ cuộc đời của ông chiếm đại đa số trong sách Sáng thế ký. Vì vậy chúng ta sẽ xem qua vài phân đoạn và vài câu Kinh Thánh khi chúng ta bắt đầu nghiên cứu bài học nầy tối nay, vì vậy hãy cùng dự phần với tôi.
"Thường thì sự quen thuộc với những truyện tích Kinh Thánh hay các câu chuyện trong Lớp Trường Chúa Nhật như thế nầy có thể đẩy tấm lòng chúng ta ra xa đến nỗi cản trở chúng ta không áp dụng các lẽ thật thuộc linh nầy trong đời sống của chúng ta".

Tôi biết câu chuyện sống động nầy nói về Giôsép là một câu chuyện rất quen thuộc với hết thảy quí vị rồi. Chúng ta đã nghe kể lại từ lúc còn thơ ấu, nếu chúng ta được nuôi dạy trong một gia đình Cơ đốc và trong một môi trường Cơ đốc. Có lẽ chúng ta có mặt trong Lớp Trường Chúa Nhật, và trong các buổi nhóm, chúng ta đã nghe kể lại những truyện tích kỳ diệu lắm về nhân vật nầy có tên là Giôsép, cùng hết thảy những thử thách và nan đề mà ông đã nếm trải, và thể nào Đức Chúa Trời đã ở cùng với ông. Thường thì sự quen thuộc với những truyện tích Kinh Thánh hay các câu chuyện trong Lớp Trường Chúa Nhật như thế nầy có thể đẩy tấm lòng chúng ta ra xa đến nỗi cản trở chúng ta không áp dụng các lẽ thật thuộc linh nầy trong đời sống của chúng ta. Việc nầy giống như hát những bài thánh ca vậy, chúng ta có thể không nhập tâm các bài hát ấy, vì vậy nhiều lẽ thật và chiều sâu thuộc linh của các bài hát đó không thực sự lắng sâu vào linh hồn của chúng ta. Hát một bài thánh ca là điều rất tốt giống như thể đó là lần đầu tiên chúng ta cất tiếng hát bài ấy vậy, chúng ta xem kỹ từng lời hát, và cũng một thể ấy khi chúng ta đọc qua các truyện tích Kinh Thánh mà Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta.

Có rất nhiều việc dạy dỗ chúng ta trong câu chuyện và đời sống của Giôsép tối nay mà tôi không muốn chúng ta bỏ qua bất kỳ một điều nào trong chúng. Tôi muốn sự dạy dỗ, các nguyên tắc cùng mọi giáo huấn mà Đức Chúa Trời đã đề ra nơi đời sống của nhân vật nầy đều thực sự đến tận gia đình của chúng ta. Tôi muốn tiếp thu và áp dụng chúng một cách cá nhân cho đời sống chúng ta và cho những việc mà chúng ta đang dối diện với. Tất nhiên, những điều nầy được viết ra cho chúng ta học tập, song khi chúng ta bước qua Tân ước, chúng ta biết rằng mọi việc nầy, trong nhiều cơ hội, trong Cựu ước là những sự dạy theo hình bóng nói về Chúa Giêxu chúng ta. Chúng phác họa, chúng đang minh hoạ nếu quí vị thích, chúng đang chỉ ra trước về Đức Chúa Giêxu Christ, là Đấng một ngày kia sẽ hiện đến và sẽ là nhân vật buồn khổ và thân quen với nổi buồn thảm. Khi chúng ta xét qua chỗ nầy, tôi không muốn quí vị chỉ có áp dụng mọi lẽ thật nầy cho chính bản thân quí vị, mà tôi muốn quí vị biết nhìn xem Chúa Giêxu yêu dấu của chúng ta, và nhìn xem mọi hàm ý quan trọng nơi đời sống của Giôsép đều nhắm vào đời sống của Ngài.

Khi chúng ta xét xem chương nầy, chương 37, tiết trời đang xuân ở đồng bằng Đôthan. Về phía nam của đồng bằng Đôthan, có dãy núi Samari, về phía Bắc có dãy núi Ghinhbôa. Đứng ở chính giữa khu vực đó, ở một dãy núi thấp hơn ở đường biên giới, quí vị có thể nhìn thấy một chấm đen nhỏ xíu cao trên cánh đồng cỏ xanh tươi. Những chấm đen nhỏ nầy là các túp lều của Giacốp, Giacốp nhân vật cao trọng của Đức Chúa Trời mà chúng ta đã suy gẫm trong tuần qua – là tổ phụ của Israel, tên của ông đà thay đổi, tất nhiên, thành Israel, và 12 người con trai của ông đã trở thành tổ phụ của 12 chi phái Israel. Những túp lều nhỏ ấy đang nằm ở đó, Giacốp cùng mấy người vợ, con cái, và họ đang trông chừng các bầy chiên, họ đang chăn bầy gia súc trong đồng bằng Đôthan. Khi quí vị nghiên cứu bối cảnh đó, thình lình giống như chiếc cầu vồng nhanh như tên bắn vụt ra khỏi bóng tối tăm của một ngày đầy mây mù tối tăm, có một nhân vật cao ráo, đẹp trai, một người ham thích tánh phiêu lưu trong một chiếc áo choàng nhiều màu sắc. Ấy là Giôsép.
“Khi quí vị nghiên cứu bối cảnh đó, thình lình giống như chiếc cầu vồng nhanh như tên bắn vụt ra khỏi bóng tối tăm của một ngày đầy mây mù tối tăm, có một nhân vật cao ráo, đẹp trai, một người ham thích tánh phiêu lưu trong một chiếc áo choàng nhiều màu sắc. Ấy là Giôsép”.
Quí vị sẽ nhận biết từ kinh nghiệm của cuộc sống, và thậm chí từ việc đọc Lời của Đức Chúa Trời, rằng tình yêu thương trông thấy từ đàng xa. Tình yêu thương trông thấy từ đàng xa, quí vị đọc câu chuyện nói về Người Con Trai Hoang Đàng và quí vị có thể nhìn thấy ở đó người cha đã trông thấy đứa con đang quay bước trở về với ông, Kinh Thánh chép, từ đàng xa. Tình yêu thương có trong tấm lòng của người cha đối với đứa con hoang đàng đã khiến cho ông, sau khi trông thấy đứa con từ đàng xa, ông chạy ra đón nó, vòng tay ôm lấy, rồi hôn nơi cổ nó. Nhưng quí vị biết đấy, tình yêu không phải là thứ duy nhất trông thấy từ đàng xa, vì trong câu 19 của chương nầy, chúng ta thấy câu nầy: 'Chúng bèn nói nhau rằng: Kìa, thằng nằm mộng đến kia!' – thù ghét cũng trông thấy từ đàng xa nữa. Hận thù đang nhắm vào một người khi quí vị nhìn thấy người ấy đang tới đến, và chúng ta thấy ở đây nơi các anh của Giôsép, họ trông thấy ông đang đi đến: 'Kìa, thằng nằm mộng đến kia' – họ nhìn ông bằng cặp mắt đố kỵ, con mắt của thù hận, và trong giọng nói của họ, quí vị chỉ có thể nghe thấy giọng ghen tương đối cùng người em được chọn, được phước, và được yêu thương.

Ai nấy đều thích một kẻ nằm mộng kia, có thực như thế không? Thế giới nầy yêu thương tha nhân với một sự tưởng tượng lớn lắm, quí vị có thể nhìn thấy điều đó trong toàn bộ vương quốc Disney ngày hôm nay, và nhiều cuốn phim hay đã được sản xuất bằng đồ hoạ của vi tính. Ai nấy đều ưa thích một kẻ nằm mộng, nhưng thật là khác biệt lắm với một kẻ nằm mộng cho Đức Chúa Trời. Giôsép là một kẻ nằm mộng cho Đức Giêhôva. Đây là một câu chuyện kỳ diệu, và một trong những lý do tại sao câu chuyện ấy được lòng người ta thậm chí trong cái thế giới đời thường của chúng ta, và người ta làm ra nhiều cuốn phim nói về câu chuyện đó, là vì câu chuyện ấy chứa hết thảy các yếu tố của cuộc sống – nhiều việc mà quí vị đang nếm trải và tôi sẽ nếm trải trong kinh nghiệm sống của chúng ta. Quí vị có tham vọng của một thanh niên hay phấn đấu; quí vị có những giấc mơ, các khát vọng, và nhiều hy vọng lớn; quí vị biết yêu thương, biết buồn, biết ganh tỵ, biết thù ghét – sự thử thách nằm ngay trung tâm của cốt chuyện. Quí vị biết thèm khát, biết báo thù, biết đau khổ, biết tội lỗi, và biết đấu tranh. Những cảm xúc lớn lao chạy suốt câu chuyện nầy, chúng ta sẽ tìm thấy chúng trong đời sống cá nhân của chúng ta.

"...quyển sách nầy đặt ở trước mặt chúng ta có thể có hàng ngàn năm tuổi, nhưng không phải là không thích ứng đâu".
Có một việc dạy cho chúng ta, quí bạn tối nay ơi, ấy là quyển sách nầy đặt ở trước mặt chúng ta có thể có hàng ngàn năm tuổi, nhưng không phải là không thích ứng đâu – và con người, vô luận Hội thánh ngày nay đang nói gì, hay triết lý đời nay đang nói gì, hoặc các nhà nhân loại học ngày nay đang nói gì, con người không hề thay đổi! Từ thế đại nầy sang thế đại khác con người vẫn y nguyên, con người vẫn có đúng các niềm vui ấy, vẫn có đúng những nổi buồn, nan đề và trở ngại đó – và đúng là một sự vui mừng cho chúng ta tối nay khi lấy một nhân vật như Giôsép, để tra xét câu chuyện nói về đời sống của ông, để nhìn vào cảnh hiểm nghèo buộc vào toàn bộ câu chuyện đó, và để nhìn thấy nơi chúng ta cũng chính những nan đề đó, các thử thách ấy, và – sự vinh hiển quy cho Đức Chúa Trời – để nhìn thấy chính Chúa là Đấng sẽ đưa chúng ta qua khỏi mọi sự đó. Để biết rõ người nam, người nữ, các tổ chức, những hệ thống, có thể nghĩ xấu về chúng ta ra sao, và biết Đức Chúa Trời dùng điều đấy làm ích cho chúng ta là thể nào.

Cảnh hiểm nghèo trong đời sống của Giôsép khởi sự với điểm đầu tiên mà quí vị có: sự ghét bỏ, kế đó là sự bắt bớ, rồi tiếp đến là sự ruồng bỏ xuyên suốt chương 37. Giôsép là một người hay nằm mộng, và những giấc chiêm bao của ông khiến các anh ông xem ông là nhiễm bịnh tâm thần – các anh ông vốn ghét bỏ ông vì sự hay nằm mộng đó. Giờ đây, quí vị hãy nhớ, chúng ta không có thì giờ để quan sát chúng từng chi tiết, nhưng xin quí vị nhớ cho rõ các điềm chiêm bao phi thường mà ông đã có. Một trong những giấc mơ: ấy là các bó lúa của mấy người anh được họ bó lại trong đồng ruộng sau khi gặt, hết thảy 11 bó lúa đó đã cúi mọp trước bó lúa của ông. Trong một giấc mơ khác, ông đã nhìn thấy mặt trời và mặt trăng, cùng 11 ngôi sao, hết thảy đều cúi mọp xuống trong sự kính phục dành cho Giôsép. Ông đã chia sẻ lại, với sự phấn khích lớn lắm, những điềm chiêm bao nầy với các anh của mình – và họ tuyệt đối ghét cay ghét đắng ông! Họ bực tức giấc chiêm bao đó, khi ông tự hào đi đến, sai khiến và công bố Đức Chúa Trời thể nào đã chọn ông cao hơn các anh em của ông.

Giacốp đã quở trách đứa con yêu dấu của mình về việc chia sẻ ấy, nhưng tôi tin, có lẽ, sâu lắng trong tấm lòng của ông, ông vốn biết rõ đứa con nầy là đứa con rất đặc biệt, đứa con nầy đã được chọn, đứa con nầy đã được chúc phước từ Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời đã ban cho ông hai điềm chiêm bao đặc biệt nầy. Quí vị biết đấy, trước khi chúng ta đi xa hơn tối nay, tôi muốn quí vị phải nhìn thấy rằng Giôsép – cho dù ông xử lý với mấy điềm chiêm bao nầy không đúng và ông đã chia sẻ chúng với các anh của mình, có lẽ bằng một phương thức phô trương, tự hào, dương dương tự đắc - quí vị sẽ nhìn thấy tối nay, ngay lúc bắt đầu cách ăn ở của Giôsép, ông là một kẻ hay nằm mộng. Bây giờ, tôi không có ý nói một kẻ biếng nhác chuyên nằm mộng đang ngồi trong lớp học nhìn ra khoảng không gian hay nhìn ra khung cửa sổ đâu, tôi đang nói về một nhân vật đã có một sự hiện thấy. Sự hiện thấy của nhân vật nầy đến từ Đức Chúa Trời, đó là một sự mặc khải có tính tiên tri, đó là một sự hiện thấy vì sự vinh hiển của Đức Chúa Trời trong đời sống ông, sự chứng thực và bằng cớ của Đức Chúa Trời đang chiếu sáng qua ông.

Tất nhiên là quí vị biết đấy, tôi hy vọng quí vị nhận biết, rằng Lời của Đức Chúa Trời dạy không có sự mặc khải thì con người sẽ bị hư mất. Không có sự mặc khải, con người sẽ bị hư mất, và không những điều đó đang nói tới những kẻ chưa được cứu, mà điều đó còn nói tới mọi người nữa. Nếu quí vị không có sự mặc khải trong cuộc sống, và đối với chúng ta trong đời sống thuộc linh của chúng ta, quí vị sẽ bị hư mất, quí vị sẽ khao khát. Clarence McCartney, một nhà truyền đạo vĩ đại chuyên nghiên cứu về các nhân vật, ông nói như thế nầy về Giôsép kẻ nằm mộng, hãy lắng nghe mấy câu nói nầy: 'Những điềm chiêm bao của chúng ta là những chiếc thang bằng vàng bởi đó chúng ta trèo lên những chỗ cao hơn. Chúng là những đỉnh cao của sự mặc khải, từ đó chúng ta trông thấy từ đàng xa xứ sở mà chúng ta đang nhắm đi tới. Chúng là chiếc đèn lồng bởi ánh sáng của chúng, chúng ta bước an toàn qua trũng tăm tối. Chúng là ngọn đuốc bên trong cung ứng cho chúng ta năng lực để phấn đấu. Chúng là thanh gươm hai lưỡi bởi đó chúng ta chặt đứt cái đầu cong quẹo của con rồng thử thách, và khiến nó dãy chết dưới chơn chúng ta'.

"Giống y như đời sống của Giôsép, sự hiện thấy, điềm chiêm bao, ngay cả Lời của Đức Chúa Trời có thể trở thành đúng cái điều khiến cho chúng ta bị anh em mình ghen ghét".
Bây giờ, những gì chúng ta trao đổi tối hôm nay không phải là mấy điềm chiêm bao đến từ Đức Chúa Trời mà chúng ta có lúc ban đêm, khi chúng ta đặt đầu xuống nằm ngủ trên chiếc gối của mình, cũng không phải cách thức chúng ta áp dụng điềm chiêm bao ấy cho bản thân mình, điều tôi muốn nói, là Lời của Đức Chúa Trời. Lời của Đức Chúa Trời là sự hiện thấy của chúng ta, Lời của Đức Chúa Trời là chiêm bao, là sự trông cậy, là khát khao của chúng ta. Tất cả những lời hứa, là những lời hứa cao trọng và quí báu, đều nói cho chúng ta biết về một quê hương ở trên trời, chúng nói cho chúng ta biết về sự vinh hiển đã đề ra ở trước mặt chúng ta trong vùng đất hứa ở trên trời của chúng ta, hết thảy những lời hứa đó phải là những điều chúng ta rút tỉa từ Đức Chúa Trời làm sự hiện thấy cho chúng ta. Nhưng cái điều mỉa mai là đây: giống như đời sống của Giôsép, sự hiện thấy, điềm chiêm bao, ngay cả Lời của Đức Chúa Trời có thể trở thành đúng cái điều khiến cho chúng ta bị anh em mình ghen ghét. Lời ấy có thể trở thành đúng cái điều gây ra tình trạng thù địch trong gia đình chúng ta, giữa vòng bạn bè, trong công sở, và thậm chí trong cộng đồng, và đôi khi trong cả Hội Thánh của Đức Chúa Giêxu Christ nữa, đáng buồn thay!

Giờ đây, cho phép tôi nói trước khi tôi đi xa hơn: nếu quí vị có mặt ở đây tối nay và quí vị được nuôi dạy trong một gia đình Cơ đốc, hãy ngợi khen Đức Chúa Trời vì cớ đó! Hãy cảm tạ Đức Chúa Trời vì được như thế! Ồ, khi quí vị trải qua những năm tháng thiếu thời, có lẽ đôi khi quí vị rủa sả nó vì quí vị không thể tránh né được những việc mà người khác tránh được – nhưng tôi hy vọng quí vị đủ trưởng thành hiện nay, và trưởng thành đủ để nhìn lại trong đức tin và nhìn thấy rằng bàn tay phước hạnh của Đức Chúa Trời đã có ở đó để quí vị không có sự chống đối trong gia đình vì sự ăn ở của quí vị với Đấng Christ, vì sự làm chứng của quí vị và vì việc chia sẻ Tin lành nữa. Họ không nhìn chăm vào quí vị vì quí vị mở quyển Kinh Thánh ra, hay khi quí vị cất tiếng ca hát hoặc cầu nguyện. Quí vị hãy cảm tạ Đức Chúa Trời vì điều đó, có nhiều người khác – có lẽ là nhiều lắm – và họ không biết sao lại ca hát, họ không bao giờ biết sao lại cảm tạ như thế. Đúng ra, họ biết rất nhiều về lời lẽ của Đức Chúa Giêxu Christ, khi Ngài phán: 'Chớ tưởng rằng ta đến để đem sự bình an cho thế gian; ta đến, không phải đem sự bình an, mà là đem gươm dáo. Ta đến để phân rẽ con trai với cha, con gái với mẹ, dâu với bà gia; và người ta sẽ có kẻ thù nghịch, là người nhà mình'. Đây là lẽ thật đời đời, quí vị không thể cãi bỏ được gì hết lẽ thật nầy tối nay, vì những gì chúng ta nhìn thấy trong đời sống của Giôsép thì đúng chính xác trong đời sống của hàng trăm tín đồ – họ có sự thù địch trong gia đình, họ bị xa lánh, họ không cảm nhận mình là một chi thể trong gia đình nữa vì họ đã trở lại đạo.

Là những người được nuôi dạy trong một môi trường Cơ đốc, thật là dễ cho chúng ta quên lãng những người thể ấy, chúng ta nghĩ rằng họ không còn tồn tại. Sự xa lánh đó có thể nhập vào một gia đình hay vào một ngôi nhà hay vào trong một đời sống, sự xa lánh đó thường phát triển thành sự bắt bớ. Khi hạng người nầy xa lánh quí vị từ ban đầu để bắt bớ quí vị, đó là điều quí vị tìm thấy trong phân đoạn Kinh Thánh nầy. Không những họ nói: 'Thằng ấy lập dị, thôi đừng kể tới nó nữa. Chúng ta cứ tiếp tục đi đường mình, và hãy tránh nó đi', mà còn tấn tới chỗ họ sẽ tóm lấy quí vị, họ sẽ bắt lấy ông, và họ sẽ quăng ông xuống cái hố – và nếu không được Rubên ngăn trở, họ đã giết Giôsép rồi!

"Một số người trong quí vị biết tôi đang nói điều chi rồi. Quí vị là người duy nhất trong gia đình, quí vị là người duy nhất trong cuộc hôn nhân – người bạn đời, người yêu của quí vị chưa được biến đổi".
Sự xa lánh dẫn tới sự bắt bớ, và rồi sự bắt bớ dẫn tới sự ruồng bỏ vì họ sẽ bỏ đi và họ sẽ không còn nghe thấy những tiếng kêu cầu cứu của ông nữa. Họ đã bỏ đi, họ đã trở lại với Giacốp, họ mang chiếc áo choàng nhiều màu sắc dễ thương của ông về, họ đã nhúng nó trong máu của một con thú, rồi nói: 'Chúng con nghĩ một con thú dữ đã ăn thịt nó, chúng con nghĩ nó đã chết mất rồi'. Một số người trong quí vị đều biết rõ tôi đang nói tới việc gì rồi. Quí vị là người duy nhất trong gia đình, quí vị là người duy nhất trong cuộc hôn nhân – người bạn đời, người yêu của quí vị chưa được biến đổi. Tôi không biết sự thể ấy giống với cái gì, nhưng tôi tưởng tượng sự thể đó lộn xộn lắm và là một gánh nặng rất lớn. Tôi không nói là chẳng có tình yêu trong mối quan hệ ấy, nhưng như thế sẽ là một sự thử thách, một sự gay go, một sự lộn xộn. Có thể đó là môi trường làm việc: quí vị là Cơ đốc nhân duy nhất trong văn phòng, hay là Cơ đốc nhân duy nhất trong lớp ở trường học. Thậm chí có thể là trong một ngôi nhà thờ! Quí vị là kẻ nằm mộng cho Đức Chúa Trời, nhưng chẳng có ai nghĩ ra những tư tưởng mà quí vị đang suy tưởng, những người khác đang chán nãn, thất vọng, nhưng quí vị mong muốn họ cứ tiến tới trước và hướng thượng!

Những người với một giấc chiêm bao vì Đức Chúa Trời luôn luôn bị bắt bớ, đấy là lý do tại sao Chúa cảnh cáo các môn đồ của Ngài rằng họ sẽ bị bắt bớ. Trong chính vùng đất mà chúng ta đang sinh sống, trong xứ Tô Cách Lan và trong nước Anh, và ở bên kia châu Âu nữa, những nhà Cải Chánh đã bị bắt bớ cách đây nhiều năm, họ đã bị chặt đầu, họ đã bị thiêu sống trên giàn hoả – tại sao chứ? Vì họ có một khải tượng về Đức Chúa Trời, mọi điều họ đã nhìn thấy một cách đột ngột bởi đức tin dưới ảnh hưởng của Đức Thánh Linh là sự xưng công bình bởi một mình đức tin mà thôi. Họ đã chết vì khải tượng đó. Hãy nhìn xem những gì đã xảy ra cho Giôsép: họ đã nhìn thấy kẻ nằm mộng nầy đang đi đến từ đàng xa, họ nói: 'Bây giờ, nào', câu 20, 'chúng ta hãy giết nó đi, quăng xuống một cái hố nước nào đó; đoạn ta sẽ nói rằng nó đã bị thú rừng xé ăn, rồi sẽ xem các điềm chiêm bao của nó ra sao'. 'Hãy dứt Martin Luther đi, và chúng ta sẽ xem các điềm chiêm bao của nó ra sao! Hãy dứt Zwingli đi, hãy dứt John Huss và John Wycliffe đi! Chúng ta sẽ xem các điềm chiêm bao của chúng ra sao!'. Quí bạn tôi ơi, hãy nghe đây, nếu quí vị có một khải tượng về Đức Chúa Trời giống như Giôsép quí vị cần phải sửa soạn để gặp những kẻ đánh hạ quí vị xuống khi quí vị đứng lên với khải tượng của mình. Nếu quí vị chưa chuẩn bị để chịu khổ vì sự hiện thấy của mình, quí vị nên quên giấc chiêm bao ấy đi.

Câu chuyện nói về William Carey là thấm thía nhất, có phải không? Một Hội Thánh Báptít ở Anh quốc tự họ đã sa lầy vào thuyết Calvin đến nỗi họ không còn đi ra và rao giảng Tin lành nữa. Tình trạng đột ngột như thế khiến cho người thợ sữa giày nầy có một tấm lòng dành cho linh hồn người ta, ông đem họ về với Đấng Christ ở Ấn độ. Ông đứng trên chân của mình giữa một căn phòng đầy những người tin kính, trưởng thành, chín chắn, ông nói: 'Tôi muốn ra đi và thuật cho những người nầy ở Ấn độ biết rằng Chúa Giêxu đã chịu chết thay cho họ và họ cần phải được biến đổi bởi ân điển của Đức Chúa Trời'. Và họ đáp: 'Hãy ngồi xuống đi, gã kia, nếu Đức Chúa Trời muốn biến đổi hạng người theo tà giáo, Ngài sẽ làm thế mà chẳng cần ai giúp đỡ hết!'. Ông đã có một khải tượng, và ông đã chịu khổ vì sự hiện thấy của mình, nhưng ông là người đầu tiên trong kỷ nguyên hiện đại đem Tin Lành đến Ấn độ.

"Có thể quí vị đã bị xa lánh tối nay, có thể quí vị đã bị bắt bớ và có thể mọi giấc mơ của quí vị có là đang ra sức làm theo quyển sách nầy thật cẩn thận như quí vị có thể trong đời sống, trong đời sống gia đình, trong gia đình, trong trường học, trong sở làm của quí vị".
Giôsép, chúng ta sẽ thấy tối nay, đã giữ lòng trung tín với giấc mơ của mình. Mọi cảnh ngộ xảy đến trong đời sống của ông, ông quyết không để cho chúng cản trở ông phải rời xa các điềm chiêm bao mà ông đã có từ thuở thiếu thời. Có thể quí vị đã bị xa lánh tối nay, có thể quí vị đã bị bắt bớ và có thể mọi giấc mơ của quí vị có là đang ra sức làm theo quyển sách nầy thật cẩn thận như quí vị có thể trong đời sống, trong sinh hoạt gia đình, trong gia đình, trong trường học, trong sở làm của quí vị. Tôi biết có nhiều gia đình hiện nay trong kỷ nguyên hiện đại của chúng ta, thậm chí trong những gia đình Cơ đốc, và họ đã bị quật ngã bởi trận dịch ly dị và ruồng bỏ. Trong thời đại nầy, quí vị có thể ly dị và người bạn đời của quí vị sẽ chẳng nói chi được, sự ly dị ấy giống như đi bỏ thư ngoài bưu điện vậy! Ruồng bỏ: một trong hai người chổi dậy và bỏ đi – một người cha, một người mẹ, một người chồng, một người vợ – con cái bị để lại, và hiện tượng nầy đang có ở đây! Những thanh niên thanh nữ lìa khỏi người thuộc về họ. Nhiều người chịu đựng sự bắt bớ, sự ruồng bỏ, và sự xa lánh theo từng kiểu cách, và quí bạn tôi ơi, nếu quí vị đang nếm trải sự ấy theo bất kỳ kiểu cách hay hình thái nào, cho phép tôi nói với quí vị: quí vị sẽ đồng hội đồng thuyền với Giôsép, nhưng hãy ngợi khen Đức Chúa Trời Toàn Năng, quí vị sẽ kết bạn thiết với chính mình Đức Chúa Giêxu Christ. Tôi chưa hề thấy mệt mỏi khi đọc câu Kinh Thánh nầy, là câu nói mà tôi sẽ đem đến cho quí vị tối nay, tôi chưa hề thấy mệt mỏi khi rao giảng câu nói ấy. Hãy lắng nghe câu nói nầy, hỡi linh hồn đang ở trong sự xa lánh, trong sự bắt bớ và trong sự ruồng bỏ: ‘Vì chúng ta không có thầy tế lễ thượng phẩm chẳng có thể cảm thương sự yếu đuối chúng ta, bèn có một thầy tế lễ bị thử thách trong mọi việc cũng như chúng ta, song chẳng phạm tội' - halêlugia! Hãy ngợi khen Đức Chúa Trời, chúng ta không có một Đấng Cứu Thế giải cứu ra khỏi tội lỗi, nhưng chúng ta có một Cứu Chúa vốn biết rõ mọi điều mà tội nhân đang nếm trải. Ngài không phải là đối tượng cho những sự yếu đuối, nhưng Ngài đã làm cho chính mình Ngài ra thấp kém hơn hàng thiên sứ để Ngài có thể nếm trải sự chết cho từng người.

Quí bạn tối nay của tôi ơi, đây là Đấng mà Êsai gọi là Con Người của sự đau buồn, quí vị có biết tại sao Ngài là Con Người của sự đau buồn không? Vì Ngài đã bị người ta xa lánh, Ngài đã bị bắt bớ, và Ngài đã bị ruồng bỏ! 'Người đã bị người ta khinh dể và chán-bỏ, từng trải sự buồn bực, biết sự đau ốm, bị khinh như kẻ mà người ta che mặt chẳng thèm xem; chúng ta' – người Do thái – ‘cũng chẳng coi người ra gì‘. ‘Ngài đã đến trong xứ mình‘, Giăng nói: ‘song dân mình chẳng hề nhận lấy'. Chúa đã phán về sự Ngài bị chối bỏ và bị bắt bớ trong một thí dụ: 'Kìa, ấy là con kế tự; hãy giết nó, hầu cho gia tài nó sẽ về chúng ta'. Các anh của Giôsép đã nói như thế, các anh em của Chúa Giêxu trong xứ Israel đã nói như thế, họ đã lôi Ngài ra, bắt lấy Ngài, họ đã giết Ngài, và họ đã chia áo xống của Ngài đúng y như các anh của Giôsép đã làm. Các anh của Giôsép đã ngồi xuống và nhìn xem ông ở dưới hố, và có những binh lính La mã ngồi canh Ngài ở đó.

Các anh của Giôsép đã bán ông cho dân Ngoại, Giuđa đã bán Chúa Giêxu cho người La mã để lấy 30 miếng bạc – dân Ngoại. Giôsép đã sống trong sự vô tội, nhưng quí bạn tôi ơi, Đức Chúa Giêxu Christ đã sống biệt lập với tội lỗi, không ô uế – không tì không vít. Chiên Con của Đức Chúa Trời, Con của Đức Chúa Trời, Đức Chúa Giêxu Christ trọn lành – đúng là một Cứu Chúa chịu thương khó mà chúng ta đang có! Đừng co rúm lại trước những nổi khổ của Giôsép, hãy nhìn xem Chúa Giêxu của quí vị rồi nhìn thấy một sự công bình khi Ngài chịu thương khó nặng nề đó. Hãy nhận biết sự khổ sở ấy trong mọi trạng thái dằn vặt và hãy xé lòng đi, Cứu Chúa yêu thương có một vai trò. Satan kể vai trò ấy là xấu xa, quí vị hãy nhớ, chúng ta có đề tựa cho loạt bài học nầy 'Như lằn lửa bay chớp lên không' lấy ra từ sách Gióp, và quí vị hãy nhớ rằng Gióp vốn không biết điều chi đang diễn ra ở trên trời. Đức Chúa Trời đã phán với Satan: 'Ngươi có nhìn thấy Gióp, tôi tớ của ta chăng!'. Ngài phán: 'nơi thế gian chẳng có người nào giống như nó', Sa-tan thưa với Đức Giê-hô-va rằng: ‘Gióp há kính sợ Đức Chúa Trời luống công sao? Chúa há chẳng dựng hàng rào binh vực ở bốn phía người, nhà người, và mọi vật thuộc về người sao? Chúa đã ban phước cho công việc của tay người và làm cho của cải người thêm nhiều trên đất. Nhưng bây giờ hãy giơ tay Chúa ra, đụng đến hại các vật người có, ắt là người sẽ phỉ báng Chúa trước mặt '.

Triết lý của Satan là: 'Hãy giơ tay Chúa ra và sự hiện thấy của người sẽ biến mất', 'Hãy đụng đến người, làm cho người đau khổ, và khải tượng của người về Đức Chúa Trời, sự hiện thấy của người về Đức Chúa Trời, người ắt sẽ chẳng còn chạy theo Ngài nữa đâu’. Cũng một việc thể ấy đã xảy ra trong đời sống của Giôsép, và cũng một việc thể ấy đã xảy ra trong đời sống của Chúa Giêxu. Chính cái hôn của một bạn hữu đã phản bội Ngài, nhưng halêlugia, Ngài vẫn tiến lên đồi Gôgôtha để làm sự chuộc tội cho quí vị và tôi. Ngài bị phản trong nhà của những bạn hữu Ngài, nhưng Ngài làm cho mặt Ngài cứng như hòn đá lửa mà lên thành Jerusalem vì quí vị – đúng là một Cứu Chúa kỳ diệu!

"Tôi hình dung ra cậu nô lệ kia đang đi xuống con đường dốc, những màn cháng lộng lẫy của toà nhà trong cung điện nguy nga kia, các nhánh chà là lót đường, con nhân sư Sphinx ở xứ Ai cập bao quanh cậu ta, các bức tường lớn trang hoàng bằng nhiều hình tượng cùng nhiều tranh ảnh đẹp đẽ".
Sự xa lánh, bắt bớ, ruồng bỏ, và rồi chúng ta nhìn thấy câu chuyện bước sang sự thử thách trong chương 39. Sau khi mấy người anh đem ông bỏ xuống một cái hố, họ quyết định sẽ đem bán ông cho các thương buôn người Mađian. Các thương buôn người Mađian bắt chàng trai trẻ Giôsép xuống Ai cập. Có một vị quan thị vệ, ông ta đi tới đi lui dãy nô lệ trong khu chợ, và ông ta thích nhìn chàng Giôsép nầy, ông ta đặt tay trên Giôsép rồi đưa ông về nhà trong cung điện. Phôtipha là tên của ông ta, là quan thị vệ, có lẽ là trưởng toán lính cận vệ trong hoàng cung. Ông ta là một thành viên thuộc giới quý tộc, ông ta là một người giàu có, có lẽ ông đã sống trong một ngôi nhà huy hoàng lắm. Tôi hình dung ra cậu nô lệ kia đang đi xuống con đường dốc, những màn cháng lớn của toà nhà trong cung điện nguy nga kia, các nhánh cây chà là lót đường, những con nhân sư Sphinx ở xứ Ai cập bao quanh cậu ta, các bức tường lớn trang hoàng bằng nhiều hình tượng cùng nhiều tranh ảnh đẹp đẽ. Ông đã ở đó trong mọi vẻ sang trọng và huy hoàng, nhưng ông là một thanh niên còn sống độc thân, một thanh niên đã bị các anh, bạn bè mình ruồng bỏ. Ông đã phải sống xa cách cha mình, và thể nào ông đã cảm nhận được sự cô đơn trong một xứ thuộc về một sắc dân khác, với màu da khác, với tiếng nói khác mà ông không thể hiểu được, và tôi dám chắc đối với chàng thanh niên Giôsép đây là một thời điểm rất rối ren ở trên đất – nhưng quí vị có biết việc gì không? Quí vị nhìn thấy Giôsép đã phải chịu đựng, nếm trải ra sao rồi, bấy nhiêu đó cũng là đủ cho hết thảy chúng ta – tôi e rằng một số người trong chúng ta cũng sẽ nếm trải giống như vậy – nhưng hãy vui mừng vào tối nay trong câu thứ hai của chương 39: 'Giôsép…được Đức Giêhôca phù hộ'.

Ngài đã ở với ông. Ngài đã ở với Giôsép. Những bản dịch Kinh thánh xưa chép như vậy, và tôi không nhất thiết phải diễn dịch lại, nhưng thật là thú vị – quí vị biết đấy, và tôi đã nói với quí vị trước đây rồi, rằng cách định từ ngữ thay đổi hết năm nầy sang năm khác, thậm chí ngay bây giờ trong kỷ nguyên hiện đại của chúng ta – cách đây hàng trăm năm một trong những cách dịch câu nầy là như vầy: 'Đức Giêhôva ở với Giôsép và ông là một người rất may mắn'! Quí vị có biết câu ấy không? 'Ông là một người rất may mắn'! May mắn đấy không có nghĩa như chúng ta đang nói tới ngày hôm nay đâu, là may rủi đó. May mắn có nghĩa là ông có một cái chạm Midas, mọi sự ông chạm tới trong cung điện dường như trở thành vàng, mọi thứ dường như sống động vì ông, dường như tốt lành hết. Ông đã có sự thành công, và sự thành công ấy bám theo ông như cái bóng vậy. Ông được ai nấy ủng hộ trong ngôi nhà đó, không phải từ một nô lệ, mà ông đã leo lên một cái thang rồi ông trở thành có quyền trong cả nhà đó. Ông biết gở rối từng điều một, từng tình trạng rối ren xảy có trên bề mặt chính trị và nội bộ của ngôi nhà, người ta yêu cầu ông tháo gở tình trạng ấy. Tại sao vậy? Vì Đức Giêhôva đã phù hộ cho Giôsép.

Giờ đây mọi sự nầy đã xảy đến như thế nào? OK, Đức Giêhôva đã ở với ông, nhưng cho phép tôi nói với quí vị hai việc tại sao điều nầy đã xảy ra. Không những vì Đức Giêhôva đã ở với ông, mà còn mọi hàm ý của những gì đã xảy ra trong đời sống ông vì Đức Giêhôva đã ở với ông nữa. Việc thứ nhứt là đây: ông đã bị lột mất chiếc áo choàng, ông bị người nhà mình xa lánh, bị bắt bớ, và bị ruồng bỏ, nhưng sự thật của vấn đề: ấy là cá tánh ông không thể bị lột mất được. Chiếc áo choàng đã bị tước khỏi ông, nhưng ông vẫn còn cá tánh của mình. Ông ngụ trong ngôi nhà nô lệ, ông đang làm công việc bẩn thỉu, nhưng ông chịu làm việc vì ông không phải làm việc cho Phôtipha, ông không phải lao động vì ông bị buộc phải lao động, ông đang làm việc vì đấy là nơi mà Đức Chúa Trời dẫn ông tới, đấy là chỗ mà Đức Chúa Trời đã kêu gọi ông, và đấy là những gì ông phải làm.

Như ông đã thổ lộ với anh em mình về sau trong cuộc sống, khi ông đến đứng trước mặt họ trong vai trò một nhân vật Ai cập quyền cao chức trọng, và chúng ta sẽ nhắm tới việc nầy về sau, ông đã nói với họ trong chương 45 và câu 5: 'Bây giờ, đừng sầu não, và cũng đừng tiếc chi về điều các anh đã bán tôi đặng bị dẫn đến xứ nầy; vì để giữ gìn sự sống các anh, nên Đức Chúa Trời đã sai tôi đến đây trước các anh'. Suốt cuộc đời ông, từ đầu cho đến cuối, ông đã có cá tánh nầy: 'Đức Chúa Trời đã sai tôi đến đây'. Khi ông còn ở trong lều trại của Giacốp, là một thiếu niên lo làm việc vặt xung quanh nhà, ông đã sống với Đức Chúa Trời rồi, khi ông bị bán đi làm nô lệ trong nhà của Phôtipha, ông vẫn sống với Đức Chúa Trời. Ồ, đáng phải đem về nhà câu nói của tác giả Thi thiên: “Tôi sẽ chúc tụng Đức Giê-hô-va luôn luôn, Sự khen ngợi Ngài hằng ở nơi miệng tôi”. Quí vị còn nhớ David không? Ồ, những người mạnh sức và quân đội của ông, nhưng có một điểm trong cuộc đời của David khi ông ngã lòng nặng nề, tại sao vậy? Vì dân sự đã nói về việc sẽ ném đá ông. Gia đình của họ hết thảy đều bị bắt đi khỏi Xiếc lác, và cũng vậy khi quí vị có bạn bè – nhưng máu thì dày hơn cả nước, và trong giờ phút đó họ sẽ nhặt các hòn đá lên, có lẽ nhất quyết rồi, và David ngã lòng lắm. Dân sự buồn bực nơi ông, và mỗi người bực bội vì các con trai của ông, vì các con gái của ông, nhưng hãy nghe đây: 'Nhưng Đa-vít được sức mạnh nơi Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình!' Kinh Thánh không nói ông bị ngã lòng, nhưng Kinh Thánh chép rằng khi ông bị ngã lòng, ông quyết định: 'Ta sẽ tự làm vững lòng mình trong Chúa'.

"Sao chúng ta thường để cho các hoàn cảnh bức chế tính khí của mình? Cho tới bây giờ, chúng ta thường bị mọi sự thổi bay đi giống như rơm ở trước gió?"
Sao chúng ta thường để cho các hoàn cảnh bức chế tính khí của mình? Cho tới bây giờ, chúng ta thường bị mọi sự thổi bay đi giống như rơm ở trước gió? Khi có chuyện xảy đến trong đời sống chúng ta, chúng ta để cho nó làm chao đảo mọi cảm xúc của chúng ta, rồi vì thế tình trạng tâm linh của chúng ta phải khổ sở, đức tin của chúng ta sờn ngã. Khi mặt trời chiếu sáng chúng ta vui mừng, song khi giông bão đến, chúng ta thất vọng. Chúng ta nói, giống như các môn đồ trong sự hiện diện của chính Chúa Giêxu: 'Bộ Thầy không sợ chúng ta chết mất sao?'. Tôi nói cho quí vị biết, đây là cách dẫn giải về câu nói của sứ đồ Phaolô, có phải không? 'Vì tôi đã tập hễ gặp cảnh ngộ nào, cũng thỏa lòng ở vậy'.

Việc thứ hai là, không những ông đã bị lột mất chiếc áo choàng, nhưng họ không thể lột mất cá tánh của ông, mà Đức Giêhôva còn ban phước cho mọi sự để ông được thịnh vượng nữa. Đấy là những gì câu 5 nói: 'Vậy, Giô-sép được ơn trước mặt chủ mình; chủ cắt chàng hầu việc, đặt cai quản cửa nhà, và phó của cải mình cho chàng hết. Từ khi người đặt Giô-sép cai quản cửa nhà cùng hết thảy của cải mình rồi, thì Đức Giê-hô-va vì Giô-sép ban phước cho nhà người; sự ban phước của Đức Giê-hô-va bủa khắp mọi vật của người làm chủ, hoặc trong nhà, hoặc ngoài đồng'. Ngài không chỉ ban phước cho ông, Ngài còn ban phước cho mọi người xung quanh ông! Ông trở thành viên quản lý của ngôi nhà nầy, câu 6: 'Người giao hết của cải mình cho Giô-sép coi sóc, chẳng lo đến việc nào nữa', ông ta chẳng lo đến việc nào nữa, ông ta tin tưởng Giôsép nhiều đến nỗi ông ta chẳng còn biết việc gì sẽ xảy ra nữa, vì người nầy là một người tin kính và được ơn.

Nhưng có nhiều thử nghiệm lớn lao nơi đời sống của mỗi nhân vật mà chúng ta đã xét qua. Thử nghiệm lớn lao đầu tiên là Ápraham bắt con trai mình, con một của ông, là Ysác, trèo lên Núi Môria và sắp sửa dâng con ấy làm của tế lễ thiêu. Tuần qua Giacốp đã đấu vật với thiên sứ, là Đức Chúa Giêxu Christ – đó không phải là thiên sứ, đó là Chúa Giêxu nguyên hiện. Ở đây chúng ta có phần thử nghiệm quan trọng của Giôsép, là điểm xoay chiều của Giôsép, là sự thành công hay sự tan vỡ của người thuộc về Đức Chúa Trời. Quí vị thấy đấy, tôi hy vọng quí vị đang nhìn thấy sự tan vỡ đó khi quí vị trải qua các phần nghiên cứu nầy, các thời điểm ơn phước lớn lao thường là những thời kỳ thử nghiệm quan trọng. Giờ đây, làm ơn chú ý cho, câu 11 chép: 'Một ngày kia, Giô-sép vào nhà đặng làm công việc; vả, chẳng có người nhà nào ở đó'. Đây là cơ hội bằng vàng để lãnh lấy sự thử thách nầy, quanh ông chẳng có ai hết, chẳng có ai trông thấy ông, chỉ có con mắt của Đức Chúa Trời mà thôi, và chúng ta không thấy rõ nửa giờ đồng hồ đó – nhưng tấm lòng ông biết rõ rằng chẳng có ai biết rõ ông sẽ làm gì, đây là một sự thử thách đúng lúc đến từ ma quỉ.

"Hỡi những người trẻ tuổi, tôi có một sự cảm thông dành cho quí vị và những gì quí vị sẽ lãnh hội trong thế giới của quí vị qua phương tiện truyền thông đại chúng, qua mạng internet, qua báo chí và qua các bảng thông báo".
Dường như là nàng sẽ không nói ra nỗi xấu hổ của mình, nàng sẽ không nói cho chồng mình biết là nàng đã có vấn đề với người thanh niên kia. Nàng đã đến, đó là vợ của Phôtipha, tôi dám chắc quí vị đều biết, nàng đã đến và Kinh Thánh chép rằng nàng cứ khăng khăng hết ngày này sang ngày khác, nàng nói rằng: 'Hãy đến, ăn nằm với ta, hãy đến mà nằm với ta'. Giacốp, trong tuần qua, đã nghe theo sự cám dỗ của mẹ mà bịp cha mình là Ysác, để cướp lấy phước hạnh. Quí vị hãy nhớ chúng ta đã nghe biết sau mạng lịnh thứ nhứt bà đã bảo ông đi ra ngoài để bắt con bê con, ông đã không nghe theo, nhưng sau giọng cám dỗ thứ nhì, ông đã bước ra. Chúng ta cũng giống như thế đó. Nhưng đối với Giôsép, hết ngày này sang ngày khác, Giôsép vẫn kiên cường! Đây là một sự thêm sức quan trọng đối với tôi, tôi có thể nói với quí vị như thế, vì chúng ta đang sinh sống trong thế gian nầy - và, hỡi quí bạn trẻ tuổi kia ơi, tôi có một sự cảm thông dành cho quí vị và những gì quí vị sẽ lãnh hội trong thế giới của quí vị qua phương tiện truyền thông đại chúng, qua mạng internet, qua báo chí và qua các bảng thông báo – nhưng chúng ta, là Cơ đốc nhân đã được cứu bởi ân điển, là hạng tội nhân, gần như chúng ta nói rằng có những việc nhất định trong đời sống chúng ta, những tội lỗi nhất định nào đó, và rất khó mà chống cự chúng! Chúng ta tiếp thu chúng vào đầu của mình đến nỗi thân thể không thể đương đầu với chúng, đến nỗi chúng ta phải nhượng bộ chúng, và chúng ta gần như có thiện cảm với người ta khi họ sa vào tội lỗi. Giờ đây, tất nhiên là chúng ta đang vòng tay ôm lấy mọi người và chúng ta phải chấp nhận rằng chúng ta bước đi là do ân điển của Đức Chúa Trời, và chúng ta phải chấp nhận là chúng ta cũng sa vào sự xét đoán ấy. Nhưng là con cái của Đức Chúa Trời với Thánh Linh của Đức Chúa Trời trong lồng ngực của mình, không có miễn trừ đối với tội lỗi!

Chúng ta tiếp thu được từ Giôsép, tôi nói cho quí vị biết, đó là một sự thêm sức rất quan trọng – tại sao vậy? Vì chúng ta học biết rằng ông đã đứng trên chân của mình mà nói với người nữ nầy: 'Trong nhà nầy chẳng ai lớn hơn tôi', câu 9, 'và chủ cùng không cấm chi tôi, trừ ra một mình ngươi', ông tìm cách lý luận với nàng: 'vì là vợ của chủ tôi' - 'Tôi có quyền tại chỗ nầy, chồng bà đã đối đãi tốt với tôi, và bà là vợ của ông ấy'. Nhưng ông nói: 'Lý do tại sao tôi không thể ăn nằm với nàng: làm sao tôi dám làm điều đại ác dường ấy, và phạm tội nghịch cùng Đức Chúa Trời?'. Quí vị thấy đấy, quí vị không thể lý sự với tội lỗi, mọi sự quí vị có thể làm là bỏ chạy cho xa. Hãy nghe đây, hỡi những người tuổi trẻ, tôi không biết tối nay quí vị sẽ nếm trải điều gì, nhưng có thể là những thử thách hôm nay quí vị cảm thấy chúng quá mạnh sức, những thử thách đó quá khó, và quí vị quá trẻ không thể kháng cự lại. Dường như tấm lòng chúng ta cứ mãi mê với trạng thái tâm lý cho rằng những tội lỗi nhất định là một sự cần thiết không sao tránh né được, và thậm chí các vị giáo sư Cơ đốc đều nói đến chúng hôm nay cùng viết các thử thách ấy ra trong nhiều sách vỡ, rao giảng nó từ toà giảng: 'Có những việc nhất định mà quí vị phải lận đận với cuộc sống Cơ đốc hôm nay' – hãy lắng nghe Lời của Đức Chúa Trời! Hãy lắng nghe: 'Những sự cám dỗ đến cho anh em, chẳng có sự nào quá sức loài người'. Quí vị không có gì là đặc biệt cả! Những gì quí vị đang nếm trải hết thảy mọi người đều đã nếm trải. Nhưng Đức Chúa Trời là thành tín, Ngài chẳng hề cho anh em bị cám dỗ quá sức mình đâu; nhưng trong sự cám dỗ, Ngài cũng mở đàng cho ra khỏi, để anh em có thể chịu được. Nói như thế có nghĩa gì? Ngài không làm cho sự cám dỗ quá nặng nề đến nỗi quí vị không thể chịu được. Ngài sẽ ban cho quí vị một lối thoát bằng lửa, rồi khi toàn thân thể, tâm trí của quí vị đang ở trên ngọn lửa với sự cám dỗ, Ngài sẽ khiến cho quí vị có thể mang nỗi nó! Quí vị há chưa nghe lời nói dối của ma quỉ, lời nói dối của thế gian nầy, rồi quí vị phải chịu thua sao!?! Đây là một thanh niên rất thành công trong một đất ngoại bang, ông biết chẳng có ai ở gần ông hết, ông đang ở trong cung điện, ông đang ở trong một nơi kín đáo, người nữ nầy đang hiến cho ông mọi sự thuộc về nàng: nhưng ông đã chống cự! Tôi rất vui vì câu chuyện nầy trong Kinh Thánh: ông có thể chống cự sự cám dỗ đó và ông đã chống cự nó, ông có thể đắc thắng và ông đã đắc thắng, ông có thể sống thanh sạch và ông đã sống thanh sạch và minh bạch ở trước mặt Đức Chúa Trời và trước mặt loài người.

Giờ đây, khi nói như vậy thì không có nghĩa là quí vị tự mình lao vào cơn cám dỗ và quí vị nhìn chòng chọc vào ma quỉ đang cám dỗ, không phải như vậy đâu! Chúa dạy chúng ta nên cầu nguyện: 'Xin chớ để chúng tôi bị cám dỗ', và vì thế chúng ta không nên tự đưa mình vào sự cám dỗ. Làm sao chúng ta biết rõ sự cám dỗ chứ? Trong câu 12 Kinh thánh cho biết ông đã tuột áo mà chạy trốn. Như F. B. Meyer nói: 'Thà mất chiếc áo choàng còn hơn là mất lương tâm của mình'. Chúng ta được dạy cho phải tránh tội lỗi đi, không nhìn chòng chọc vào nó mà chi, nó sẽ làm chủ chúng ta đấy. Chúng ta được truyền cho phải chạy khỏi nó. Thiên sứ đã phán với Lót cùng vợ ông ta khi họ ra khỏi thành Sôđôm, hãy nghe đây: 'Hãy chạy trốn cứu lấy mạng, đừng ngó lại sau và cũng đừng dừng bước lại nơi nào ngoài đồng bằng; hãy chạy trốn lên núi, kẻo phải bỏ mình chăng'. Đừng ngó lại đàng sau quí vị! Nếu quí vị thực sự nhìn biết tình trạng yếu đuối của mình là một tội nhân, khi quí vị đối mặt với sự cám dỗ, hãy tránh né mọi vẻ bề ngoài của nó!

Tôi đã nói với quí vị trước đây về câu chuyện nói tới một nhà truyền đạo thường đi ra bãi biển, tôi nghĩ bãi biển đó ở Miami nước Mỹ, rồi làm chứng với những kỵ nữ về Đức Chúa Giêxu Christ. Ông đã nói ra lời làm chứng như thế nầy: 'Tôi đi ra để làm chứng cho họ, thế mà họ lại làm chứng cho tôi'. Hết thảy chúng tôi đều có mặt ở chỗ mà chúng tôi đã nhìn chăm vào mặt sự cám dỗ quá lâu và sự cám dỗ đó đã thắng thế hơn chúng tôi. Tôi có thể nói với quí vị tối nay – Tôi sẽ không lãnh hội hết mọi thứ, nhưng tôi có thể lãnh hội điều nầy – một Đấng lớn hơn Giôsép đang có mặt tại đây. Đấng Christ, trong Mathiơ chương 4, đã bị cám dỗ giống như chúng ta – những hãy nghe đây, Ngài không bị cám dỗ theo cùng một cách như chúng ta – tại sao vậy? Tôi sẽ nói cho quí vị biết lý do tại sao, Giacơ 1.14: 'Nhưng mỗi người bị cám dỗ khi mắc tư dục xui giục mình'. Chúng ta bị cám dỗ, nếu tôi có thể nói đó là một cú hít mạnh giống như một miếng kim loại bị hít vào thỏi nam châm vậy. Nếu miếng kim loại là quí vị, có đúng không? Thỏi nam châm là tội lỗi. Bổn tánh của quí vị giống như miếng kim loại, tự nhiên bị hít vào thỏi nam châm – quí vị tự nhiên bị hít vào đó – nhưng chẳng có một bổn tánh tội lỗi nào hết trong Đức Chúa Giêxu Christ Chúa chúng ta. Quí vị có nhận thấy như thế không? Ngài bị cám dỗ từ bên ngoài, chúng ta bị cám dỗ từ bên ngoài, nhưng chúng ta có một sự ép buộc từ bên trong phải làm thoả mãn sự cám dỗ từ bên ngoài đó, và Ngài không có sự ép buộc ấy.

Có những người chuyên rao giảng Lời của Đức Chúa Trời, có những người chuyên viết sách báo trong Cơ đốc giáo, và tôi không biết họ viết như thế nào hay làm sao họ tìm được điều ấy, nghĩa là họ tin rằng Đức Chúa Giêxu Chirst đã phạm tội! Nguyện Đức Chúa Trời tha thứ cho họ! Tôi nghĩ đó là sự phạm thượng. Cho phép tôi chỉ ra cho quí vị thấy, và điều đó sẽ làm cho tấm lòng của quí vị ấm áp lên tối nay, thể nào sự cám dỗ của Giôsép lại rất khác với sự cám dỗ của Chúa chúng ta. Giôsép, quí vị và tôi cần phải trốn chạy nó. Khi hắn cám dỗ chúng ta, nếu chúng ta chần chừ thì sự cám dỗ đó sẽ tiến tới gần chúng ta hơn, nhưng trong Mathiơ chương 4 và câu 11 sau khi ma quỉ đã đến với Chúa Giêxu, là Đấng đã kiêng ăn 40 ngày và 40 đêm, hắn hiến bánh cho Ngài: 'Loài người sống không chỉ nhờ bánh mà thôi'. Tiếp đến hắn đến với Ngài rồi bảo Ngài hãy gieo mình xuống và thiên sứ sẽ đở lấy Ngài, nhưng Chúa phán rằng: 'Ngươi đừng thử Chúa là Đức Chúa Trời ngươi', và Ngài đã không sống theo đường lối của Đức Chúa Trời nếu Ngài gieo mình xuống. Thế rồi hắn đưa Ngài lên đỉnh cao của một hòn núi và hiến cho Ngài mọi nước thế gian nếu Ngài chịu sấp mình xuống thờ lạy hắn, và ngài phán: 'Ngươi phải thờ phượng Chúa là Đức Chúa Trời ngươi, và chỉ hầu việc một mình Ngài mà thôi' – và lời của Đức Chúa Trời cho biết: ma quỉ bèn bỏ đi! Halêlugia! Ngài không cần phải bỏ chạy khỏi ma quỉ, ma quỉ đã cao bay xa chạy khỏi Ngài!
"Đúng là một sự vui mừng vì cớ Ngài đã đắc thắng, vì Ngài đã khiến cho ma quỉ bỏ chạy, quí vị có quyền – dù quí vị nói tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Hà lan, tiếng Đức – nói ra một từ nầy: 'Không'!"
Há quí vị không nhìn thấy sự khác biệt sao? Nếu quí vị chưa nhìn thấy, quí vị đã bị mù rồi. Làm ơn tưởng tượng xem, Cứu Chúa của quí vị, nhân vật duy nhất trong mắt của Đức Chúa Trời giữa vòng nhân loại, đã sanh ra trước mặt Đức Chúa Trời là Con của Đức Chúa Trời, nhân vật duy nhất đã từng sống một đời sống trọn lành ở trước mặt Đức Chúa Trời, nhân vật duy nhất đã thắng hơn ma quỉ khi còn trong xác thịt, và mọi công tác trong đời sống Ngài, trong sự chết, và trong sự sống lại vinh hiển của Ngài. Ngài là nhân vật duy nhất – cho phép tôi nói cho quí vị biết điều nầy: chúng ta đang nhắm vào thập tự giá, và đúng như vậy vì Phaolô nói cho chúng ta biết ông chẳng khoe một điều gì trừ ra khoe về thập tự giá, nhưng cho phép tôi nói với quí vị điều nầy, sự công bình của đời sống Đấng Christ thì quan trọng rất nhiều cho sự chuộc tội và sự cứu rỗi của quí vị cũng quan trọng y như sự chết của Ngài vậy. Vì nếu Ngài từng phạm tội, và tôi dám nói như vầy: nếu Ngài từng bị buộc phải phạm tội, quí vị bị đoạ đày nơi địa ngục rồi tối nay! Đúng là một sự vui mừng cho Đức Chúa Trời khi nhìn thấy sự ra đời của con trẻ nầy, và nhìn thấy nơi sự chết của con ấy, nhìn thấy sự sống lại vinh hiển của Ngài, nhìn thấy sự thăng thiên của Ngài, nhìn thấy Ngài sẽ tái lâm qua hai cánh cỗng thiên đàng với huyết của Ngài rãi trên ngôi thương xót và mở ra một lối vào cho quí vị và cho tôi. Đúng là một sự vui mừng – Tôi sẽ nói cho quí vị biết điều nầy, đây là vấn đề cho chúng ta – đúng là một điều vui mừng vì cớ Ngài đã đắc thắng, vì Ngài đã khiến cho ma quỉ bỏ chạy, quí vị có quyền – dù quí vị nói tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Hà lan, tiếng Đức – nói ra một từ nầy: 'Không!' Quí vị có thốt ra từ ấy được không? Vì Chúa Giêxu đã sống, vì Ngài đã chịu chết, và vì Ngài đã sống lại, quí vị có thể nói: 'Không'.

Quí vị có muốn thắng hơn sự cám dỗ không? Phải, quí vị cần phải rút thanh gươm ra khỏi vỏ như Giôsép đã rút ra. Quí vị có biết điều chi chạm khắc trên thanh gươm ấy không? 'Làm sao tôi dám làm điều đại ác dường ấy nghịch lại với Đấng đã chịu chết thay cho tôi?'. Tôi không tìm gặp bài ca thánh nầy, tôi đã nghe bài ấy trên đài phát thanh hôm nay, nhưng quí vị có biết giai điệu là gì không? Quí vị có thể làm cho bộ nhớ của tôi được tươi mới hơn: 'Khi Chúa Giêxu đến quyền lực của kẻ cám dỗ bị phá tan', như thế há chẳng kỳ diệu sao? Tuần tới chúng ta sẽ xét qua sự ông bị bỏ tù, khi ông đi vào nhà ngục, được công nhận và được ca ngợi. Hãy trở lại, và mang theo giấy ghi chép vào tuần tới!

Chúng ta hãy cúi đầu xuống, cảm tạ Chúa cùng với tôi cho dù có việc gì úp đổ trên chúng ta trong cuộc sống, chúng ta sẽ nói với Giôsép: 'Đức Chúa Trời ở cùng tôi'. Chúng ta cảm tạ Chúa vì Ngài đã đến trong xác thịt với chúng ta, Ngài không đến với Giôsép, Ngài đã đi lên đồi Gôgôtha vì chúng ta, Ngài đã sống lại, và Ngài được đem lên cao trên trời đặng chờ đợi chúng ta. Ngài không thể đợi cho tới chừng chúng ta cũng về đến đó. Thật là kỳ diệu, có phải không? Nguyện điều đó làm cho tấm lòng của quí vị được dễ chịu càng thêm tối nay, dù quí vị đang phải chịu đựng bất cứ điều gì. Đấy có thể là điều ác, nhưng trong tấm lòng của Đức Chúa Trời có điều tốt lành dành cho quí vị.

Lạy Cha, chúng con chỉ muốn cảm tạ Ngài tối nay, chúng con muốn nói chúng con yêu mến Ngài vì Ngài yêu chúng con trước. Ngài đã chọn chúng con trong Đấng Christ, và đã xưng công bình chúng con, và lạy Chúa, Ngài sẽ làm vinh hiển chúng con một ngày kia – vô luận chúng con nếm trải điều chi trong đời nầy, Lạy Cha, xin giúp chúng con biết nhìn thấy tận cùng và nhìn thấy một ngày kia thật xa, xa tít, vì chúng con sẽ ở với Chúa Giêxu cho đến đời đời. Cảm tạ Ngài vì bài học nầy tối nay, chúng con cầu nguyện sẽ tiếp thu bài học nầy và lạy Chúa, xin cho bài học ấy giúp cho những ai đáng được giúp, chúng con cầu nguyện vì sự vinh hiển của Đấng Christ, Amen.
***

Hành trình sống động của Giacốp



Như lằn lửa bay chớp lên không - Phần 2
"Hành trình sống động của Giacốp"
Mục sư David Legge

"Giống như người Do thái, gần trọn cuộc đời của Giacốp là ở trong cuộc lưu đày, không nhà cửa, lang thang quanh sa mạc. Ông kinh nghiệm những điều lúc nào cũng phải gắng sức; đời sống ông đầy dẫy cạm bẫy, buồn rầu, hoạn nạn và thử thách".
Bây giờ chúng ta chuyển sang sách Sáng thế ký, Sáng thế ký chương 32. Toàn bộ câu chuyện nói tới đời sống của Giacốp thực sự gần chiếm hết cả quyển sách, ít nhất là phân nửa sách Sáng thế ký – từ chương 25 qua tới chương 50. Chúng ta không có đủ thời gian, và tôi không nghĩ quí vị có đủ lực để ngồi nghe cho hết vào tối nay. Cho phép tôi nói như vầy: đây là một loạt bài nói tới những 'lằn lửa bay chớp lên không', loạt bài chúng ta đang nghiên cứu đặc biệt không phải là loạt bài nghiên cứu về nhân vật các cá nhân trong Kinh Thánh như thế nầy, mà chúng ta đặc biệt mong muốn nhận thức được những nan đề cùng những thử thách mà những người nam người nữ nầy đã đối diện với. Cho nên chúng ta không nhắm vào phần tiểu sử của những nhân vật nầy, mà chúng ta muốn nhận thức được các sự cố đặc biệt trong đời sống của họ hầu dạy cho chúng ta biết cách sống, giống như hạng thánh đồ của Đức Chúa Trời, khi chúng ta nếm trải sự gian truân.

Tuần vừa qua, chúng ta đã xem xét qua Ápraham, và chúng ta thấy sự thử nghiệm lớn lao nhất trong mọi thử nghiệm nằm trong Sáng thế ký chương 22, khi ông bị Đức Chúa Trời yêu cầu phải đem con trai mình dâng làm của lễ thiêu, là Ysác, đứa con một và duy nhất của ông. Nếu quí vị thích, đây là phần thử nghiệm lớn lao nhất trong mọi thử nghiệm trong cuộc đời của Giacốp, và chúng ta đang nhận thức sự thử nghiệm ấy vào buổi tối nay ở chương 32, và câu 25. Chúng ta sẽ khởi sự ở câu 24: "Vả, một mình Gia-cốp ở lại; thì có một người vật lộn với mình được rạng đông. Khi người đó thấy mình không thắng nổi, bèn đánh vào xương hông Gia-cốp; xương hông liền trặt trong khi vật lộn. Người đó bèn nói: Trời đã rạng đông rồi; thôi để cho ta đi; nhưng Gia-cốp đáp rằng: Tôi chẳng cho người đi đâu, nếu người không ban phước cho tôi. Người đó hỏi: Tên ngươi là chi? Đáp rằng: Tên tôi là Gia-cốp. Người lại nói: Tên ngươi sẽ chẳng là Gia-cốp nữa, nhưng tên là Y-sơ-ra-ên, vì ngươi đã có vật lộn cùng Đức Chúa Trời và người ta; ngươi đều được thắng. Gia-cốp hỏi: Xin cho tôi biết tên người. Đáp rằng: Làm sao ngươi hỏi tên ta? Rồi người nầy ban phước cho Gia-cốp tại đó. Gia-cốp đặt tên chỗ đó là Phê-ni-ên, và nói rằng: Tôi đã thấy Đức Chúa Trời đối mặt cùng tôi và linh hồn tôi được giải cứu. Khi qua nơi Phi-ni-ên, thấy mặt trời mọc rồi; và người đi giẹo cẳng. Bởi cớ đó, cho đến ngày nay dân Y-sơ-ra-ên chẳng bao giờ ăn gân bắp vế của lối xương hông; vì người đó có đánh vào xương hông Gia-cốp, nơi gân của bắp vế".

Khi chúng ta lần qua quyển sách nói tới những khởi đầu nầy, sách Sáng thế ký, chúng ta thấy rằng Giacốp đã trở thành tổ phụ của người Do thái, là tuyển dân, là phong trào tôn giáo lớn lao trong thế giới của chúng ta ngày nay không thể dập tắt hay huỷ diệt được, dù các nhà bạo chúa của thế gian có gắng sức và làm đổ máu của họ để quét sạch và tiêu diệt họ. Giacốp là tổ phụ của họ, tổ phụ của người Do thái, nhưng khi chúng ta xét qua người Do thái và chúng ta xét qua Giacốp tối nay, chúng ta thấy có một cách xử sự tương xứng với người Do thái và với Giacốp tổ phụ của họ. Ở chỗ nầy trong đời sống của người Do thái mà chúng ta tìm thấy trong Kinh Cựu Ước làm cho chúng ta phải giật mình, phải mất lòng và muốn lẫn tránh sắc dân nầy, cũng thế trong đời sống của Giacốp tổ phụ họ. Tuy nhiên, ở chỗ kia, không những chúng ta nhìn thấy sự thất bại của dân Do thái trong đời sống của Giacốp, mà chúng ta còn nhìn thấy tình trạng thuộc linh của họ nữa. Chúng ta có thể nhìn thấy sự phong phú trong đức tin của họ, sự sâu sắc trong sự họ tin kính đối cùng Đức Chúa Trời – cả hai mặt nơi dân Do thái đều đã được phản chiếu nơi Giacốp tổ phụ của họ.

"Chúng ta cũng xưng mình là khách bộ hành trên đất. Chúng ta cũng công nhận sự chăm sóc của Đức Chúa Trời Toàn Năng như Đấng Chăn Giữ. Chúng ta cũng trông đợi ơn chửng cứu của Đức Chúa Trời" - F.B. Meyer
Giống như người Do thái, gần trọn cuộc đời của Giacốp là ở trong cuộc lưu đày, không nhà cửa, lang thang quanh sa mạc. Ông kinh nghiệm những điều kiện phải gắng sức; đời sống ông đầy cạm bẫy, buồn rầu, hoạn nạn và thử thách. Nhưng chúng ta cũng nhìn thấy nơi người Do thái và nơi Giacốp phần kỷ luật của Đức Chúa Trời, thể nào – mặc dù họ đang nếm trải tình trạng lộn xộn, thử thách, buồn rầu và gian nan – bàn tay của Đức Chúa Trời đang ở đàng sau mọi sự ấy. Chúng ta đã nhìn thấy loạt bài nghiên cứu sách Êxêchiên rất sống động mới đây, thể nào – thậm chí có nhiều lúc dường như Đức Chúa Trời không còn ngó ngàng gì tới tuyển dân Israel của Ngài – Ngài không như thế đâu, vì Ngài bị ràng buộc vào giao ước với họ. Những gì Ngài đang làm là không tìm cách tiêu diệt họ, mà là kỷ luật tuyển dân của Ngài. Đức Chúa Trời đưa họ qua cơn thử thách và gian truân vì mục đích luyện lọc họ như một dân thánh để làm chứng và làm sự vinh hiển cho Ngài.

Chúng ta có thể nhìn thấy hết thảy mọi sự ấy trong đời sống của Giacốp nầy, là tổ phụ của dân Do thái. Nhưng không có những điều tương xứng với các tổ phụ theo phần xác của Giacốp, dòng dõi theo phần xác của Giacốp, nhưng chúng ta cũng có thể nhìn thấy những điểm tương xứng nơi dòng dõi thuộc linh của Giacốp. Những điều tôi đang nói tới và cả gia đình đức tin, là những người đang tin theo Đức Chúa Trời hôm nay – nếu quí vị thích, ấy là Hội Thánh của Đức Chúa Jesus Christ – có nhiều điểm tương xứng mà chúng ta có thể rút ra từ đời sống của Giacốp rồi ứng dụng chúng cho chính đời sống của chúng ta tối nay. Chúng ta đang xem xét hành trình sống động của Giacốp, nhưng đồng thời chúng ta cũng đang xem xét chính hành trình sống động của chính chúng ta nữa, vì những gì Giacốp đã đối diện mỗi ngày trong đời sống của ông, chúng ta, là con cái của Đức Chúa Trời, cũng phải đối diện với. Tôi nghĩ nói như thế nầy thì chưa hay hơn lời lẽ của F. B. Meyer, hãy lắng nghe ông nói gì về những điểm tương xứng giữa Giacốp và chính chúng ta khi chúng ta bắt đầu bài học nầy tối nay: 'Những thất bại của Giacốp đang nói với chúng ta. Ông nắm lấy lợi thế trên người anh của mình khi bị cồn cào vì đói. Ông dối gạt cha mình. Ông gặp gỡ hết thủ đoạn nầy tới thủ đoạn khác của Laban. Ông tưởng ông không còn gặp rắc rối với Êsau. Ông đứng giữa sự xảo quyệt và yếu đuối. Có nhiều lúc chúng ta có thể áp dụng mọi từ ngữ nầy cho ông, nhưng có ai ở giữa vòng chúng ta không cảm thấy mầm mống của kết quả nầy đương ở trong lồng ngực của chúng ta? Ai trong chúng ta không thể nói, khi chúng ta xem xét Giacốp, vì cớ ân điển của Đức Chúa Trời tôi sẽ đạt tới mức độ đó? Những thất bại của ông, rồi có những nguyện vọng của ông, chúng đang nói với chúng ta. F. B. Meyer nói: 'Chúng ta cũng có những giấc chiêm bao thấy thiên sứ hay lui tới. Chúng ta đưa ra những lời thề hứa khi chúng ta ra khỏi quê hương. Chúng ta cũng bám vào một sự nghịch lý để mà khao khát các thiên sứ đến, rằng họ sẽ đến, ở lại và chúc phước cho chúng ta trước khi họ ra đi. Chúng ta cũng quay trở lại với Bêtên của mình và chôn cất các hình tượng của chúng ta đi. Chúng ta cũng tự xưng mình là khách bộ hành ở trên đất. Chúng ta cũng công nhận sự chăm sóc của Đức Chúa Trời Toàn Năng trong vai trò Đấng Chăn Giữ. Chúng ta cũng trông đợi ơn chửng cứu của Đức Chúa Trời'.

Quí bạn tôi ơi, tôi mong chúng ta đã trông thấy rồi trong nhiều phương thức, hành trình sống động của Giacốp không những là hành trình của người Do thái, mà đó còn là hành trình của mỗi một con cái của Đức Chúa Trời và là hành trình của chúng ta tối nay. Chúng ta hãy xem xét cuộc hành trình đó. Việc đầu tiên chúng ta nhìn thấy là một người con cong quẹo. Nếu quí vị cùng với tôi mở ra chương 25 sách Sáng thế ký, phần thứ nhứt của người con cong quẹo của Giacốp là người em đầy mưu mẹo chúng ta nhìn thấy trong chương 25. Từ sự ra đời của Giacốp và Êsau, quí vị có thể nhìn thấy sự tranh cạnh hiển nhiên giữa hai anh em song sinh nầy. Thực ra, chính lý do Giacốp được gọi là Giacốp – và Giacốp có nghĩa là 'kẻ ích kỷ luôn luôn giành mọi thứ cho mình' – là sự thực khi hai cậu bé ra khỏi lòng mẹ, Giacốp ra đời với bàn tay nắm gót chân của Êsau, và vì thế ông được gọi là “kẻ nắm gót”. Ngay từ lúc ban đầu hai đứa trẻ nầy đã đánh trận trong lòng mẹ của chúng, rồi khi chúng ra khỏi lòng mẹ ấy, có Giacốp đang nắm lấy gót của Êsau. Nhưng chúng ta thấy sự tranh cạnh nầy biến thành hiện thực ở đây trong chương 25 sách Sáng thế ký, ở đây chúng ta thấy Giacốp là một người em đầy mưu mẹo.

"Là con cái của Đức Chúa Trời ngày hôm nay, chúng ta có những đặc ân, vinh quang, và ta lâng thuộc linh, và một số người trong chúng ta bằng lòng đánh đổi chúng để lấy một kinh nghiệm khoái lạc ngắn ngủi làm thoả mãn thú tính trong tấm lòng chúng ta chỉ trong một phút".
Quí vị biết rõ câu chuyện mà tôi hy vọng, chúng ta sẽ không dành thì giờ để đọc câu chuyện ấy, về việc Êsau bỏ quyền trưởng nam để lấy một tô canh phạn đậu, hay một chén thịt hầm, hoặc tô cháo đậu nếu quí vị muốn. Ông ta đã bỏ quyền trưởng nam của mình. Giờ đây, đừng hiểu sai việc bỏ đi quyền trưởng nam đó, vì Êsau bỏ đi quyền trưởng nam của mình. Chúng ta nghĩ tới quyền trưởng nam nầy theo những giới hạn thịnh vượng đời nầy, những thứ của cải và giàu có đời nầy của cha ông ta – và ở một cấp độ lớn lao hơn về quyền ấy, vì đó là người con được chúc phước, và Êsau đã được chúc phước, người con trưởng sẽ được phước gấp bằng hai về mọi của cải của cha mình. Thế nhưng cơ nghiệp và quyền con trưởng còn nhiều hơn của cải vật chất và sự giàu có đời nầy, đó là sự giàu có về mặt thuộc linh. Cần phải nói tới ơn phước thuộc linh của việc trở thành vị tộc trưởng thừa hưởng kế tiếp; là người sẽ trở thành lãnh tụ về mặt thuộc linh của chi phái, của gia đình và thị tộc; là người sẽ trở thành thầy tế lễ, đến trước mặt Đức Chúa Trời cầu thay cho gia đình và cho chi phái của mình. Trong Cựu Ước, đặc biệt là sách Sáng thế ký, trở thành người nhận lãnh quyền trưởng nam cùng ơn phước và cơ nghiệp thuộc linh, là trở thành một mắc xích trong chuỗi gia tộc sẽ mang lại Đấng Mêsi! Quí vị đang nhìn thấy tầm quan trọng của sự ấy, mọi sự giàu có vật chất đời nầy chỉ là sự vô nghĩa mà thôi.

Giờ đây nếu quí vị hình dung ra bối cảnh nầy trong chương 25 trong một phút. Ngày nọ Giacốp đang đứng bên nồi canh phạn đậu, là thứ quí vị có thể tìm gặp ở xứ Syria và Ai cập ngày nay. Ở đó ông đang nấu canh nầy, và Êsau bổ nhào vào túp lều sau khi cật lực săn bắn cả ngày ở ngoài đồng về. Ông đã lã người đi vì đói, và ông không còn kiên nhẫn được nữa, nên đã kêu la trong tuyệt vọng: 'Hãy cho tôi ăn món đó đi!' Giacốp, nhanh như cắt, nhìn biết ngay cơ hội của mình. Ông nhìn biết: 'Anh nầy thực sự đang cần cái gì đó để ăn, nhưng thực sự ta thì cần một thứ, một thứ không đến với ta, một thứ mà ta không lãnh hội được nếu ta không làm một việc gì đó'. Vì vậy, ông quyết định hăm doạ Êsau để trở thành vị lãnh tụ thuộc linh của chi tộc của mình, của gia đình và thị tộc của ông. Bây giờ rõ ràng là Giacốp chỉ muốn làm việc nầy bởi vì ông biết rõ quyền ấy sẽ vận hành với Êsau, ông đã chẳng gắng sức lắm với việc đoạt lấy quyền nầy, nhưng rõ ràng Giacốp đã biết rõ khi cùng lớn lên với Êsau, rằng Êsau chẳng có giàu có, giá trị, và sự tôn trọng quyền trưởng nam của mình. Ông ta đã chẳng tôn trọng quyền ấy đủ nên mới từ bỏ quyền ấy chỉ vì một tô canh phạn đậu!

Đó là vấn đề đưa ra cho chúng ta tối nay – và chúng ta phải nhìn vào tấm lòng mình tối nay trước khi chúng ta xét đoán nhân vật Êsau nầy – vì có những đặc ân, nhiều vinh dự thuộc linh và nhiều ta lâng chúng ta đang có trong vai trò con cái Đức Chúa Trời hôm nay, và một số người trong chúng ta đang sẵn lòng đánh đổi chúng để lấy một kinh nghiệm khoái lạc ngắn ngủi làm thoả mãn thú tính trong tấm lòng của chúng ta chỉ trong một phút đồng hồ thôi. Há đấy chẳng phải là điều mà trước giả sách Hêbơrơ viết trong chương 12 sao? 'Hãy coi chừng, trong anh em chớ có ai gian dâm, cũng đừng có ai khinh lờn như Ê-sau, chỉ vì một món ăn mà bán quyền con trưởng'. Có một việc chúng ta tiếp thu được từ Êsau: ấy là ông đã xem khinh quyền trưởng nam của mình. Vì vậy ao ước của Giacốp, nếu quí vị thích, là một ao ước đúng đắn, đó là một ao ước đúng đắn – song mục tiêu mà quí vị cần phải nhìn thấy trong chương 25 sách Sáng thế ký, ấy là dù ao ước của Giacốp là đúng đắn, phương thức ông sử dụng để đạt được ước ao đó là không đúng. Phương tiện không xưng công bình cho cứu cánh. Phải, Êsau không thích thú lắm về phần bằng hai địa vị của cha mình; phải, Êsau không thích thú lắm về quyền con trưởng thuộc linh, về cơ nghiệp thuộc linh, về việc trở thành tộc trưởng và thầy tế lễ trước mặt Đức Chúa Trời; phải, thậm chí ông không thích thú trong việc tiếp trợ cho mẹ mình, quyền nầy rơi trên vai người nào thừa hưởng phước hạnh của cơ nghiệp. Có lẽ sở dĩ như thế là vì ông đã nhìn thấy sự thật là Giacốp -- đứa con cưng của mẹ mình, và ông không hiếu kính với mẹ của mình – nhưng cho dù có như thế đi nữa, Êsau đã xem khinh quyền trưởng nam của mình, Giacốp mong muốn quyền trưởng nam đó, nhưng quí vị sẽ nhìn thấy sự việc nầy rõ ràng hơn tối nay: Giacốp đạt được một việc đúng đắn bằng một phương thức sai lầm.
"Đức Chúa Trời, với quyền tể trị và bổn tánh Toàn Năng của Ngài, có thể khiến cho cơn giận của loài người trở thành sự khen ngợi Ngài. Điều đấy há chẳng kỳ diệu sao? Những gì Giacốp làm ra là xấu, còn việc Đức Chúa Trời làm ra là tốt lành".

Ông là một người con cong quẹo, và dịp đầu tiên ông nghĩ ra là tước lấy quyền trưởng nam ra khỏi người anh của mình. Những gì Giacốp cần phải tiếp thu trong những ngày tháng ở trước mặt của đời mình là không có một con đường tắt nào để đạt tới mọi ơn phước của Đức Chúa Trời hết. Tuổi xuân cong quẹo của ông được đánh dấu như một người em đầy mưu mẹo, và việc thứ hai nằm ở trong chương 27, xin quí vị mở ra chương Kinh Thánh ấy. Người con cong quẹo nầy được thấy ông đã biến thành một người con dối trá - chương 27 câu 6 đến câu 29. Bây giờ quí vị biết rõ rồi đấy, và tôi nhận biết, rằng tuổi thanh xuân là một thời gian thử thách rất nặng nề. Nhưng việc lạ lùng về sự thử thách của Giacốp trong chương 27, ấy là nó xảy đến từ mẹ của ông. Ông là đứa con cưng của người Mẹ, và một ngày kia bà nghe lỏm được Ysác, một cụ già, là cha của Giacốp và Êsau, dự định tìm cách chúc phước cho Êsau, ông cụ tính chuyển giao cơ nghiệp thuộc linh, phần bằng hai cho Êsau chớ không dành cho Giacốp. Vì Giacốp là đứa con cưng của bà, bà đã bày đặt là Gia cốp chắc chắn sẽ nhận lãnh được phước hạnh, rồi vì vậy bà cho gọi Giacốp – bây giờ hãy chú ý trong phân đoạn, câu 13, bà đã gọi những hai lần. Quí bạn tôi ơi, khi quí vị còn trẻ tuổi, có nhiều lúc sự thử thách có thể xảy đến lần đầu tiên, và rồi sự thử thách sẽ đến lần thứ hai – quí vị có thể kháng cự sự thử thách đó lần đầu tiên, song lần thứ hai sự kêu gọi đến, quí vị sa ngã, và việc đáng kinh ngạc về sự sa ngã nầy là: sự kêu gọi xảy đến từ mẹ ruột của ông!

'Hãy ra ngoài gọi hai con dê vào đây. Chúng ta sẽ giết chúng, chúng ta nuôi chúng cho cha con ăn thịt, rồi với da của chúng, con sẽ khoác vào rồi giả vờ là Êsau'. Vì Giacốp vốn có bản tánh yếu đuối và cong quẹo trong lòng nên ông đã đáp ứng ngay, ông khoác lấy vào mình chiếc áo bằng da giống như anh ruột mình, thậm chí ông còn bắt chước theo mùi đồng ruộng của Êsau nữa. Ông bước vào lều của cha, ông cụ bây giờ đã mù rồi, và ông nói với Ysác: 'Tôi là Êsau, con trưởng nam của cha', câu 32. Việc kinh khiếp trong vụ việc là chỗ nầy: ông đã sử dụng danh của Chúa trong sự việc chẳng ra gì hết. Ysác không nhận ra giọng nói của Giacốp, có lẽ ông nghĩ: 'Giọng nói nầy giống giọng của Giacốp hơn là giọng của Êsau'. Ông cụ nói với Giacốp: 'Sao con đi săn được mau thế?' Và ở đây ông lấy danh Chúa mà nói như sau: 'Ấy nhờ Giê-hô-va Đức Chúa Trời của cha xui tôi gặp mau vậy!’ Quí vị có thấy ông ta đã cong quẹo rồi chứ? Sự cong quẹo nầy rất nguy hiểm, vì Ysác đã cảm nhận như trông thấy rõ ông có lông tay giống như Êsau có. Ông cụ đã ngửi mùi hương nơi người Giacốp, y như mùi hương của cánh đồng, mà Êsau đã có vậy, rồi khi ông cụ thoả mãn xong, ông cụ bèn chúc phước cho Giacốp. Giacốp đã nhận được điều ông mong muốn - OK, Êsau vốn không muốn điều đó, Giacốp muốn có điều đó, có thể là Giacốp đã vừa lòng Đức Chúa Trời, nhưng ông đã bước theo một phương thức không đúng đắn!

Quí bạn tôi ơi, điều nầy làm cho tôi hồi hộp đây. Chàng trai nầy có một tuổi thanh xuân cong quẹo, đây là người em đầy mưu mẹo, đây là một người con có tánh dối gạt, và đúng là một sự kinh sợ cho chúng ta tối nay khi nhìn vào đời sống của nhân vật nầy và nghĩ rằng chính chàng thanh niên nầy khi lớn lên trở thành người mà Thánh Linh Đức Chúa Trời gọi là: 'Hoàng Tử của Đức Chúa Trời' và tổ phụ của dân Israel! Thật là khó tưởng tượng khi chúng ta đọc ở chỗ nầy nói về ông trong những ngày đầu sớm sủa của ông. Thật là khó hiểu nổi làm thể nào Đức Chúa Trời lại chúc phước cho âm mưu đen tối trong đời sống của chàng trai trẻ nầy. Quí vị sẽ suy gẫm trong lòng: 'Được thôi, nếu đây là ý chỉ của Đức Chúa Trời cho phép Giacốp nhận lãnh ơn phước, chớ không phải Êsau, chắc chắn đây là cách duy nhất thôi – nếu Ysác muốn chúc phước cho Êsau – thì sự thể nầy đã xảy ra theo cách không thành thật, sự ấy đã xảy ra theo cách đã được ghi chép lại ở đây?' Quí bạn tôi ơi, tôi không sao giải thích được sự việc nầy, nhưng điều tôi dám nói là đây: Giacốp đã tiếp nhận ơn phước theo con mắt của Đức Chúa Trời, nhưng Giacốp đã không nhận lãnh theo cách thức mà Đức Chúa Trời muốn ông phải nhận lãnh. Nhưng tôi sẽ nói cho quí vị biết một việc có thể phân tích và tóm tắt lại toàn bộ sự việc: Đức Chúa Trời, theo quyền tể trị và bổn tánh toàn năng của Ngài, có thể khiến cho cơn giận của loài người thành ra sự khen ngợi Ngài. Như thế há chẳng kỳ diệu sao? Việc Giacốp làm là xấu, còn điều Đức Chúa Trời làm ra là tốt lành.

"Vô luận tuổi xuân của quí vị có cong quẹo cỡ nào, dù có lắm mưu mẹo và dối gạt, đúng là một sự vui mừng khi nhận biết rằng Đức Chúa Trời của chúng ta là Đức Chúa Trời, không những là Đấng có quyền phục hưng những năm tháng mà loài cào cào đã ăn mất, mà còn phục hưng tuổi xuân mà loài cào cào đã gậm nhấm nữa!"
Sâu xa hơn, phước hạnh đến với tôi hôm nay khi tôi nghiên cứu bài học nầy, và đúng là một ơn phước cho tấm lòng tôi khi tôi suy gẫm lại những tội lỗi thời niên thiếu của mình! Quí vị cũng thế chứ, có phải không? Những việc đã toát ra từ tâm trí của quí vị, những việc xấu xa cần phải che giấu đó, những bóng ma ám ảnh quí vị vào các thời điểm mà quí vị chẳng trông mong nó đến. Quí vị đang có những tư tưởng và những việc làm thánh khiết, và đột nhiên quí vị được nhắc nhớ tới việc gì đó mà quí vị đã làm lúc tuổi còn thanh niên, khi quí vị sống cách dại dột, khi quí vị cong quẹo, khi quí vị mưu mẹo và dối gạt. Đúng là tư tưởng ấy tối nay: cụ Gióp, cụ nghĩ Đức Chúa Trời đang rủa sả cụ vì những tội lỗi của thời thanh niên của mình, quí vị có thấy thế không? Trong chương 13 của quyển sách, câu 26, cụ nói: 'Vì Chúa làm cho tôi bị điều cay đắng, và khiến cho tôi gánh các tội ác phạm lúc thanh niên' - 'Ngài đang trừng phạt tôi vì những điều tôi đã phạm trong quá khứ'. Điều nầy thật là tươi mới dường bao, mặc dù chỉ có Êlipha nói đến trong chương 33 của sách Gióp, hãy đọc lên lời nói của người biết ăn năn tội lỗi mình: 'Người sẽ được thẳng da mát thịt như buổi thơ ấu; Người trở lại ngày đang thì'. Quả là có hy vọng nơi Đức Chúa Trời của chúng ta! Vô luận tuổi xuân của quí vị có cong quẹo cở nào, dù có lắm mưu mẹo và dối gạt, đúng là một sự vui mừng khi nhận biết rằng Đức Chúa Trời của chúng ta là Đức Chúa Trời, không những là Đấng có quyền phục hưng những năm tháng mà loài cào cào đã ăn mất, mà còn phục hưng tuổi xuân mà loài cào cào đã gậm nhấm nữa!

Thật là kỳ diệu, tôi muốn khích lệ quí vị tối nay, là những người trẻ: đừng phung phí tuổi xuân của mình vì quí vị nhận biết Đức Chúa Trời sẽ tha thứ cho quí vị. Chẳng lẽ chúng ta cứ tiếp tục sống trong tội lỗi khi ân điển đang dư dật chăng? Tất nhiên là chúng ta sẽ không như thế rồi! Solomon nói trong lời lẽ khôn ngoan của ông trong Truyền đạo 12: 'Trong buổi còn thơ ấu hãy tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa ngươi' – nhưng quả là điều vui mừng nếu quí vị suy gẫm lại tối nay, và chẳng có một sự trông cậy nào hết vì quí vị đã phung phí tuổi xuân của mình, quí vị đã làm cho đời sống ấy bị nhiễm trong tội lỗi và cám dỗ, quí vị đã dìm đời sống ấy vào điều tội lỗi của một thời thơ ấu cong quẹo, đúng là một sự vui mừng quí vị có thể nói giống như tác giả Thi thiên trong Thi thiên 25: 'Xin chớ nhớ các tội lỗi của buổi đang-thì tôi' – và câu trả lời đến từ sự vinh hiển cực kỳ: ‘Ta không còn nhớ đến tội lỗi của ngươi nữa'. Đừng để cho ma quỉ lôi kéo quí vị nữa! Chúng ở dưới huyết, chúng đã đi xa rồi, chúng đã xong đời, chúng đã chết với Đấng Christ, bị chôn với Đấng Christ, và đời mới của quí vị đã vươn cao lên với Đấng Christ! Đúng là một sự vui mừng cho hết thảy chúng ta, những ai đã làm ra nhiều việc trong tuổi đang thì mình, chúng ta ước ao chúng ta chưa hề làm ra những sự ấy.

Quí bạn có mặt tối nay ơi, và con cái của quí vị đang làm tan nát tấm lòng của quí vị, con cái quí vị tự chúng đang đắm chìm trong tội lỗi của tuổi đang thì của chúng, cho phép tôi khích lệ quí vị tối nay nhé? Hãy có đức tin nơi Đức Chúa Trời, vì một số nhân vật khỗng lồ nhất trong Kinh Thánh đã làm đúng chính xác sự việc mà bạn trai bạn gái của quí vị đang làm theo tối nay – và hãy nhìn xem họ đang ở đâu tối nay! Một số trong vòng họ có mặt trong Hêbơrơ 11, nơi sãnh đường đức tin, nơi sãnh đường danh tiếng của Đức Chúa Trời. Hãy có đức tin nơi Đức Chúa Trời.

Quí vị có thể tưởng tượng ra Êsau đã không giống như thế nầy đâu! Giacốp đã gài bẫy Êsau và đoạt lấy cơ nghiệp của Êsau, và Êsau thề sẽ báo thù – muốn giết em của mình, săn đuổi em mình như săn một con chó vậy. Rêbeca, trong túp lều của bà, đã nghe lóm những gì Êsau đã thốt ra với ý định báo thù, và bà sợ hãi dùm cho đứa con cưng yêu dấu của mình là Giacốp. Vì vậy bà nói cho Giacốp biết: 'Con phải đi đến Laban là anh trai của ta ở Haran. Hãy đi đi, hãy gói ghém đồ đạt tối nay và hãy trốn đi'. Những gì đang diễn ra ở đây là Giacốp đang bắt đầu bước vào trường đào tạo của Đức Chúa Trời, Giacốp đang bắt đầu nhìn biết quí vị không thể nào có được ơn phước do trở thành một kẻ cong quẹo, do trở thành một kẻ chiếm đoạt, kẻ chiếm vị và là một tên cướp. Quí vị nên học theo đường lối của Đức Chúa Trời nếu quí vị muốn thực sự được phước.

"Ông ngước nhìn lên các ngôi sao rồi nằm xuống ngủ, và tôi muốn quí vị nhìn thấy điều nầy tối nay: ngay chính chỗ mà Giacốp đang nằm, chỗ mà Đức Chúa Trời dẫn dắt ông đến, là chỗ duy nhất mà Đức Chúa Trời có thể chúc phước cho ông".
Chúng ta thấy khi chúng ta xem xét đời sống của nhân vật Giacốp nầy, thì thấy Giacốp đang tiếp thu qua sự chịu khổ. Quí vị có thấy ông đang gói ghém hành lý, hôn từ biệt mẹ mình không? Quí vị có thấy ông đang bước vào túp lều của cha mình để nhận lấy ơn phước và lời chào từ biệt của Ysác chăng? Quí vị có thấy ông ra đi trong đêm tối, đang băng ngang qua sa mạc không? Tôi dám chắc ngay lúc đầu cuộc ra đi nầy rất là lý thú đối với Giacốp, đã có cảm xúc phấn chấn về chuyến phiêu lưu, đây là lần đầu tiên ông từng rời khỏi gia đình – nhưng tôi cũng dám chắc rằng khi ông đi hết dặm đường nầy sang dặm đường khác, ông khởi sự cảm nhận tình trạng cô đơn, lần xa nhà nầy của ông không có gì là tốt lành như ông tưởng đâu! Ông bắt đầu cảm thấy buồn chán – giờ đây những đám mây tối tăm đang vầy ngang bầu trời xanh lơ của ông. Ông đã nhận lãnh phước hạnh, song ở đó ông đã sống trong nỗi cô độc. Ông đang bỏ chạy trong nỗi sợ hãi, có lẽ mọi tư tưởng đang thoắt hiện qua lý trí ông là đây: 'Êsau đã nghĩ gì về ta? Phải chăng anh ấy sẽ sai bầy chó đuổi theo ta? Phải chăng anh ấy sẽ sai cả đoàn tuỳ tùng của anh ấy săn đuổi ta?'. Ông không có một mái nhà nào trên đầu mình, ông không có một chiếc giường ngủ nào, ông không có một cái gối nào hết để gối đầu. Mệt mỏi và buồn chán, ông đã đến tận Bêtên, và ông kiếm một hòn đá lớn mà gối đầu mình trên đó. Ông ngước nhìn lên các ngôi sao rồi nằm xuống ngủ, và tôi muốn quí vị nhìn thấy điều nầy tối nay: ngay chính chỗ mà Giacốp đang nằm, chỗ mà Đức Chúa Trời dẫn dắt ông đến, là chỗ duy nhất mà Đức Chúa Trời có thể chúc phước cho ông.

Khi ông không còn nhận thức gì về thế giới ở chung quanh, và về mọi sự gian nan của mình nữa, Đức Chúa Trời đã ban cho ông một giấc chiêm bao và Đức Chúa Trời đã cung ứng cho ông một sự hiện thấy. Ông đã nhìn thấy một cái thang bắc từ Đức Chúa Trời, từ thiên đàng xuống đất, và các thiên sứ đi lên đi xuống trên thang ấy. Hỡi con cái của Đức Chúa Trời, đây là chỗ duy nhất mà Đức Chúa Trời có thể phán với Giacốp. Khi Đức Chúa Trời hướng dẫn những người nam người nữ, Ngài hướng dẫn chúng ta đến những địa điểm nhất định nào đó, ở đó không có tiện nghi, không thấy chi là tốt lành ở đó hết, thậm chí không thấy hợp lý nữa, nhưng có nhiều lúc trong đời sống của chúng ta khi đó là nơi mà Đức Chúa Trời sẽ phán dạy và đấy là chỗ mà Đức Chúa Trời đã chọn để phán dạy. 'Đức Giêhôva là Đấng Chăn Giữ tôi', đấy mới là vấn đề. Mọi người đều chống nghịch ông, gia đình ruột rà của ông đã chống nghịch ông, và ông phải ra đi làm một khách lạ đến với người bà con của mình - Laban ở Haran – nhưng quí bạn tôi ơi, tôi muốn quí vị nhìn thấy những gì Đức Chúa Trời đang tỏ ra cho nhân vật nầy nhìn thấy khi ông gối đầu mình trên chiếc gối: Ngài đang tỏ ra cho ông thấy Đức Chúa Trời đang ngự ở đó, và chính trong chỗ lộn xộn mà ông có một sự kết nối với Đức Chúa Trời. Đây là một cái thang mà ông không có leo lên, hoặc ông không ở gần đỉnh thang ấy, nhưng Đức Chúa Trời đang cho ông thấy: 'Hãy nhìn đây, ta đang có mặt ở đây, ta đang có mặt ở đây vì ngươi! Trong đồng vắng nầy mà ngươi đang nếm trải, ngươi được nối kết với ta bằng giao ước và bằng ân điển'.

Lời của Đức Chúa Trời cho chúng ta biết rằng thiên sứ của Đức Chúa Trời là những linh đang phục vụ, họ bày tỏ ra ý chỉ của Ngài. Chúng ta đọc trong sách Đaniên thì thấy Đaniên đã cầu thay trong 21 ngày, chính thiên sứ trưởng Michael đã bay đến để đáp lời cầu nguyện của Đaniên. Tôi tin chắc trên thẩm quyền của các phân đoạn Kinh Thánh đó, là đôi khi các thiên sứ bày tỏ ra ý chỉ của Đức Chúa Trời trong sự đáp lời cầu nguyện của chúng ta. Tôi tin những gì Đức Chúa Trời đang tỏ cho Giacốp thấy là điều nầy: 'Nếu ngươi dâng lên những lời cầu nguyện, ta sẽ ban ơn phước xuống cho!' Nếu sự ấy vẫn chưa đủ cho ông để nghe, ông đã nghe thấy lời của Đức Chúa Trời, ông đã nghe thấy tiếng phán của Đức Chúa Trời – và đây là những gì Đức Chúa Trời phán cùng ông trong giấc chiêm bao: 'Ta sẽ ở cùng ngươi, ta sẽ gìn giữ ngươi, ta sẽ làm điều chi ta đã phán cùng ngươi'. Ngài quả đúng là một Đức Chúa Trời của ân điển! Con người cong quẹo nầy, đang tắm tuổi xuân mình trong tội lỗi, đang mưu mẹo nghịch cùng anh của mình, đang dối gạt cha ruột mình, đang ở trong đồng vắng tội lỗi – thế mà Đức Chúa Trời của ân điển lại hiện ra cùng ông! Hết thảy chúng ta đều có Bêtên của mình, có phải không? Hãy ngợi khen Đức Chúa Trời, chúng ta đã có Bêtên của mình!

"Hỡi những bạn trẻ tuổi, một trong các bài học mà chúng ta có thể tiếp thu là: khi quí bạn tìm kiếm người bạn đời trong cuộc sống, một người chồng hay một người vợ, thì cần phải có một tình yêu chơn thật. Tôi biết đã có một số cuộc hôn nhân được sắp đặt trước trong Kinh Thánh, nhưng các cuộc hôn nhân tốt đẹp nhất mà tôi đã nhìn thấy đều là tình yêu chơn thật".
Thế rồi ông đến bên một cái giếng, và gặp một thiếu nữ ông ưa thích. Ông trông thấy Rachên, họ giới thiệu cho nhau, họ nhận ra họ có bà con với nhau, họ là chị em cô cậu – thực ra đây là con gái của Laban, là người mà ông đã ra sức để ăn ở với. Ông đem lòng yêu Rachên cô thiếu nữ nầy, và khi ông đến tại nhà của Laban, Laban đồng ý ông sẽ gã Rachên cho Giacốp sau 7 năm làm việc cho ông. Thật là thú vị khi thấy điều gì đến lại đến. Đây không phải là phần trích dẫn theo Kinh Thánh đâu, mà đây là sự thực. Lão Laban xảo quyệt đã gạt Giacốp như lão ta đã dối gạt nhiều người khác suốt bao năm tháng. Đúng vào ngày đám cưới giữa Rachên và Giacốp, Laban đem Lêa thế chỗ cho Rachên, và Giacốp cong quẹo kia nhận ra sau những lời thề hôn nhân là ông đã cưới phải một cô gái khác! Giờ đây kẻ dối gạt lại bị dối gạt! Ông đã nổi giận, ông đến gặp Laban, Laban nói: 'Được thôi, nếu cháu làm công 7 năm khác cho cậu thì cậu sẽ gã Rachên cho'.

Có nhiều bài học mà chúng ta có thể tiếp thu từ sự việc nầy. Hỡi những bạn trẻ tuổi, một trong các bài học mà chúng ta có thể tiếp thu là: khi quí bạn tìm kiếm người bạn đời trong cuộc sống, một người chồng hay một người vợ, thì cần phải có một tình yêu chơn thật. Tôi biết đã có một số cuộc hôn nhân được sắp đặt trước trong Kinh Thánh, nhưng các cuộc hôn nhân tốt đẹp nhất mà tôi đã nhìn thấy đều là tình yêu chơn thật. Việc đầu tiên chúng ta đọc thấy, ấy là Giacốp đã đến gặp Laban, sau khi lìa cha mình là Ysác, khi Ysác chúc phước cho ông trong chương 28 câu 1, Ysác chúc phước cho Giacốp như vầy: “Con chớ chọn một người vợ nào hết trong bọn con gái Ca-na-an”. Giờ đây hãy nghe, hỡi những bạn trẻ tuổi, quí bạn không nên bước vào thế gian mà kiếm một người vợ, quí vị không nên mang ách với những kẻ chẳng tin. Quí vị có trong quyển Kinh Cựu Ước giấy trắng mực đen, và quí vị lại có trong Tân Ước, người tốt đẹp nhất để yêu thương phải là một con cái của Đức Chúa Trời, vì họ kính sợ Đấng Christ.

Việc thứ hai chúng ta tiếp thu: ấy là khi cả hai về nhà sống hạnh phúc bên nhau, với người mình lựa chọn. Bây giờ việc ấy không luôn luôn xảy ra, nhưng tôi có thể nói cho quí vị biết điều chi tốt lành trong trường hợp nầy. Trong câu 20 chúng ta thấy rằng Giacốp đã lao động 7 năm để cưới Rachên, chương 29 tôi xin quí vị tha thứ cho, chương 29 và câu 20: 'Vậy, Gia-cốp vì Ra-chên, phải giúp việc trong bảy năm: nhưng bởi yêu nàng, nên coi bảy năm bằng chừng đôi ba bữa'. Đó là một trong những câu tuyệt vời nhất trong cả Kinh Thánh, đối với tình yêu mà Giacốp có đối với Rachên, 7 năm chỉ bằng từng đôi ba bữa. Một tác giả đã viết: 'Tình yêu là quyền lực đủ để biến một con đường gồ ghề ra bằng phẳng và một cuộc đợi lâu dài ra ngắn ngủi'. Hỡi quí bạn trẻ tuổi, quí vị phải yêu thương nhau, và quí vị phải kính sợ Chúa thì mới lấy nhau được – nhưng hãy xem điều nầy: Giacốp đã lao động trong 7 năm để được Lêa! Ông đã bị lừa dối, và ông đã lao động như bị buộc phải lao động trong 7 năm khác để cưới Rachên – mục tiêu là đây: ông đã bằng lòng để làm theo sự bó buộc đó! Quí vị có thể yêu đương và có một mối tình lãng mạn vĩ đại nhất, tình yêu lúc ban đầu xem như đang hiện hữu, quí vị có thể có mọi sự, quí vị có thể có cả hai bên gia đình đều thích người bạn đời mà quí vị đã lựa chọn, nhưng cho dù quí vị có chịu làm công hay không chịu làm công! Quí vị phải chịu làm công đấy thôi. Nếu quí vị chưa chuẩn bị để làm công cho cuộc hôn nhân ấy, thì đừng bước vào đó! Nếu quí vị thực sự yêu thương người bạn đời của mình, quí vị sẽ dính díu với họ.

Bây giờ hết thảy chúng ta đều đã biết rõ rồi, về sự tổn hại của chính chúng ta, sự tổn hại ấy không luôn luôn thể hiện ra cho ai đó. Nó khiến cho hai người phải nhảy tango, nó khiến cho hai người phải lao động cật lực, có phải không? Có thể một người bạn đời không muốn lao động vì cuộc hôn nhân ấy, và có người giống như Giacốp đã bị dối gạt thật là trầm trọng, và nếu quí vị có thể làm theo như vầy: người nào tưởng họ đang lấy vợ, họ sẽ xoay sở khác với người thực sự kết hôn! Giacốp tưởng ông sẽ cưới Rachên, thế rồi lại là Lêa, và ông đã thất vọng – có rất nhiều người bị thất vọng như thế, có nhiều người đau khổ, và đúng là một thử thách cho con cái của Đức Chúa Trời phải đi lấy một con quái thú. Quí vị có biết gì không? Vô luận một số cuộc hôn nhân đi đến kết thúc như thế nào đi nữa, tôi không xét đoán nhưng tôi muốn nói cho quí vị biết điều nầy: đối với nhiều người, một người nam hay một người nữ, họ đang ở trong trường đau khổ của Đức Chúa Trời thậm chí khi ở trong cuộc hôn nhân của họ! Một Cơ đốc nhân nhiều khi phải bình tĩnh chấp nhận đang khi xáo động trong một đám cưới đầy thử thách.

Vô luận một số cuộc hôn nhân đi đến kết thúc như thế nào đi nữa, tôi không xét đoán nhưng tôi muốn nói cho quí vị biết điều nầy: đối với nhiều người, một người nam hay một người nữ, họ đang ở trong trường đau khổ của Đức Chúa Trời thậm chí khi ở trong cuộc hôn nhân của họ! Một Cơ đốc nhân nhiều khi phải bình tĩnh chấp nhận đang khi xáo động trong một đám cưới đầy thử thách.
Chúng ta tiếp tục và chúng ta thấy rằng Đức Chúa Trời đã hướng dẫn ông qua nỗi nhọc nhằn trong lao động vì tình yêu ấy, và một lần nữa ông đến với chương 32, chúng ta đã đọc chung với nhau vào lúc khởi sự nhóm lại. Tôi nghĩ rằng đây là đỉnh cao đời sống đức tin của Giacốp, vì ông đến một điểm mà ở đó ông trở thành một tay đấu vật đắc thắng. Lên tới chỗ nầy ông đã nhận lãnh được nhiều việc trong đời sống mình bằng cách cướp lấy chúng hay chiếm lấy chúng, đúng theo ý nghĩa của cái tên ông có. Ông đã dối gạt người ta để tước lấy quyền con trưởng, ông đã dối gạt người ta để lấy đi phần cơ nghiệp, ông đã chộp lấy, chiếm lấy và cong quẹo để chiếm được phước hạnh của Đức Chúa Trời, còn Đức Chúa Trời đã nói cho ông biết trong chương 32: 'Thật là khó nhận lãnh phước hạnh thực của ta bằng cách luồn lách vào trong đó, phước hạnh không có được do lừa đảo, mà là do ân điển'. Giacốp trở thành, trong chương 32, nhân vật mà Đức Chúa Trời phải phá vỡ trình tự ban phước.

Đây là điểm xoay chiều trong cuộc đời của ông, và tôi muốn quí vị nhìn thấy 5 việc dưới tiêu đề nầy. Thứ nhứt: tình trạng của ông trong câu 24, tình trạng của ông. Kinh Thánh chép rằng Giacốp đã ở lại có một mình. Bây giờ, hỡi quí bạn của tôi tối nay, con đường phước hạnh là một con đường khó nhọc, đó thường là con đường cô độc. Những người nam người nữ cao trọng của Đức Chúa Trời nhiều khi phải bước đi trên con đường cô độc đau khổ, cô độc vào lúc sáng sớm trong sự cầu nguyện, cô độc trong sự họ sốt sắng khi con cái Đức Chúa Trời ở quanh họ chẳng chút quan tâm và chỉ có dửng dưng, lẽ đạo cô độc đang đứng vững chắc cho chân lý. Vô luận sự thể có như thế nào, đó có thể là một nỗi đau khổ cô độc riêng phần quí vị mà chẳng có ai cầu thay cho, nhưng chỉ có những người mà Đức Chúa Trời tìm kiếm để gỡ ra khỏi thế gian đủ cho họ bám chặt lấy Đức Chúa Trời và để Đức Chúa Trời nắm chặt lấy họ. Quí bạn tôi tối nay ơi, tôi nói cho quí vị biết nếu quí vị đang chịu khổ: vì cớ đó chúng ta hãy đến cùng Ngài ở ngoài trại quân, chịu lấy sự quở trách của Ngài. Chúng ta hãy bước theo Giăng Báptít, chúng ta hãy bước theo Êli, chúng ta hãy bước theo Đức Chúa Giêxu Christ Chúa chúng ta, là Đấng đã một mình chịu khổ ở đó, trên đồi Gôgôtha, nhưng Ngài đã có mặt ở đó!
Tình trạng của ông là cô độc. Thứ hai, chúng ta thấy lời cầu nguyện của ông. Có ba việc về lời cầu nguyện nầy, thứ nhứt là tình thế của ông trong câu 24: ông đã đấu vật. Chúa Giêxu phán trong Bài Giảng Trên Núi: 'Hãy phấn đấu để vào Nước Trời, hãy phấn đấu mà vào cửa hẹp'. Chúng ta đọc thấy về Chúa trong Luca 22, đang chịu thương khó trong vườn Ghếtsêmanê, Ngài đã cầu nguyện trong nỗi thống khổ. Êphêsô 6, Phaolô nói: 'Vì chúng ta đánh trận, chẳng phải cùng thịt và huyết, bèn là cùng chủ quyền, cùng thế lực…'. Hêbơrơ 5 nói về Chúa đang cầu nguyện trong vườn Ghếtsêmanê: 'Khi Đấng Christ còn trong xác thịt, thì đã kêu lớn tiếng khóc lóc mà dâng những lời cầu nguyện nài xin cho Đấng có quyền cứu mình khỏi chết'. Tôi không biết quí vị chịu đựng điều chi tối nay, nhưng nếu quí vị đang chịu đựng đau khổ, tôi dám chắc có những lúc quí vị đã kêu cầu với Đức Chúa Trời, quí vị đã đánh trận trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời bằng sự cầu nguyện. Nhưng hãy xem lời cầu nguyện của Ngài thay đổi trong câu 25, lời cầu xin ấy thốt ra khi trời vừa hừng sáng, ông đã đánh trận suốt cả đêm, lời cầu nguyện của ông là lời cầu nguyện đắc thắng. Tôi muốn quí vị nhìn thấy tối nay là trong cuộc tranh đấu của chúng ta với đau khổ, với thử thách và với hoạn nạn, Đức Chúa Trời đang đưa chúng ta qua những việc nầy để Ngài xem coi chúng ta có tin cậy Ngài hay không!?! Chúng ta có trông cậy vào một mình Ngài hay không!?!

Thật là thú vị khi chúng ta xem trong câu 25, tôi tin rằng đây là Christophany, một sự hiện ra của Đức Chúa Giêxu Christ trước khi Ngài tỏ ra trong xác thịt tại thành Bếtlêhem, tôi tin chính Ngài là Đấng đã đấu vật với Giacốp. Khi Ngài đang đấu vật, Kinh thánh chép trong câu 25, khi Ngài nhìn thấy Ngài không thắng nổi ông – giờ đây nói như thế thì không có nghĩa là Ngài không thể đánh bại ông, nhưng khi Ngài nhìn thấy Giacốp rất căng thẳng và ông đã quyết định phải thắng hơn Đức Chúa Trời khi ông đấu vật với Ngài, ngay khi ấy Ngài đã đánh vào chân ông. Hỡi con cái của Đức Chúa Trời đang nếm trải đau khổ tối nay, hãy nghe đây: bền bĩ chịu đựng đau khổ luôn luôn đem lại phước hạnh, luôn luôn là như thế. Quí vị có thể nhìn thấy phước hạnh ấy trong lãnh vực tự nhiên, trong sự sinh nở và sự thắng hơn nỗi đau, và rồi một đứa con kháu khỉnh ra đời. Quí vị có thể nhìn thấy phước hạnh ấy với mọi nổ lực cần cù của một vị hoạ sĩ, và bức tranh đã thành hình. Quí vị có thể thấy phước hạnh ấy nơi sự vất vả lao động và gieo giống trong đồng ruộng hết tuần nầy đến tuần lễ khác, hết tháng nầy đến tháng khác, nhưng chắc chắn sẽ có một mùa gặt trúng được gặt lấy. Quí vị có thể nhìn thấy phước hạnh ấy với vị nhạc sĩ soạn nhạc với những nốt nhạc nhỏ nhắn, và những tư tưởng cóp nhặt lại mà ông phải gợi lên, nhưng vào lúc sau cùng có một bản giao hưởng vĩ đại tuyệt vời thành hình từ chỗ lao động vất vả của ông ta. Đức Chúa Trời phán với quí vị, hỡi con cái đang nếm trải đau khổ tối nay: 'Đức Giêhôva là tốt lành cho những ai trông đợi Ngài, Ngài tốt lành cho linh hồn nào biết tìm kiếm Ngài. Chớ mệt nhọc về sự làm lành, vì nếu chúng ta không trễ nải, thì đến kỳ chúng ta sẽ gặt. Hỡi linh hồn ta, vì sao ngươi sờn ngã và bồn chồn trong mình ta? Hãy trông cậy nơi Đức Chúa Trời; ta sẽ còn ngợi khen Ngài nữa‘.

"Tôi xin được khích lệ quí vị: trong nỗi đau khổ và trong những cơn thử thách, trong sự dằn vặt của quí vị – hãy lạc quan đi, hãy bám vào đấy! Hãy có đức tin nơi Đức Chúa Trời và hãy trở thành một người đắc thắng, đừng là kẻ bi quan yếm thế, và hãy tin cậy Ngài!"
Ông đã đắc thắng và ông rất bền đỗ, vì ông đã nói trong câu 26: 'Tôi chẳng cho người đi đâu, nếu người không ban phước cho tôi’. Ồ, không có chủ nghĩa tiêu cực trong Cơ đốc giáo ngày hôm nay! Tôi xin được khích lệ quí vị: trong nỗi đau khổ và trong những cơn thử thách, trong sự dằn vặt của quí vị – hãy lạc quan đi, hãy bám vào đấy! Hãy có đức tin nơi Đức Chúa Trời và hãy trở thành một người đắc thắng, đừng là kẻ bi quan yếm thế, và hãy tin cậy Ngài!

Đã có tình trạng của ông: cô độc; lời cầu nguyện của ông; và kế đó có nỗi đau khổ của ông, vì Chúa Giêxu đã đánh vào hông của ông và làm trặc xương hông. Tôi tin điều nầy nói cho chúng ta biết về sự tan vỡ, tôi tin Chúa đang phán: 'Nếu ta muốn ban phước cho ngươi, hỡi Giacốp, ta phải làm cho ngươi tan vỡ'. Con đường phước hạnh là con đường tan vỡ, và cách thức quí vị nếm trải nỗi đau khổ, và thể nào quí vị trải qua cơn thử thách, cơn bịnh tật và nỗi đau buồn của quí vị, đều quyết định và nương vào cách quí vị nhìn xem chúng! Đây là dòng cuối. Nếu quí vị nói: 'Tôi không lèo lái được cuộc đời của mình, điều nầy sẽ không xảy ra với tôi đâu. Tại sao Đức Chúa Trời cho phép điều nầy xảy ra? Đức Chúa Trời không yêu thương tôi gì hết nếu Ngài để cho điều nầy xảy đến trong đời sống tôi!'. Nếu quí vị nhìn xem sự thể theo cách nầy, quí vị không bao giờ đắc thắng được và quí vị sẽ không bao giờ nhận lãnh được phước hạnh từ nỗi đau khổ của mình, nhưng nếu quí vị nhìn xem sự việc rồi nói: 'Đây là bàn tay của Đức Chúa Trời, tôi không hiểu việc ấy nhưng tôi biết bàn tay của Đức Chúa Trời đã hoạch định việc ấy và tôi tin cậy bàn tay Ngài! Ngài cho phép điều nầy xảy ra vì ích cho tôi, Ngài sẽ đổi điều chi làm hại tôi thành ra niềm vui mừng đời đời cho tôi!'.

Quí vị biết đấy, những việc chúng ta thường kháng cự lại bước vào đời sống của chúng ta – thực vậy, tôi muốn nói mọi sự xảy đến trong đời sống chúng ta – đều được phép của Đức Chúa Trời. Bàn tay của Đức Chúa Trời sẽ không làm ra điều đó, cũng giống như Gióp, mà chính Satan đã được phép bởi hội đồng tối cao và ý chỉ của Đức Chúa Trời. Quí bạn tôi ơi, hãy nhìn xem sự thể theo cách nầy! Giacốp không còn như trước nữa sau khi ông đã tan vỡ, sau khi ông bị đánh vào hông rồi bị trặc xương hông. Hãy xem câu 31, câu nầy nói kể từ ngày đó trở đi ông đã khập khiễng, và người ta có thể trông thấy bản ngã nơi Giacốp đã tan vỡ và yếu đuối đi. Nhiều người khác có thể trông thấy ông đã có một cái chạm từ Đức Chúa Trời, và chúng ta đọc trong sách Hêbơrơ rằng cho đến cuối đời ông đã hướng vào sự thờ phượng Đức Chúa Trời – tan vỡ, nhưng Đức Chúa Trời đã làm cho ông tan vỡ để ban phước cho ông! Đức Chúa Trời đã đặt dấu ấn của Ngài trên ông bằng cách làm cho ông tan vỡ. Một trước giả nói: 'Sợi gân của cái tôi phải bị teo lại'. Tôi phải tin rằng hai con ngựa kéo chung với nhau không thể kéo một bên sức, và đôi khi có những việc trong đời sống chúng ta không thể làm tan vỡ bằng cách thế nào khác hơn bằng sự đau khổ. Cho phép tôi nói cho quí vị biết rằng khi gặp gỡ với Đức Chúa Trời ở cấp độ nầy, giống như Giacốp, sự gặp gỡ đó không chạm đến ý kiến và học thuyết của quí vị, nó làm thay đổi con người của quí vị – và Đức Chúa Trời phán: 'Tên ngươi sẽ chẳng là Gia-cốp nữa, nhưng tên là Y-sơ-ra-ên‘, và ông đã được thay đổi!

Trong câu 32, chúng ta thấy sự thay đổi không những tác động vào ông theo cách riêng và tên của ông, mà nó còn tác động vào cả quốc gia, vì kể từ ngày đó cho tới chỗ nầy sách Sáng thế ký đã được viết ra, họ không hề ăn gân của bắp vế của một con thú nào hết. Sự thay đổi đó đã tác động cả một dòng dõi sống cho Đức Chúa Trời, sự tan vỡ và sự làm chứng của một người qua sự thay đổi đó! Tôi nói cho quí vị biết điều nầy: Cụ Giacốp đã ý thức về cái chạm của Đức Chúa Trời mỗi ngày kể từ sau ngày ấy. Tiếp đến có sức lực của ông trong câu 28, Đức Chúa Trời phán với ông: 'vì ngươi đã có vật lộn cùng Đức Chúa Trời và người ta'. Ông vốn biết rõ Đức Chúa Trời của ông, ông đã đạt tới mức nhận biết Đức Chúa Trời của ông, giống như David vốn là người vừa lòng Đức Chúa Trời, giống như Ápraham vào tuần lễ qua, ông đã được gọi là thiết hữu của Đức Chúa Trời, và hãy nghe tối nay – quí vị là những người đang nếm trải sự thử thách – họ đạt tới chỗ nhận biết Đức Chúa Trời của họ trong lò đau khổ! Đấy là những điều Phaolô muốn nói khi ông thổ lộ: 'Để tôi nhận biết Ngài, và nhận biết quyền phép của sự sống lại của Ngài', đừng dừng lại ở đây, 'và mối thông công của sự thương khó của Ngài' – và nếu quí vị không có mối thông công trong sự thương khó, quí vị sẽ không thích ứng với ảnh tượng của Ngài!

"Ngài là Đức Chúa Trời của chúng ta tối nay! Phép lạ là: Ngài hằng hữu vì chúng ta! Mọi sự hiệp lại vì ích cho chúng ta vì Ngài hằng hữu!"
Thế rồi có phần thưởng của ông: Phêniên, trong câu 29 - 'Tôi đã thấy Đức Chúa Trời đối mặt cùng tôi'. Quí vị có biết đâu là chương trình của Đức Chúa Trời trong nỗi khổ của quí vị tối nay không? Để cho quí vị thấy Ngài mặt đối mặt! Để cho quí vị được đem đến gần hơn! Ồ, tôi đã nói nhiều quá với quí vị. Quí vị biết đấy, những gian nan của quí vị chưa dừng lại ở đó, nếu có điều chi họ nhận lãnh trội hơn vì ông trở thành một người cha đầy rối rắm trong chương 34, 35 và 38. Đina đã bị Sichem làm cho ô uế, và quí vị nhớ tới Lêvi và Simêôn, hai con trai của Giacốp, họ đi ra và bày mưu gài bẫy Sichem – họ nói: 'các ông có thể cưới em gái chúng tôi nếu các ông chịu phép cắt bì', và qua ngày sau họ đã chịu phép cắt bì, họ biết họ không còn khả năng để đánh trận, vì vậy hết thảy họ cùng nhau ập vào rồi tàn sát nhiều người của Sichem! Hai trong số những người con trai của ông đã trở thành kẻ giết người, Rubên đã phạm vào tội tà dâm với Bila, hầu của Giacốp. Kế đó chúng ta thấy Giuđa phạm tội tà dâm với Tama, nàng đã đột lốt kỵ nữ – hỡi các chàng trai, mọi nan đề của ông chỉ mới khởi sự mà thôi, nỗi đau khổ do con cái ông gây ra. Chúng ta thấy kế đó những người thân yêu của ông bắt đầu ngã chết, ông là người khóc lóc thảm thiết, ông mất vợ mình là Rachên, người yêu dấu của ông, đang khi sanh con. Ông đã chôn Ysác cha mình trong chương 37. Sau đó chúng ta thấy rằng ông đã lìa khỏi đứa con yêu dấu của mình, là đứa con ông yêu nhiều nhất, là Giôsép. Mấy người con kể cho ông nghe là Giôsép đã bị giết chết, và chúng đem chiếc áo choàng nihều màu sắc của Giôsép về, chiếc áo đã được nhúng trong huyết. Quí vị có thể nhìn thấy nỗi đau khổ mà nhân vật nầy đã nếm trải trong cuộc sống chưa?

Làm ơn dành cho tôi chừng một hay hai phút. Nhân vật nầy, ông chẳng biết nắng cũng chẳng biết mưa, ông chẳng biết vui mừng, chỉ biết có buồn rầu, chẳng biết bình an, chỉ biết đau khổ. Quí vị có nhớ khi Giôsép còn ở tại Ai cập, và Giôsép đã yêu cầu phải đưa Bêngiamin đến không? Quí vị có nhớ không? Quí vị có nhớ Giôsép đã thử anh em mình, rồi tìm cách dẫn họ vào một sự hiểu biết những điều họ đã làm cho ông. Trong Sáng thế ký 42 và câu 36 ghi như thế nầy: 'Gia-cốp, cha họ bèn nói rằng: Bay làm mất các con tao; Giô-sép đã mất biệt, Si-mê-ôn cũng mất biệt; mà bây giờ, lại muốn dẫn Bên-gia-min đi nữa sao! Các nông nỗi nầy đều đổ lại cho tao hết!'. Mọi sự nầy đều đổ lại cho tao hết! Quí vị có cảm thấy như thế không? Tôi nói cho quí vị biết điều nầy, ông không biết phần cuối của câu chuyện! Ông không biết nhân vật đang bắt lấy con cái của ông là nhân vật ở tại Ai cập lo nuôi dưỡng bầy con cháu của ông trong cơn đói kém, vì đó là con ruột của ông! Ông không biết, nhưng ông lại lo xa rằng hết thảy mọi sự nầy đều đổ lại trên ông. Quí bạn tôi ơi, ông đã xét đoán những việc bề ngoài nầy, nhưng ông không biết Đức Chúa Trời đã làm thế là vì ông, vì ông là con của Ápraham, Ysác và Giacốp! Và phép lạ trong việc nầy là đây: Ngài là Đức Chúa Trời của chúng ta tối nay! Phép lạ là: Ngài hằng hữu vì chúng ta! Mọi sự hiệp lại làm ích cho vì Ngài hằng ở với chúng ta!

Bây giờ hãy đến với tôi khi chúng ta kết thúc, vì trong Sáng thế ký 49 – đừng mở Kinh thánh ra – tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt, xanh mét, trắng bệt của ông cụ nầy, tôi có thể thấy những nếp nhăn âu lo trên chân mày của ông từ cuộc sống đau khổ, thử thách và rối loạn mà ông đã gây ra. Đó là một con đường gồ ghề, đó là một con đường thất bại, một con đường tội lỗi. Trong Sáng thế ký 49 Kinh Thánh chép rằng khi ông sắp sửa dứt hơi tàn, và ông béo phì nằm trên giường, đầu óc ông lùng bùng, hai bàn chân đu đưa qua lại trên giường, và ông trút hơi tàn, và Lời Đức Chúa Trời phán như vầy: 'Khi trối mấy lời nầy cho các con mình xong, thì Gia-cốp để chơn vào giường lại, rồi tắt hơi, được về cùng tổ tông mình’'. Một cuộc sống khổ đau, thử thách, rối loạn, thảm họa, nhưng giống như Ápraham ông đã qua đời trong đức tin. Halêlugia! Vô luận quí vị nếm trải điều gì, hỡi con cái tối nay, quí vị sẽ qua đời trong đức tin! Ồ, không có gì phải ngạc nhiên, chúng ta có thể cất tiếng hát:

'Ôi vinh hiển thay cho tôi
khi được như thế,
Bởi ân điển Ngài
Tôi sẽ nhìn xem mặt Ngài'.

Thật là vinh hiển thay cho tôi. Nếu quí vị không tin nơi ân điển, tôi cuộc là quí vị tin theo ân điển ngay bây giờ, có phải không? Khi quí vị nhìn xem một nhân vật như Giacốp, ông đang thở hơi cuối cùng và ông sẽ lìa khỏi thân thể, mà hiện diện với Chúa.

Lạy Cha, chúng con có thể nói với một kẻ buôn nô lệ thời xưa: 'Ân điển nầy đã đưa tôi vào chỗ an toàn, và ân điển sẽ đưa tôi về nhà'. Lạy Cha, chúng con rút tỉa sự can đảm và sức lực từ sự thật là Ngài đang bằng lòng, Ngài có quyền, và vui mừng tự gọi chính mình Ngài là Đức Chúa Trời của Giacốp, và chúng con cảm tạ Ngài vì Ngài cũng là Đức Chúa Trời của ơn chửng cứu chúng con. Lạy Cha, chúng con cầu thay cho những ai đang nếm trải rối loạn và thử thách, rằng họ sẽ nhìn thấy bàn tay của Đức Chúa Trời trong mọi sự đó, và họ sẽ để cho Ngài chúc phước họ trong đó, và họ sẽ nhìn thấy tận mặt Đấng Christ trong mọi sự – vì một ngày kia chúng con sẽ nhìn thấy Ngài mặt đối mặt, và ôi ngày vinh hiển ấy, thật vinh hiển thay cho con. Amen.

***

NHỮNG GIAN KHỔ CỦA ÁPRAHAM


Như lằn lửa bay chớp lên không - Phần 1
"NHỮNG GIAN KHỔ CỦA ÁPRAHAM "
Mục sư David Legge

"Tất cả những người nầy đều vượt qua được những gian khổ hoặc nan đề giỏi hơn nhiều người nam người nữ khác, nhưng chúng ta cần phải đưa ra một câu hỏi tối nay: tại sao và bằng cách nào? Chúng ta muốn khảo sát tỉ mỉ sự việc phi thường ấy, bắt đầu với nhân vật nầy, Ápraham".
Giờ đây chúng ta khởi sự một nghiên cứu mới vào tối nay, một bộ nghiên cứu về các nhân vật mà tôi đặt đề tựa là "Như lằn lửa bay chớp lên không". Đề tài đầu tiên trong mọi nghiên cứu chúng ta phải xem xét tối nay là: “Những nỗi khổ của Ápraham”. Trong Gióp chương 5 và câu 7 chúng ta đọc nguyên văn: 'Nhưng loài người sanh ra để bị khốn khó, như lằn lửa bay chớp lên không’. Phần kết luận nặng về triết lý ấy của Êlipha, một trong mấy người bạn hay mấy người đến yên ủi Gióp, ông nói ra sự chứng kiến của mình trước sự thử thách quá gắt gao, nghiệt ngã mà Gióp đang nếm trải. Như ông là chứng nhân nỗi đau khổ của Gióp, sự thử thách của Gióp, nỗi gian nan của Gióp, ông đã nói: 'Loài người’, nói chung, 'sanh ra để bị khốn khó, như lằn lửa bay chớp lên không'. Thực ra, chính bản thân Gióp về sau trong sách nầy, ở chương 14 và câu 1, ông nói: 'Loài người bởi người nữ sanh ra, sống tạm ít ngày, bị đầy dẫy sự khốn khổ’.

Bây giờ xin quí vị hãy nhớ, và chúng ta đã nghiên cứu đề tài ấy cùng với người anh em của chúng ta Tom Hayes, Gióp là một nhân vật rất giàu có và rất tin kính – là hai điều thường không đi chung với nhau trong thế gian nầy và trong thời đại mà chúng ta đang sinh sống. Ông là một người rất giàu có, một con người có lắm của cải, nhưng ông cũng là người giàu có đối với Đức Chúa Trời, ông là một người thánh. Như chúng ta đã đọc qua sách ấy, chúng ta thấy Đức Chúa Trời đã thử đức tin của ông, và Đức Chúa Trời đã cho phép Satan bước vào đời sống ông, rồi mở ra những trận dịch đau khổ nghịch lại ông. Như chúng ta đã đọc qua, chúng ta thấy Gióp đã mất hết mọi sự. Ông mất bầy con, ông mất nhà cửa, công ăn việc làm, tình thân của bạn bè, lòng tin tưởng của vợ ông, rồi sau cùng ông mất sức khoẻ của mình. Ông đã đến với phần kết vào lúc cuối cùng của cơn thử thách đó, mọi sự mà ông ao ước là phải chi ông đừng sanh ra, ông rủa sả ngày đã sanh ra ông.

Nếu có ai thấu hiểu về sự gian nan, Gióp vốn biết rõ nỗi gian nan ấy. Tuy nhiên, ông đã phát triển một thứ đức tin nơi Đức Chúa Trời mình qua những lần thử thách, đến nỗi ông có thể nói: 'Dẫu Chúa giết tôi, tôi vẫn nhờ cậy nơi Ngài'. Trong cùng quyển sách ấy, chúng ta thấy mấy câu nầy: 'Loài người sanh ra để bị khốn khó, như lằn lửa bay chớp lên không', 'Loài người bởi người nữ sanh ra, sống tạm ít ngày, bị đầy dẫy sự khốn khổ’. ông đã đạt tới chỗ biết rõ đức tin nên mới dám nói: 'Dẫu Chúa giết tôi, tôi vẫn nhờ cậy nơi Ngài'. Chúng ta thấy, có một điểm xoay chiều ở trong sách Gióp, và đến cuối cùng – chương cuối cùng – chúng ta đọc: “Đức Giê-hô-va bèn đem người ra khỏi cảnh khốn người”. Ông được Chúa chúc phước lại, sức khoẻ ông được ban cho trở lại, ông được ban cho thêm bạn bè, ông được ban cho một gia đình thật xinh đẹp và dư dật trong sự giàu có. Chúng ta đọc, ông đã sống thêm 140 năm, và ông đã qua đời tuổi cao tác lớn.

Thắc mắc là đây: điều chi đã biến một nhân vật như Gióp thành kẻ đáng khinh khi như thế? Làm sao ông có thể nếm trải một chuổi khốn khó như thế được? Không những đây là Gióp, là Ápraham, Giôsép, Êli, Anne, Giêrêmi, Giăng Báptít, sứ đồ Phaolô, và chúng ta có thể thêm vào nhiều, nhiều nữa, và hết thảy họ đều giống như những lằn lửa bay chớp lên không với mọi sự khốn khó, bắt bớ và nhiều nan đề mà họ đã gặp phải trong cuộc sống. Hết thảy họ đều đã vượt qua được những khốn khó và các nan đề giỏi hơn nhiều người nam người nữ khác, nhưng chúng ta cần phải đưa ra một câu hỏi tối nay: tại sao và bằng cách nào? Chúng ta muốn khảo sát sự việc phi thường ấy tối nay, bắt đầu với nhân vật nầy: Ápraham.

Cho phép tôi cung ứng cho quí vị một tiểu sử ngắn gọn về đời sống của nhân vật nầy. Đời sống của ông trải dài từ chương 12 sách Sáng thế ký cho tới chương 24. Trong Công Vụ Các Sứ Đồ chương 7 và câu 2, khi Êtiên giảng một trong các bài giảng quan trọng nhất của cả Kinh Thánh, ông ám chỉ đến phần chuyển biến của Ápraham, ông nói như sau: 'Đức Chúa Trời vinh hiển đã hiện ra cùng tổ chúng ta là Áp-ra-ham, khi người còn ở tại Mê-sô-bô-ta-mi’. Nếu quí vị thích, những gì là chuyển biến của Ápraham, sẽ là chuyển biến của quí vị. Khi quí vị đọc câu chuyện nói về đời sống của ông, chúng ta đọc thấy rằng ông đã ra đời và lớn lên ở xứ Urơ, một thành phố của người Canhđê. Đây là một hải cảng ở xứ Batư, Vịnh Batư, khoảng 12 dặm cách địa điểm truyền khẩu mà các học giả nghĩ đấy là Vườn Êđen. Thành phố đó, Urơ xứ Canhđê, là bối cảnh đáng chú ý nhất cùng toà nhà bên trong đó là một toà nhà rộng lớn dường như là mô phỏng theo hình Tháp Babên. Thành phố có hai đền thờ chính, một được hiến cho thần Nannar, thần mặt trăng, và đền thờ kia thì hiến cho Ningal, vợ của Nannar. Ápraham, khi còn nhỏ, đã lớn lên trong bầu không khí tà giáo đó – và vinh hiển thay là Đức Chúa Trời, ông được biến đổi ra khỏi bầu không khí ấy, và ông đã trở thành tổ phụ của đức tin.

“Giờ đây nhân vật nầy đã lâm vào những điều khốn khó, và chúng ta có thể để ra cả đêm xem xét các điều ấy, nhưng tôi muốn chỉ ra một điều đặc biệt: nỗi khốn khó quan trọng nhất trong mọi nỗi khốn khó”.
Sự biến đổi của ông, khi chúng ta trải đi từ sách Sáng thế ký, chúng ta thấy ông được Chúa kêu gọi. Sau khi ông trở lại đạo, và sau khi Đức Chúa Trời hiện ra cùng ông ở Urơ xứ Canhđê, Đức Chúa Trời đã yêu cầu Ápraham phải rời khỏi xứ Urơ, lìa khỏi nhà tổ phụ ông để đi đến một xứ mà Đức Chúa Trời sẽ chỉ cho ông. Giờ đây tôi muốn quí vị nhìn thấy điều nầy: ấy là khi Đức Chúa Trời kêu gọi ông đi đến đất hứa ấy, Đức Chúa Trời không nói cho ông biết phải đi đâu hay bằng cách nào để đến được nơi đó, Ngài chỉ bảo ông phải lìa Urơ xứ Canhđê, phải có lòng tin mà bước theo Ngài. Hãy tưởng tượng cuộc ra đi trên chuyến hành trình mà không biết mình phải đi đâu xem!

Sau khi ông được kêu gọi, rồi có sứ mệnh của ông mà chúng ta tìm thấy trong Sáng thế ký chương 12 câu 2 và 3, và đó là một nhiệm vụ có 7 phần. Đức Chúa Trời đã ban cho ông một vài sự bảo đảm, Ngài đã biến đổi ông, Ngài đã kêu gọi ông, và giờ đây Ngài đang truyền dạy mọi việc cho ông. Trước tiên Ngài phán: 'Ta sẽ làm cho ngươi nên một dân lớn'; thứ hai: 'ta sẽ ban phước cho ngươi'; thứ ba: 'ta sẽ làm nổi danh ngươi'; thứ tư: 'ngươi sẽ thành một nguồn phước'; thứ năm: 'Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước cho ngươi'; thứ sáu: 'Ta sẽ rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi'; thứ bảy: 'các chi tộc nơi thế gian sẽ nhờ ngươi mà được phước'. Đây là phần khởi sự mà ông đã có trong cuộc sống! Đức Chúa Trời kêu gọi ông! Đức Chúa Trời không kêu gọi ai khác lúc bấy giờ. Được biến đổi, được truyền cho một lời hứa trọn vẹn có 7 phần, là hết thảy các ơn phước thuộc linh mà ông đã có trong Đức Chúa Trời – nhưng như quí vị và tôi đều biết, hết thảy các phước hạnh thuộc linh trên thế gian không miễn trừ cho bất kỳ ai trong chúng ta không gặp phải những nan đề.

Vì cớ đó, khi chúng ta đọc qua phần tiểu sử của ông, không những chúng ta thấy rõ sự biến đổi, sự kêu gọi và sự uỷ thác của ông, mà chúng ta còn nhìn thấy tính xác thịt của ông nữa. Chúng ta thấy ông đã nói dối về Sara vợ mình với Pharaôn, và Pharaôn thấy nàng đẹp đẽ nên muốn lấy làm vợ – và tất cả các trận dịch trong sự phán xét của Đức Chúa Trời đều giáng trên Pharaôn cùng xứ Aicập, rồi khi ấy ông ta mới nhìn biết rằng đây không phải là em gái của Ápraham như Ápraham đã nói, mà là vợ của Ápraham! Cũng chính tội lỗi đó, ông đã làm ra một lần nữa trong chương 20 của sách Sáng thế ký. Tính xác thịt của ông, sau đó chúng ta lại thấy trong lần ông thoả hiệp, vì Đức Chúa Trời đã hiện đến với ông và hứa với ông một đứa con trai, con cháu của ông sẽ giống như sao trên trời và như cát trên bãi biển. Đức Chúa Trời đã hứa với ông, nhưng ông đã quá già và Sara đã quá tuổi mang thai con cái, rồi ông quyết định: 'Ta sẽ biến lời hứa của Đức Chúa Trời thành hiện thực', và ông đã nghe theo giọng nói của vợ mình, ông đã lấy Aga, ông ngủ với nàng, và nàng đã sanh cho ông một con trai bởi xác thịt theo danh của ông. Tất nhiên là quí vị biết đó là Íchmaên, sự lộn xộn khi thoả hiệp đã thành hình do không chờ đợi lời hứa của Đức Chúa Trời.

Cuối cùng chúng ta thấy rằng từ nơi vợ của Ápraham, Ysác đã ra đời – một đứa con của lời hứa. Giờ đây nhân vật nầy đã lâm vào những điều khốn khó, và chúng ta có thể để ra cả đêm xem xét các điều ấy, nhưng tôi muốn chỉ ra một điều đặc biệt: nỗi khốn khó quan trọng nhất trong mọi nỗi khốn khó. Không phải sự biến đổi hay sự kêu gọi hoặc sự uỷ thác, không phải tính xác thịt cũng không phải sự thoả hiệp của ông, nhưng là điều mà tôi gọi là : 'Đồi Gôgôtha của ông'. Điều nầy được thấy có trong chương 22, chúng ta hãy đọc chương nầy với nhau: "Khi mọi việc kia đã xong, thì Đức Chúa Trời thử Áp-ra-ham, Ngài phán rằng: Hỡi Áp-ra-ham! Người thưa rằng: Có tôi đây. Đức Chúa Trời phán rằng: Hãy bắt đứa con một ngươi yêu dấu, là Y-sác, và đi đến xứ Mô-ri-a, nơi đó dâng đứa con làm của lễ thiêu ở trên một hòn núi kia mà ta sẽ chỉ cho. Áp-ra-ham dậy sớm, thắng lừa, đem hai đầy tớ và con mình, là Y-sác, cùng đi; người cũng chặt củi để dùng về của lễ thiêu, rồi đi đến nơi mà Đức Chúa Trời đã truyền dạy. Qua đến ngày thứ ba, Áp-ra-ham nhướng mắt lên thấy nơi đó ở lối đằng xa. thì nói cùng hai kẻ đầy tớ rằng: Hãy ở lại đây với con lừa; ta cùng đứa trẻ sẽ đi đến chốn kia đặng thờ phượng, rồi sẽ trở lại với hai ngươi. Áp-ra-ham lấy củi về của lễ thiêu, chất trên Y-sác, con mình; rồi người cầm lửa và dao trong tay, và cả hai cha con đồng đi. Y-sác bèn nói cùng Áp-ra-ham, cha mình rằng: Hỡi Cha! Người đáp: Con ơi! Cha đây. Y-sác nói: Củi đây, lửa đây, nhưng chiên con đâu có đặng làm của lễ thiêu? Áp-ra-ham rằng: Con ơi! chính Đức Chúa Trời sẽ sắm sẵn lấy chiên con đặng dùng làm của lễ thiêu; rồi cả hai cha con cứ đồng đi. Họ đến chốn Đức Chúa Trời đã phán dạy; tại đó, Áp-ra-ham lập bàn thờ, chất củi lên, trói Y-sác con mình lại, để lên đống củi trên bàn thờ. Áp-ra-ham bèn giơ tay ra cầm lấy dao đặng giết con mình. Thiên sứ của Đức Giê-hô-va từ trên trời kêu xuống mà rằng: Hỡi Áp-ra-ham, Áp-ra-ham! Người thưa rằng: Có tôi đây. Thiên sứ phán rằng: Đừng tra tay vào mình con trẻ và chớ làm chi hại đến nó; vì bây giờ ta biết rằng ngươi thật kính sợ Đức Chúa Trời, bởi cớ không tiếc với ta con ngươi, tức con một ngươi. Áp-ra-ham nhướng mắt lên, xem thấy sau lưng một con chiên đực, sừng mắc trong bụi cây, bèn bắt con chiên đực đó dâng làm của lễ thiêu thay cho con mình. Áp-ra-ham gọi chỗ đó là Giê-hô-va Di-rê. Bởi cớ ấy, ngày nay có tục ngữ rằng: Trên núi của Đức Giê-hô-va sẽ có sắm sẵn".

"Có những lúc, tôi tin, trong đời sống chúng ta, khi Đức Chúa Trời gọi đích danh chúng ta, khi Đức Chúa Trời kêu gọi, chúng ta sẽ bị thử nghiệm. Có lẽ quí vị có mặt ở đây tối nay và Đức Chúa Trời mới vừa gọi đích danh quí vị, có thể không bao lâu nữa Ngài sẽ gọi đích danh quí vị đấy ".
Chúng ta đọc ở câu 1: 'Khi mọi việc kia đã xong, thì Đức Chúa Trời thử Áp-ra-ham'. Bây giờ làm ơn nhớ dùm tôi, thật là phấn khởi khi quí vị biết rõ đôi điều về câu chuyện nói tới đời sống của Ápraham, nhưng toàn bộ đời sống ông lâu nay dẫn tới chỗ thử thách đức tin như thế nầy, là phần thử thách tối quan trọng, thử thách quan trọng nhất trong mọi thử thách. Nhiều lần trong đời sống của Ápraham, như chúng ta đang xem thấy qua sự ông thoả hiệp và qua tính xác thịt của ông, đức tin ông đã làm cho ông thất bại. Nhưng việc đẹp đẽ mà tôi muốn quí vị nhìn thấy tối nay là đây: mặc dù đức tin ông đã làm cho ông phải thất bại, Đức Chúa Trời không hề làm cho ông phải thất bại bao giờ. Đức Chúa Trời không hề loại bỏ ông vì sự thất bại của đức tin ông, mà đúng hơn đó là sự thất bại của Đức Chúa Trời nếu quí vị muốn kiên nhẫn với Ápraham – và khi chúng ta đọc trong Tân ước thì thấy Ápraham trở thành tổ phụ của đức tin. Quí bạn tôi ơi, quí vị biết đấy, có nhiều việc về Ápraham trong Cựu Ước cũng như có nhiều việc về nguồn gốc của vũ trụ vậy. Đức Chúa Trời nói cho chúng ta biết nhiều về nhân vật nầy hơn là Ngài nói nhiều về việc chúng ta ra từ đâu và làm sao chúng ta lại có mặt ở đây. Ấy là có đôi việc mà Đức Chúa Trời muốn chúng ta phải học hỏi, và tôi tin đó là điều nầy: trong đời sống đức tin, trong cuộc lữ hành Cơ đốc, Đức Chúa Trời đang rèn thử quí vị và đang rèn thử tôi.

Chúng ta thấy trong câu 1, Đức Chúa Trời đã kêu gọi Ápraham, Ngài phán: 'Hỡi Áp-ra-ham!' – và có nhiều lúc, tôi tin, trong đời sống của chúng ta, khi Đức Chúa Trời gọi đích danh chúng ta, khi Đức Chúa Trời gọi chúng ta để được thử nghiệm. Có lẽ quí vị có mặt ở đây tối nay và Đức Chúa Trời mới vừa gọi đích danh quí vị, có thể không bao lâu nữa thì Ngài sẽ gọi đích danh quí vị đấy! Tôi không biết một điều chi về quí vị cả, nhưng quí bạn ơi, có lẽ giống như trong sách Gióp, khi Đức Chúa Trời phán với Satan: 'Ngươi có thấy Gióp tôi tớ của ta chăng?', Đức Chúa Trời hiện đang phán với sân khấu của cả thiên đàng và địa ngục: 'Ngươi có thấy tôi tớ của ta…[bất luận tên của quí vị là gì]...chăng?'. Có thể giây phút nầy họ đã được nhắm tới, cả trên thiên đàng và nơi địa ngục, để trở thành hạng khán giả nhìn xem đời sống của quí vị. Tôi khuyên quí vị tối nay và ngay bây giờ qua loạt bài nghiên cứu nầy, nên hãy sửa soạn ở đây và ngay bây giờ, cần phải nắm lấy các lẽ thật nầy và suy gẫm chúng trong lòng giống như Mary cho một ngày trong tương lai, vì quí vị có thể quyết chắc rằng nếu Đức Chúa Trời không gọi đích danh quí vị trong lúc nầy, sẽ có một ngày, không bao lâu nữa hoặc ở một thời điểm nào đó trong cuộc sống thì Đức Chúa Trời sẽ gọi: “Hỡi Ápraham”.

Đừng tự mãn vì quí vị chưa nếm thử thách trong hiện tại – tại sao vậy? “Ví bằng anh em chịu sửa phạt, ấy là Đức Chúa Trời đãi anh em như con, vì có người nào là con mà cha không sửa phạt? nhưng nếu anh em được khỏi sự sửa phạt mà ai nấy cũng phải chịu, thì anh em là con ngoại tình, chớ không phải con thật'. Quí bạn tôi ơi, hãy nghe đây: nếu quí vị thuộc về Đấng Christ, nếu quí vị là con cái của Đức Chúa Trời, quí vị cần phải sửa soạn – không phải là hoang tưởng đâu – mà là sửa soạn để chịu đựng sự thử thách, phải sửa soạn để tên của quí vị sẽ được gọi đến. Đừng e sợ, vì nếu chúng ta tin theo Lời của Đức Chúa Trời, chúng ta tin mọi sự hiệp lại làm ích cho những kẻ kính mến Đức Chúa Trời, là những kẻ được gọi theo ý Ngài đã định. Chúng ta tin rằng mọi sự chúng ta nhận lãnh từ tay của Đức Chúa Trời đều là vì ích cho chúng ta cả! Những gì Ápraham chịu thử nghiệm là vì ích cho ông. Nếu tôi muốn minh hoạ sự ích đó, thì là như vầy: một người mẹ đưa thuốc cho con của mình, và chai thuốc có chứa thuốc trong đó, không phải cái chai trao thuốc cho đứa bé, mà chính người mẹ trao thuốc đó cho nó. Người mẹ chịu trách nhiệm, chớ không phải cái chai – nhưng dù cái chai có đầy thuốc như thế nào đi nữa, cho dù cái tủ của bà có bao nhiêu thuốc đi nữa, người mẹ sẽ không để cho đứa con lấy thêm một giọt thuốc nào trừ phi bà tin rằng làm như thế là vì ích cho đứa con. Nhưng hãy nhìn phần minh hoạ xa hơn một chút: khi bà tin đưa thuốc uống là vì ích cho đứa con nhỏ bé của mình, thì tình yêu cao sâu của bà không những chỉ có trao thuốc, mà bà buộc phải trao thuốc cho đứa con là vì ích cho đứa con – vô luận thuốc nếm có đắng là ngần nào.

"Có những việc tốt lành trong đời sống chúng ta, thậm chí là những việc do Đức Chúa Trời ban cho, cả những việc tin kính, nhưng hết thảy các việc ấy, từng việc một trong đó phải được dâng lại cho Đức Chúa Trời!"
Các nan đề vây quanh chúng ta là cái chai thuốc, nhưng quí bạn tôi ơi, chính bàn tay của Đức Chúa Trời đang trao cái chai thuốc ấy cho quí vị đấy! Là con trai con gái của Đức Chúa Trời, bổn phận của quí vị và tôi, khi chúng ta nghe thấy tiếng kêu: 'Hỡi Ápraham!', thì phải thưa: 'Có con đây! Con đã sẵn sàng rồi, lạy Chúa! Ngài muốn con phải làm gì?'. Tôi muốn chúng ta học biết tối nay, tôi tin Chúa ban sứ điệp nầy cho chúng ta tối nay, tôi muốn chúng ta học biết Ápraham đã đương diện như thế nào trước những nỗi khổ và ông đã vượt qua chúng như thế nào!?! Việc đầu tiên tôi tin chúng ta tìm thấy nằm ở câu 2 – dâng Ysác làm của lễ: 'Đức Chúa Trời phán rằng: Hãy bắt đứa con một ngươi yêu dấu, là Y-sác, và đi đến xứ Mô-ri-a, nơi đó dâng đứa con làm của lễ thiêu ở trên một hòn núi kia mà ta sẽ chỉ cho'. Hãy dâng Ysác của quí vị làm của tế lễ, hãy dâng thứ mà quí vị đem lòng yêu mến.

Bây giờ tôi muốn quí vị nhìn xem hình ảnh cảnh tượng ấy tối nay, trời đã tối quanh Núi Môria, đồi núi đã ngã màu vàng, các cánh đồng cát có màu dịu hơn khi mặt trời lặn xuống, có cơn gió thoảng nhẹ qua đem theo hơi lạnh của buổi tối đang ụp đến. Ápraham ngồi trước mấy túp lều màu đen, ông suy tư và ngẫm nghĩ về sự nhơn từ của Đức Chúa Trời xuyên suốt đời sống ông, từ khi ông trở lại đạo cho tới khi ông được kêu gọi bước vào sứ mệnh của mình – ngay cả khi ông thất bại đối với Ngài theo tính xác thịt và do sự thoả hiệp của ông, thể nào lời hứa của Đức Chúa Trời đã luôn giữ sự thành tín. Quí vị có nhìn thấy ông đang ngó trông lên trời rồi thử đếm các ngôi sao, và nhớ lại rằng lời Đức Chúa Trời hứa với ông rằng dòng dõi ông sẽ đông hơn sao trên trời? Quí vị có nhìn thấy ông đang nhấc hai bàn tay lên, trên đó là những hột cát cực kỳ nhỏ, rồi quan sát chúng khi chúng chảy dọc theo hướng các ngón tay, ông thầm nghĩ: 'Đức Chúa Trời sẽ để cho lời hứa ấy qua đi, có chắc là sẽ có một nước lớn, rồi sẽ chúc phước cho cả thế gian qua dòng dõi của ta chăng?'

Thế rồi, ở bên ngoài bóng tối tăm và lúc tranh tối tranh sáng kia, có một giọng nói: 'Hỡi Ápraham, Ápraham. Hãy bắt đứa con một ngươi yêu dấu, là Y-sác, và đi đến xứ Mô-ri-a, nơi đó dâng đứa con làm của lễ thiêu'. Nầy quí bạn tôi ơi, tôi tưởng tượng ra rằng, đối với Ápraham, những ngôi sao trên trời đều sa xuống hết, đất cát dưới chân ông đã mở ra nuốt chửng lấy ông – ông không thể tin điều nầy, đứa con của lời hứa sẽ bị cất đi khỏi ông! Chúng ta có khuynh hướng suy nghĩ trong đời sống của chúng ta là Cơ đốc nhân, chúng ta phải dâng cho Đức Chúa Trời những thứ nào là tội lỗi, và dâng như thế là đúng đấy – chúng ta gạt qua một bên từng gánh nặng dễ dàng ngáng đường chúng ta. Thế nhưng điều chi đã làm cho Ápraham phải lúng túng ở đây, và cho chúng ta, ấy là Đức Chúa Trời đã ban Ysác cho ông, Ysác ra từ tay của Đức Chúa Trời bằng một phương thức thật lạ lùng, từ một dạ son sẻ. Điều rối ren trong tâm trí của ông, sự tranh chiến thuộc linh có lẽ ông đã nếm qua, là nhận biết rằng Đức Chúa Trời đã ban cho đứa con nầy và giờ đây Đức Chúa Trời lại muốn cất nó đi! Tại sao vậy?

Hãy suy gẫm về điều nầy trong một phút đi: chẳng có một thứ gì trong thế gian mà Ápraham thèm muốn hơn là Ysác con trai của mình. Ông đã trông đợi hết ngày này sang ngày khác hầu nhận lấy lời hứa của Đức Chúa Trời. Họ đã trông đợi rất lâu đến nỗi Sara đã cười nhạo khi bà hay được mình sẽ có con trong lúc tuổi đã già. Nhưng Đức Chúa Trời liên tục, rất nhiều lần ban cho họ sự trông cậy là việc ấy sẽ xảy ra. Quí vị có thể nom thấy họ không? Một đôi vợ chồng già, mọi năng lực, nổ lực của họ đều đã cạn kiệt trong một sự trông đợi rất vinh hiển với tuổi tác cao một đứa con lạ lùng của lời hứa sẽ ra đời. Thế rồi ngày ấy đến, khi bà cảm thấy nó đạp trong bụng của mình, và lời hứa đã được ban cho. Đức Chúa Trời đã ban cho, nhưng quí bạn tôi ơi, quí vị có thể hình dung ra cái tính chất gây rối ren của sự mặc khải như thế nầy cho chính ông, là người của Đức Chúa Trời: tại sao Đức Chúa Trời trèo lên một hòn núi để ban cho tôi, một cụ già đã sấp sĩ trăm tuổi, một đứa con và giờ đây Ngài lại đến để cất nó đi chứ? Quí vị có biết lý do tại sao hay không? Tôi sẽ nói cho quí vị biết lý do tại sao tôi tin: quí bạn tôi ơi, Đức Chúa Trời chính là Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời đang ngự trên ngai tình cảm của Ápraham. Hết ngày nầy sang ngày khác, ông đã trông mong Ysác, đang trông đợi lời hứa về Ysác, gần như tôi có thể nhìn thấy ông với đôi mắt đăm chiêu thờ phượng khi ông trông mong điều phi thường khi suy gẫm tới các lời hứa của Đức Chúa Trời, ông ngẫm nghĩ tới phép lạ của Đức Chúa Trời trong đời sống của mình – nhưng quí bạn tôi ơi, Đức Chúa Trời phải có vị trí đó! Đức Chúa Trời phải chiếm lấy vị trí cao nhất trong tấm lòng của chúng ta.

"Đức Chúa Trời mong muốn mỗi con cái của Ngài phải đạt tới chỗ mọi sự trong đời sống họ đều được hiến, được dâng lên làm của lễ cho Ngài ".
Tôi mới nói gì vậy? Tôi muốn nói cho quí vị biết những điều nầy: có những việc tốt lành trong đời sống của chúng ta, phải, có những việc xấu xa mà chúng ta cần phải bỏ đi – những điều lo lắng và những thứ về sức khoẻ của chúng ta đang đè chúng ta xuống khi chúng không xảy ra, những điều âu lo về trợ cấp của chúng ta, chúng ta sẽ mặc gì, chúng ta sẽ ăn gì, chúng ta sẽ uống gì – nhưng, quí bạn tôi ơi, có những việc tốt lành trong đời sống chúng ta, thậm chí là những việc Đức Chúa Trời ban cho, cả những việc tin kính nữa, hết thảy các việc ấy, từng việc đơn sơ trong số đó, phải được dâng trả lại cho Đức Chúa Trời! Tại sao vậy? Vì Đức Chúa Trời phải chiếm lấy địa vị chính yếu nơi từng tấm lòng của chúng ta. Ngài phải là niềm vui thích nơi ánh mắt của chúng ta, Ngài phải trở thành Đấng mà chúng ta đang thờ lạy và là Đấng mà chúng ta đang hầu việc. Chúng ta phải dâng mọi sự chúng ta đang có cho Đức Chúa Trời. Quí bạn tôi ơi, tôi đang nói gì thế? Tôi đang nói điều nầy theo cách riêng tư với quí vị: quí vị có con cái rất bướng bỉnh, quí vị có con cái chưa được cứu, quí vị có con cái đang tái phạm, tôi có thể yêu cầu quí vị dâng chúng cho Đức Chúa Trời không? Nan đề là đây: quí vị đang làm việc, quí vị đang có nhiều nan đề trong gia đình, có lẽ ngay cả trong hôn nhân, hãy dâng chúng cho Đức Chúa Trời đi! Có một mối nguy hiểm: ấy là khi chúng ta hướng về các vụ việc nầy hoặc trên dân sự nầy, dù chúng là những điều ước ao hợp lẽ, chúng sẽ chiếm lấy tầm nhắm của chúng ta, chúng làm cho mọi năng lực của chúng ta phải bảo hoà – thậm chí làm cho quí vị phải lo lắng về tình trạng thuộc linh của chính quí vị, lo lắng về việc đưa người ta đến với Đấng Christ, nhiều việc tốt lành có thể chiếm lấy tầm nhìn của chúng ta, chúng có thể trở thành hình tượng của chúng ta!

Vì thế Đức Chúa Trời dẫn chúng ta đến chỗ mà ở đó Ngài yêu cầu hết thảy chúng ta nên dâng Ysác của chúng ta làm của lễ, dâng chính thứ mà chúng ta đem lòng yêu mến. Quí bạn tôi ơi, hãy nghe đây: Đức Chúa Trời mong muốn mỗi con cái của Ngài phải đạt tới chỗ mà ở đó mọi sự trong đời sống họ phải tận hiến cho Ngài. Quí vị sẽ nghĩ là tôi đọc quá nhiều ở chương nầy, phải, xin làm ơn nhìn vào câu 12 xem, thiên sứ đã phán với ông và giọng nói đến từ trời phán rằng: 'Đừng tra tay vào mình con trẻ và chớ làm chi hại đến nó; vì bây giờ ta biết rằng ngươi thật kính sợ Đức Chúa Trời, bởi cớ không tiếc với ta con ngươi, tức con một ngươi'. Quí vị có thấy như vậy không? Quí bạn tối nay ơi, việc tốt nhất trong mọi việc, ấy là khi quí vị học biết dâng hiến điều mà quí vị yêu mến, việc mà quí vị đang âu lo, là đứa con đang làm tan nát lòng quí vị, là những nan đề đang hiện hữu trong đời sống của quí vị đến nỗi quí vị đang vặn óc lo tìm cách giải quyết, khi quí vị trao phó chúng thì phép lạ của ân điển Đức Chúa Trời là đây: Ngài ban trở lại cho quí vị phước hạnh còn lớn lao hơn nhiều!

Thật là khó để mà trao phó lắm, nhưng khi Ápraham dâng hiến, ông đã nhận lại chính Ysác. Ông đã nhận lại chính Ysác, không những ông đã nhận lại chính Ysác thôi, ông còn nhận lãnh nhiều hơn thế, vì ông đã vượt qua được sự thử nghiệm của Đức Chúa Trời về đức tin và ông đã có một sự đồng đi sâu sắc với Đức Chúa Trời và một lòng tin sắt son nơi Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời đã ban cho ông mọi sự ông mong muốn và thêm nhiều thứ khác nữa. Giờ đây hãy chú ý: ông đã tiếp thu bài học nầy, ông không trải qua cơn thử thách mà không lo về sự thử thách ấy, ông không trải qua cơn thử thách với mưu đồ giống như ông đã mưu đồ trong quá khứ và suy nghĩ làm thế nào để có được một đứa con. Ông đã dâng Ysác cho Đức Chúa Trời! Ông phó thác Ysác, còn Đức Chúa Trời ban Ysác trở lại, và ban cho ông thêm lòng tin quyết! Ôi, kỳ diệu thay! Tôi đang nói điều gì vậy? Phải, tôi sẽ nói ra điều nầy bằng lời lẽ của Tân ước, trong lời phán của Đức Chúa Giêxu Christ: 'Trước hết hãy tìm kiếm Nước của Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài, thì Ngài sẽ ban thêm cho các ngươi mọi điều ấy nữa'. Quí bạn ơi, hãy nghe đây: Đức Chúa Trời là một Đức Chúa Trời ghen tương, những việc tốt lành và những việc xấu xa – hãy dâng chúng cho Ngài, và Ngài sẽ ban hết trở lại cho quí vị còn nhiều hơn nữa! Hãy dâng Ysác của quí vị cho Ngài.

Quí bạn ơi, hãy nghe đây: Đức Chúa Trời là một Đức Chúa Trời ghen tương, những việc tốt lành và những việc xấu xa – hãy dâng chúng cho Ngài, và Ngài sẽ ban hết trở lại cho quí vị còn nhiều hơn nữa! Hãy dâng Ysác của quí vị cho Ngài.
Việc thứ hai tôi đã học được nằm ở câu 3, ở đây Đức Chúa Trời phán với ông là hãy chổi dậy, bắt lấy đứa con của mình, đem nó dâng làm của lễ thiêu, và trong câu 3 chép như vầy: 'Áp-ra-ham dậy sớm, thắng lừa, đem hai đầy tớ và con mình, là Y-sác, cùng đi'. Sáng sớm! Ông đã không để mất thì giờ. Tôi không biết ông đã vật vã cả đêm với lời phán dạy đó như thế nào, nhưng tôi nói cho quí vị biết điều nầy: ông đã thức dậy thật sớm, và ông đã làm mọi sự cần thiết, ông đã sửa soạn. Giờ đây nếu quí vị đã biết sống đời sống Cơ đốc, thì quí vị rất biết rõ là có nhiều khi thật khó mà vâng theo Đức Chúa Trời được, đặc biệt khi mọi việc dường như là đúng đắn, khi có những việc không hợp lý – nhưng Đức Chúa Trời đang phán với quí vị, phán với tôi và phán với Ápraham: 'Hỡi ngọn núi kia, hãy chổi dậy! Hãy vâng theo Ta dầu khi ngươi không hiểu, khi có những việc dường như bất hợp lý'. Sau khi Đức Chúa Trời kêu gọi ông bước vào cuộc thử nghiệm, sáng sớm, không để mất thì giờ, chẳng phải nghĩ suy nhiều về sự việc, không thắc mắc chi về quyền tể trị của Đức Chúa Trời. Từ câu 3 cho đến hết chương, cho tới lúc ông đến với hòn núi, quí vị thấy ông tuyệt đối đang làm mọi sự trong khi sửa soạn dâng con trai một của mình làm của lễ thiêu. Bây giờ, hãy nghe đây: ông vốn biết Đức Chúa Trời muốn ông phải làm gì rồi, có lẽ ông không biết lý do tại sao, ông không biết sự thể sẽ ra thể nào, ông không hiểu điều chi sẽ xảy ra khi ông lên đến đỉnh Môria, nhưng ông đã vâng theo Đức Chúa Trời!

Tôi nói cho quí vị biết: thật là khó vâng theo Đức Chúa Trời khi quí vị chưa biết việc gì sẽ xảy ra. Thật là khó vâng theo Đức Chúa Trời khi quí vị chưa biết các hậu quả mọi hành động của mình, song tôi muốn nói cho quí vị biết điều nầy: thật là khó vâng theo Đức Chúa Trời khi quí vị biết việc gì sẽ xảy ra, và ở một phạm vi rộng rãi, Ápraham vốn biết rằng con dao sẽ đâm vào tim của Ysác con mình. Đức Chúa Trời bảo ông: 'Hãy bắt đứa con một ngươi yêu dấu, là Y-sác, dâng đứa con làm của lễ thiêu' - tuy Ápraham, vốn biết rõ và trông mong rằng ông sẽ giết con trai của mình, cứ đi tới và vâng theo Đức Chúa Trời! Ở đây là điểm mấu chốt: ông chỉ nghĩ ông vốn biết điều gì sẽ xảy ra. Ông nghĩ ông biết rõ Đức Chúa Trời sẽ làm gì, nhưng ông không biết – tại sao vậy? Tôi nói cho quí vị biết lý do tại sao, đứa trẻ đang đau khổ, đang nếm lấy nỗi âu lo: tư tưởng của Đức Chúa Trời không phải là tư tưởng của quí vị, đường lối của Ngài không phải là đường lối của quí vị:

Với nhận thức tầm thường, chớ xét đoán Chúa,
Nhưng vì cớ ân điển, hãy tin cậy Ngài.
Ở đàng sau cái cau mày nghiêm nghị đó
Ngài đang giấu một gương mặt đang mĩm cười'.

Đức Chúa Trời bảo Ápraham phải làm một việc, còn Đức Chúa Trời không làm việc mà Ngài bảo ông phải làm – Ngài không khiến ông làm! Đức Chúa Trời bảo ông phải làm một việc, còn Đức Chúa Trời đã hoạch định một việc khác và Ápraham vốn không biết việc ấy. Quí vị có hình dung ra không, nếu Ápraham đã ngồi suốt đêm rồi chờ đợi cho tới đêm hôm sau, cho tới 12 giờ đêm cho tới chừng ông vâng theo Đức Chúa Trời đúng từng giây một, rồi lý luận về sự việc đó, suy nghĩ và bàn bạc với nhiều người khác về việc ấy – có lẽ sự việc nầy khiến cho ông chẳng còn biết tới ai khác nữa và ông sẽ chẳng làm gì với việc ấy. Nhưng điều ông chọn làm là điều nầy: leo lên ngọn núi. Quí bạn tôi ơi, hãy leo lên núi dù đó là núi gì, và hãy tin cậy Chúa! Hãy làm theo ý chỉ của Đức Chúa Trời rồi để cho Ngài lo toan về các hậu quả! Quí vị thấy đấy, khi quí vị dâng Ysác của quí vị cho Đức Chúa Trời, thì đấy sẽ là trách nhiệm của Ngài.

"Tại sao những hòn núi nầy đứng áng đường chúng ta khi chúng ta có một Đức Chúa Trời, là Đấng giẫm núi non dưới chân Ngài? Quí vị có thấy việc ấy không? Hãy chổi dậy mà leo lên hòn núi đó! Hãy vâng theo Đức Chúa Trời dầu khi quí vị không hiểu rõ".
Tôi thường sử dụng minh hoạ nầy cho người ta theo cách riêng. Nếu quí vị mua của tôi một chiếc xe hơi, và quí vị đang lái về nhà trong chiếc xe sau khi trả tiền và bị nổ lốp, lốp xe biến mất dọc theo xa lộ. Quí vị trở lại với tôi qua ngày hôm sau và nói: 'David, chiếc xe mà tôi mua của ông, trên đường về nhà lốp xe đã bị nổ'. Tôi sẽ nói: 'Điều ấy hay đấy, nhưng ông đã chọn nó, đó là trách nhiệm của ông, giờ đây nó là xe của ông mà'. Quí bạn tôi ơi, quí vị có biết là Cơ đốc nhân chúng ta tin vào lẽ đạo dâng mình nầy: ấy là khi chúng ta dâng đời sống mình cho Đức Chúa Trời, thì chúng ta không phải lo lắng gì về nó nữa. Nếu tôi có thể nói một cách cung kính: 'Lạy Chúa, đây là trách nhiệm của Ngài, Ngài đã chọn nó!'. Ấy là khi quí vị vâng theo Đức Chúa Trời, thậm chí khi quí vị không hiểu.

Quí vị đang sợ phải trèo lên ngọn núi nào tối nay? Ngọn núi nào cao quá chăng? Tôi nói cho quí vị biết, Chúa Giêxu phán: 'Nếu các ngươi có đức tin bằng một hột cải, sẽ khiến núi nầy rằng: Hãy dời đây qua đó, thì nó liền dời qua!' Tối nay quí vị có thể cầu nguyện giống như Giôsuê: 'Lạy Chúa, xin ban cho con ngọn núi nầy', và Đức Chúa Trời sẽ đáp lời cho quí vị: 'Ngọn núi sẽ thuộc về ngươi'. Tại sao những ngọn núi nầy đứng áng đường của chúng ta khi chúng ta có một Đức Chúa Trời, là Đấng giẫm núi non dưới chơn Ngài? Quí vị có thấy như vậy không? Hãy chổi dậy mà leo lên hòn núi ấy! Hãy vâng theo Đức Chúa Trời dầu khi quí vị không hiểu.

Vì vậy Ápraham đã bắt lấy con trai mình, ông đã dâng con ấy cho Đức Chúa Trời cả về phần xác thể lẫn tâm linh, thế rồi ông trèo lên ngọn núi. Câu 5 cho chúng ta biết đôi điều rất quí báu: 'Hãy ở lại đây với con lừa; ta cùng đứa trẻ sẽ đi đến chốn kia đặng thờ phượng, rồi [chúng ta] sẽ trở lại với hai ngươi'. Quí vị có nhìn thấy câu ấy chăng? 'Ta cùng đứa trẻ sẽ đi đến chốn kia đặng thờ phượng, rồi [chúng ta]', “chúng ta”, sát nghĩa theo tiếng Hy bá lai, 'sẽ trở lại với hai ngươi'. Ápraham đã có đức tin để nhìn thấy một sự sống lại, ông vốn tin cậy Đức Chúa Trời của việc khó. Giờ đây nếu quí vị chưa nhận biết điều hiển nhiên nầy, là con cái của Đức Chúa Trời, đời sống Cơ đốc là đời sống của đức tin. Vì vậy có nhiều lần trong Kinh Thánh, chúng ta đọc thấy những câu nầy: 'Người công bình sẽ sống bởi đức tin mình'. Tôi dám nói đây không phải là một đời sống lập dị khó hiểu mà một số nhà truyền đạo lưu động, hay một vài giáo sĩ đời xưa đã sống, hoặc là đặc biệt với một người có tên là George Mueller. Đây là đời sống Cơ đốc! Đời sống ấy dành cho hết thảy mọi người, vì không có đức tin thì không thể nào sống đẹp lòng Đức Chúa Trời được.

Thế thì bí quyết của sự Ápraham đắc thắng trong thử nghiệm nầy là gì? Đâu là bí quyết của việc ông đem dâng Ysác làm của lễ thiêu, và trèo lên hòn núi ấy, rồi trông mong một phép kỳ dấu lạ của sự sống lại, rồi tin tưởng rằng cả ông cùng đứa con – sau khi dâng của lễ thiêu – sẽ trở xuống cùng hai tên đầy tớ? Hãy cùng tôi mở ra ở Hêbơrơ 11 câu 17, chương quan trọng nói tới đức tin, và chúng ta cùng đọc: 'Bởi đức tin, Áp-ra-ham dâng Y-sác trong khi bị thử thách: người là kẻ đã nhận lãnh lời hứa, dâng con một mình, là về con đó mà Đức Chúa Trời có phán rằng: Ấy bởi trong Y-sác mà người sẽ có một dòng dõi lấy tên ngươi mà kêu. Người tự nghĩ rằng Đức Chúa Trời cũng có quyền khiến kẻ chết sống lại; cũng giống như từ trong kẻ chết mà người lại được con mình'. Quí vị có thấy câu Kinh Thánh ấy chưa? Ông đã leo lên hòn núi với lòng tin tưởng rằng Đức Chúa Trời sẽ làm cho Ysác sống lại từ kẻ chết nếu ông đã giết Ysác. Đức Chúa Trời sẽ đưa Ysác trở lại với sự sống!

Quí vị nói: 'Được thôi, tôi tin Đức Chúa Trời’, nhưng hãy chờ đợi cho tới lúc tôi nói cho quí vị biết một việc: ‘Tôi không thể tin như thế! Tôi không thể đi xa tận ấy để tin một việc lạ lùng kiểu như thế được'. Cho phép tôi hỏi quí vị một câu tối nay: Ápraham có điều chi mà quí vị không có? Nhân vật quan trọng nầy thuộc về Đức Chúa Trời có điều chi mà quí vị không có? Kinh Thánh chép trong Hêbơrơ 11.17 rằng ông kể lời hứa của Đức Chúa Trời là có giá trị, ông tin theo những gì Đức Chúa Trời đã phán dặn ông, rằng trong dòng dõi ông là Ysác mà mọi nước đều sẽ được phước – mọi sự mà Ápraham đã có là Lời của Đức Chúa Trời hằng sống! Cho phép tôi nói với quí vị điều nầy: ông không có một lời hứa nào nói rằng Ysác sẽ được sống lại, ông không có một lời hứa nào theo cách ấy hết – nhưng Chúa đã phán với ông, rằng nơi Ysác dòng dõi ông sẽ được phước, đấy là mọi sự mà ông có cần. Ông vốn không biết làm thế nào Đức Chúa Trời sẽ thực thi lời hứa ấy, ông vốn không biết tại sao Đức Chúa Trời sẽ thực thi lời hứa ấy, nhưng ông biết rằng ông sẽ đứng vững trên Lời của Đức Chúa Trời! Tôi có thể hỏi quí vị, hỡi con cái tối nay, quí vị còn cần cái gì nữa chứ? Chúng ta còn cần điều chi nữa chứ? Phải chăng Lời Đức Chúa Trời là đủ cho chúng ta?
Ông vốn không biết làm thế nào Đức Chúa Trời sẽ thực thi lời hứa ấy, ông vốn không biết tại sao Đức Chúa Trời sẽ thực thi lời hứa ấy, nhưng ông biết rằng ông sẽ đứng vững trên Lời của Đức Chúa Trời!

Hãy đợi đấy cho tới chừng tôi nói cho quí vị biết điều nầy: ông không có những lời hứa của Tân Ước, những điều mà môn đồ của Đức Chúa Giêxu Christ yên nghỉ trên đó. Ông không có những lời hứa mà quí vị đang có, Chúa đã ban cho ông một lời hứa và ông cứ nắm chặt lấy lời hứa ấy trong suốt lúc tuổi đã già. Giờ đây, khi ông trèo lên một ngọn núi khi là một cụ già, hơi thở ông sẽ phải dừng lại, ông biết rõ trước khi đâm ngọn dao ấy – hoặc thậm chí sau khi đâm ngọn dao ấy nữa – Đức Chúa Trời sẽ trở thành một Đức Chúa Trời là Đấng luôn tôn trọng lời hứa của mình. Thế mà Đức Chúa Trời đang phán với quí vị: 'Tôi tin chắc rằng Đấng đã khởi làm việc lành trong anh em, sẽ làm trọn hết cho đến ngày của Đức Chúa Jêsus Christ'. Đức Chúa Trời đang phán với quí vị: 'Vì tôi chắc rằng bất kỳ sự chết, sự sống, các thiên sứ, các kẻ cầm quyền, việc bây giờ, việc hầu đến, quyền phép, bề cao, hay là bề sâu, hoặc một vật nào, chẳng có thể phân rẽ chúng ta khỏi sự yêu thương mà Đức Chúa Trời đã chứng cho chúng ta trong Đức Chúa Jêsus Christ, là Chúa chúng ta'. Đức Chúa Trời đang phán với quí vị: 'Hãy xem loài chim trời: chẳng có gieo, gặt cũng chẳng có thâu trử vào kho tàng, mà Cha các ngươi trên trời nuôi nó. Các ngươi há chẳng phải là quí trọng hơn loài chim sao?'. Đức Chúa Trời đang phán với quí vị: 'Vả, Đức Chúa Trời, bởi quyền lực cảm động trong chúng ta, có thể làm trổi hơn vô cùng mọi việc chúng ta cầu xin hoặc suy tưởng'. Đức Chúa Trời đang phán với quí vị: 'Ta sẽ chẳng lìa ngươi, chẳng bỏ ngươi đâu'. Chúng ta còn cần thêm điều chi nữa?

Bấy nhiêu đó đủ khích lệ quí vị và tôi phải tìm kiếm một sự sống lại trong đời sống của chúng ta, có phải không? Phải tin cậy nơi Đức Chúa Trời của việc khó? Thế rồi trong câu 7 chúng ta thấy rằng khi ông trèo lên hòn núi to lớn đó, Ysác đã nói với ông như vầy: 'Hỡi Cha! Người đáp: Con ơi! Cha đây. Y-sác nói: Củi đây, lửa đây, nhưng chiên con đâu có đặng làm của lễ thiêu?' Giờ đây, chúng ta xử lý với giọng nói của sự lý lẽ, chúng ta xử lý với chỗ có lẽ Ápraham chưa nhận ra và chưa hiểu gì hết trong sự thể nầy. Đây là giọng nói của sự lý lẽ, nhưng ở đây trong câu 7 đây là giọng nói của tình cảm. Quí vị có hình dung ra chưa? Tôi nói cho quí vị biết điều nầy, chẳng có một kẻ thù nào lớn lao cho đời sống đức tin hơn là giọng nói của tình cảm. Phải chăng giọng nói của đứa con đã khiến cho cái đầu của nó ngước lên và kêu la với cha mình, nó thắc mắc, có lẽ là mọi hành động quá kỳ quặc của cha nó, lẽ nào giọng nói ấy không đủ lực để khiến cho ông cụ già, là người của Đức Chúa Trời phải trở gót mà quay xuống núi?

Chúa phán: ‘Các ngươi là kẻ xấu mà còn cho con cái mình vật tốt thay' - và Ápraham là một người công bình, sau khi nghe mấy lời nầy trong lỗ tai, ông đã không quay trở lại! Ông là một người rất tình cảm giống như quí vị và tôi, chẳng lẽ quí vị lại không nghĩ ông lấy làm lạ nơi những gì con mình mới thốt ra – rằng cha mình bằng lòng trèo lên hòn núi ấy và dâng mình làm của lễ thiêu? Lẽ nào điều nầy không thoáng qua tâm trí ông: 'Sara sẽ nói gì khi bà ấy hay biết, và bà ấy sẽ nói chi khi ta trở bước về nhà?' Quí vị há không nghĩ tới mọi ký ức về đứa trẻ mấy năm gần đây đã làm cho cuộc sống ông tràn trề, đã dìm chết sự vâng phục của ông và giọng nói của Đức Chúa Trời? Quí vị há không nghĩ ông đã suy gẫm tới khả năng trong tương lai mà đứa trẻ sẽ có, mọi viễn cảnh và lời hứa? Hết thảy những điều đó xứng đáng khiến cho ông xoay lại và từ bỏ đức tin của mình ngay. Tôi nói cho quí vị biết điều nầy: nếu ma quỉ có thể sử dụng tình cảm trong đời sống của quí vị và của tôi để không tin theo Đức Chúa Trời mà quay trở lại, quí vị tin đi, hắn sẽ làm điều đó đấy. Để cướp lấy phần còn lại của sự bình an của Đức Chúa Trời ra khỏi chúng ta, hắn sẽ làm điều đó. Cho phép tôi giục giã quí vị tối nay, vô luận quí vị cảm nhận như thế nào, vô luận trong lòng của quí vị có điều chi, hãy tin theo Đức Chúa Trời giữa mọi cảm xúc đó!

Chúng ta đang sinh sống trên những sự thực, những sự thực có trong Lời của Đức Chúa Trời, chúng ta đặt lòng tin theo những sự thực đó, có trong Lời của Đức Chúa Trời, và rồi những cảm xúc có thể hay không thể xảy đến. Nếu chúng đến, đấy là điều khác thường, chúng ta không sống bởi các cảm xúc. Vô luận quí vị cảm xúc như thế nào, vấn đề quan trọng trong đời sống Cơ đốc của quí vị là đây: ý chí của quí vị và sự bằng lòng tin theo, bằng lòng tin cậy Đức Chúa Trời, bằng lòng bước theo Ngài. Quí vị có nhớ Đaniên trong hang sư tử không? Quí vị có biết Kinh Thánh nói gì về ông không? 'Bấy giờ vua mừng rỡ lắm, và truyền đem Đa-ni-ên lên khỏi hang. Vậy Đa-ni-ên được đem lên khỏi hang, và người không thấy một vết tích nào trên người', tại sao vậy? 'Bởi người đã nhờ cậy Đức Chúa Trời mình'. Quí vị nghĩ điều gì sẽ trải qua tâm trí của quí vị khi ở trong hang sư tử? Nhưng ông không bị một vết tích nào vì ông đã nhờ cậy Đức Chúa Trời mình.

"Nếu quí vị là nghèo khó tối nay, phước thay quí vị là kẻ nghèo khó – có ơn phước trong sự nghèo khó, vì nghèo khó càng dễ nhìn biết Giêhôva Dirê trong cảnh nghèo khó của quí vị hơn là khi quí vị là nhà triệu phú".
Thứ năm, hãy đợi cho tới khi có sự can thiệp của chiên con – nương cậy vào quyền tể trị của Đức Chúa Trời. Quí vị biết đấy, chỉ trong sự thử nghiệm quan trọng nơi đời sống của Ápraham mà Đức Chúa Trời đã tỏ chính mình Ngài ra cho ông là Giêhôva-Dirê. Sự tỏ mình ấy không xảy ra cho tới chừng lưng của ông xây lại với bức tường mà Đức Chúa Trời đã tỏ cho ông thấy Ngài là Đức Chúa Trời của sự tiếp trợ – tôi thích cách dịch: 'Ông sẽ thấy sự tiếp trợ đó', Đức Giêhôva – Ông Sẽ Thấy Sự Tiếp Trợ Đó. Câu 7, ông tin rằng Đức Chúa Trời có quyền cung ứng một chiên con, Đức Chúa Trời sẽ tiếp trợ cho chính mình Ngài một chiên con. Trong câu 13 ông nghe thấy tiếng kêu bebe của con chiên đó khi sừng nó bị mắc kẹt trong bụi cây, và ông đã bắt lấy con chiên rồi dâng nó làm của lễ thiêu. Tôi có thể nói điều nầy với quí vị: Đức Chúa Trời luôn luôn can thiệp vào một đời sống đã đầy dẫy với đức tin. Chiên Con luôn luôn xen vào! Có thể Ngài không nhậm lời theo cách quí vị suy tưởng Ngài sẽ đáp lời, hoặc mong muốn Ngài sẽ đáp lời. Tôi nghĩ Ápraham – và tôi mong quí vị cũng đồng ý với tôi – đang trông mong ông sẽ giết đứa trẻ, rồi Đức Chúa Trời sẽ làm phép lạ đưa đứa trẻ trở lại với sự sống. Nhưng quí vị nhìn thấy đức tin của Ápraham không ở trong phương thức Đức Chúa Trời sẽ đáp lời ông, mà thực ra Đức Chúa Trời sẽ đáp lời cho ông. Bằng cách nầy hay cách khác, Lời của Đức Chúa Trời sẽ thành ra hiện thực.

Chúng ta có nương cậy vào sự tiếp trợ của Đức Chúa Trời không? Ồ, nương cậy như thế là khó quá, có phải không? Trong một xã hội giàu có mà chúng ta sống trong đó hôm nay, ở đó chúng ta nghĩ chúng ta chẳng cần gì hết, ở đó có nhiều người có đủ mọi thứ thậm chí không còn biết họ đang nhận lãnh các thứ ấy từ Cha sáng láng nữa. Chúng ta có nương cậy vào Đức Chúa Trời không? Nếu quí vị là nghèo khó tối nay, phước thay cho quí vị là kẻ nghèo khó – có ơn phước trong sự nghèo khó, vì nghèo khó càng dễ nhìn biết Giêhôva-Dirê trong cảnh nghèo khó của quí vị hơn là khi quí vị là nhà triệu phú. Quí bạn tôi ơi, phải làm gì để có được những lời hứa nầy? Hãy nghe đây: “Đức Chúa Trời tôi sẽ cung cấp mọi sự cần dùng y theo sự giàu có của Ngài ở nơi vinh hiển trong Đức Chúa Giêxu Christ”. Có thể tôi nói quá nhiều trong phân đoạn nầy, nhưng cho phép tôi nói điều nầy: thật là quan trọng trong tất cả bài nghiên cứu của chúng ta xuyên suốt các tuần lễ nầy, ấy là không nhìn xem Ápraham, không nhìn xem Gióp, không nhìn xem Giôsép, không nhìn xem Anne, không nhìn xem Giăng Báptít, không nhìn xem sứ đồ Phaolô, mà chỉ nhìn xem Giêhôva-Dirê, và nhìn xem Đức Chúa Giêxu Christ, Đấng Tác Giả và Thành Toàn của đức tin chúng ta. Đúng là một phước hạnh khi nhìn biết như thế với Ápraham và Israel, hãy nghe điều nầy, trong mọi hoạn nạn của quí vị Ngài cũng chịu hoạn nạn; hãy nhìn biết như họ đã nhìn biết, những gì chúng ta nhận biết giờ đây trong Tân Ước, rằng “chúng ta không có thầy tế lễ thượng phẩm chẳng có thể cảm thương sự yếu đuối chúng ta, bèn có một thầy tế lễ bị thử thách trong mọi việc cũng như chúng ta, song chẳng phạm tội”.

Cho phép tôi tóm tắt với quí vị từng điểm một như thế nầy. Thứ nhứt: hãy dâng Ysác của quí vị làm của lễ thiêu, hãy tận hiến những gì quí vị yêu mến. Nếu quí vị nhìn vào câu 4 trong chương, quí vị sẽ thấy điều nầy: 'Áp-ra-ham nhướng mắt lên thấy nơi đó ở lối đằng xa’. Quí bạn tôi ơi, tôi không thể làm chi khác hơn là suy nghĩ rằng Đức Chúa Cha, trước khi lập nền thế gian, đã tìm kiếm và đã thấy địa điểm Gôgôtha ở lối đàng xa rồi! Và thậm chí ở đó, Ngài đã bằng lòng phó Con mà Ngài yêu dấu, vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, Ngài không buông tha chính Con của Ngài, mà phó Con ấy cho hết thảy chúng ta. Hãy suy nghĩ điều nầy xem: Ápraham đã tin rằng đứa trẻ sẽ được ban trở lại cho ông, và vì niềm vui mừng đã đặt ở trước mặt Đấng Christ, Ngài đã gánh chịu thập tự giá, khinh điều sĩ nhục! Quí vị có thấy như vậy không? Quí vị có thấy sự vâng phục ở Ghếtsêmanê không? Ngài: 'Khi Đấng Christ còn trong xác thịt, thì đã kêu lớn tiếng khóc lóc mà dâng những lời cầu nguyện nài xin cho Đấng có quyền cứu mình khỏi chết, và vì lòng nhân đức Ngài, nên được nhậm lời. Dầu Ngài là Con, cũng đã học tập vâng lời bởi những sự khốn khổ mình đã chịu'. Quí vị có thấy Ngài ở đó, trong vườn Ghếtsêmanê không? Quí vị có thấy Ngài ở trên đồi Gôgôtha tăm tối kia không? 'Đức Chúa Trời tôi ôi, Đức Chúa Trời tôi ôi, tại sao vậy? Tại sao Ngài đứng xa không giúp đỡ tôi theo lời rên siết của tôi’. Ngài biết lý do tại sao, nhưng đó là tiếng kêu tình cảm của một Đức Chúa Con với một Đức Chúa Cha.

Quí vị có thấy Ngài tuyên bố mình là Con Đức Chúa Trời có quyền trong sự sống lại của Ngài không? Chúng ta biết rằng nếu chúng ta có mối thông công với sự thương khó của Ngài, chúng ta sẽ biết quyền phép sự sống lại của Ngài. Thứ năm, quí vị có nhìn thấy, rằng Chiên Con là Đấng đang xen vào, Chiên Con là Đấng có quyền, Chiên Con Ngài là Đấng Tiếp Trợ – Ngài phán: “Phàm những kẻ Cha cho ta sẽ đến cùng ta, kẻ đến cùng ta thì ta không bỏ ra ngoài đâu. Vì ta từ trên trời xuống, chẳng phải để làm theo ý ta, nhưng làm theo ý Đấng đã sai ta đến. Vả, ý muốn của Đấng đã sai ta đến là hễ sự gì Ngài đã ban cho ta, thì ta chớ làm mất, nhưng ta phải làm cho sống lại nơi ngày sau rốt’. Quí vị có nhìn thấy Giăng Báptít đang đứng chỉ tay: 'Kìa, Chiên Con của Đức Chúa Trời, là Đấng cất tội lỗi thế gian đi' không?

Thực sự tôi đã được phước, nhưng tôi mong rằng quí vị đang hiểu biết qua bài nghiên cứu của chúng ta tối nay:

Nếu được kêu gọi,
như con cái của Ápraham, phải trèo lên
một hòn núi để dâng của lễ thiêu,
Thiên sứ sẽ có mặt đúng lúc ở đó,
Và sự giải cứu sẽ dấy lên
Đức Chúa Trời sẽ tiếp trợ cho một chiên con.

Lạy Cha, nếu chúng con thành thực với lòng là chúng con lâu nay chẳng biết chi hết, nhưng chúng con biết một việc: chẳng có gì phân rẽ chúng con ra khỏi tình yêu thương của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Giêxu Christ. Lạy Cha, xin cảm động chúng con tối nay với sự tiếp trợ của Ngài, với sự nhơn từ Ngài, và với ân điển của Ngài cho chúng con từ bên trong. Lạy Chúa, xin cho chúng con lắng đọng trong mọi sự kỳ diệu ấy. Lạy Cha, chúng con cầu nguyện – có những người trong phòng nhóm tối nay với chúng con, và họ cần một cái chạm từ nơi Ngài, họ cần được cất ra khỏi nỗi rối loạn về tình cảm mà họ đang rơi vào đấy – chúng con cầu xin cho hết thảy chúng con sẽ biết dâng Ysác của chúng con cho Ngài, để chúng con nhìn biết rằng nếu chúng con dâng sự ấy cho Ngài, chúng con sẽ được ban cho trở lại gấp mười lần và nhiều hơn nữa. Lạy Chúa, nguyện chúng con hết thảy đều nhìn biết những lời lẽ kỳ diệu nầy đều là phần của chúng con: Lạy Giêhôva-Dirê, chúng con cảm tạ Ngài, vì cớ Đấng Christ. Amen.
***